.
“ Không cần đối anh phụng phịu như vậy. Em cũng biết rõ là anh chỉ
muốn tốt cho em thôi. ” Điều mà anh không muốn nhìn thấy nhất chính là
vẻ lạnh lùng của nàng.
“ Anh muốn em cười sao ? Được thôi. ” Nàng cười một cái nụ cười thập
phần giả dối, xong ngẩng đầu hướng hắn nói: “ Anh đã vừa lòng chưa ? ”
Đường Hoàng trong cơn giận dữ, cúi đầu cường hãn chế trụ hai phiến
môi nàng, hung hăng hôn trụ thẳng đến khi nàng đầu hàng mới thôi. Nàng
chính là người duy nhất trên thế giới có khả năng dễ dàng chọc tức anh,
Cùng nàng giận dữ cũng đã mấy lần, anh cũng ít nhiều tìm được một số
biện pháp trừng phạt nàng. Thương tổn nàng sao ? Không ! Anh sẽ không
bao giờ làm tổn thương nàng hơn nữa. Bất quá cách hữu hiệu lúc này chỉ
có là nghịch hướng trả thù mà đoạt lấy phiến môi tú sắc anh đào xinh đẹp kia.
“Đừng như vậy, gia nhân trong nhà đều đang nhìn. ” Nàng thực nhanh
đầu hàng, xin tha. Nhược điểm lớn nhất của nàng chính là sống quá bảo
thủ, không thể chịu được trước mặt người khác biểu diễn một màn xấu hổ
như vậy.
Y Nhu thực tức giận a ~ Cái người này quả thực là vô liêm sỉ, ngay cả một chút thẹn tâm cũng không có.
Nhìn đến phiến môi vừa bị mình hôn trụ mà trở nên đỏ mọng, mềm mại
cùng ướt át, Đường Hoàng tâm tình tốt hẳn lên, ôm nàng chậm rãi trở về
phòng.
Nàng ngay đến cả bộ dáng bĩu môi, ngượng ngùng cũng thật mê người.
Cho dù chỉ ôm nàng thế này, một câu cũng không nói ra nhưng là trong
lòng anh thập phần cao hứng, hạnh phúc không gì so sánh được.
Tạm thời nghỉ học khiến Y Nhu nhàn rỗi đến không có chuyện gì để làm. Những phu nhân bình thường lúc nhàn rỗi nếu không phải thích tiêu xài
phóng túng, coi tiền như rác mà phung phí, thì cũng suốt ngày đến những
thẩm mỹ viện, spa bảo dưỡng nhan sắc, hưởng thụ khoái hoạt do đồng tiền
đem đến nhưng Y Nhu thì không. Nàng tuyệt không muốn đụng đến một xu nào của Đường Hoàng nên suốt ngày chỉ loanh quanh trong nhà hoặc đến phòng
đọc tìm sách. Ít ra thời gian này nàng cũng có thể được thanh tĩnh chút
ít.
Chán ghét nhất đối với nàng chính là Chủ Nhật, bởi lẽ hôm ý Đường
Hoàng không phải đến công ty. Những lúc như vậy nàng sẽ tìm mọi cách để ứng phó.
Hôm nay lại là một ngày Chủ Nhật, nàng cố ý làm như bận đọc sách,
không rảnh mà khi Đường Hoàng tìm được nàng, anh hứng thú đánh giá trên
dưới bộ dáng chăm chú của nàng. Nàng lúc này chăm chú đến mức chỉ thiếu
cái biển treo trên mặt ghi rõ “Đang rất bận rộn, cấm quấy rầy ” nữa
thôi. Bất quá cái chiêu này đối với anh cũng vô ích thôi.
“ Không chán hay sao ? ” Từ phía sau ôm lấy nàng nhẹ nhàng hỏi.
“ Sẽ không. ”
“Đi dạo phố, thẩm mỹ viện, đến câu lạc bộ em đều không có hứng thú,
mà chỉ luôn đọc sách, như vậy đối thân mình sẽ không tốt. ” Trong giọng
nói ngập tràn sự thất vọng.
“ Không đâu, đọc sách rất tốt cho sức khỏe và tinh thần, từ trong
sách có thể lĩnh hội được nhiều tri thức. ” Nàng hiện tại vẫn luôn tùy
lúc kháng nghị sự bá đạo cùng độc tài của anh. Nhất định là gia nhân
trong nhà đã báo cáo hết hành động của nàng cho anh ta, nếu không sao
anh ta biết được lúc nào mình nghỉ ngơi, lúc nào thì đọc sách. Thật đáng giận! Nàng như thế này khác nào một tù nhân a ~
“ Cũng có thể, nhưng là em đã đọc sách cả một tuần rồi, cũng nên thay đổi hoạt động một chút. Đi thôi ! ” Anh đoạt lấy quyển sách trong tay
nàng vứt sang một bên, nắm tay nàng kéo đi.
“Đi đâu vậy ? ” Tên gia hỏa này lại giở chứng rồi.
Anh cười đến quỷ dị, thong thả nói : “ Đi bơi. ”
Những kẻ có tiền thì thường thích xây một cái bể bơi trong nhà để
tiện cho thư giãn, giải trí. Đường Hoàng tự nhiên cũng chẳng để tâm ý
kiến của nàng, một đường kéo nàng thẳng đến hồ bơi, nàng chỉ có thể tâm
không cam lòng không nguyện mà đi theo anh.
Chủ nhân đã muốn đi bơi, gia nhân liền lập tức tản ra chuẩn bị. Chỉ
chốc lát sau áo tắm cùng một số đồ vật gì đó liền ở ngay trước mắt Y
Nhu.
“ Tôi phải mặc cái áo tắm đó ? ” Nàng ngốc lăng đứng trong phòng
thay đồ nhìn cái áo bơi trên tay, trong bụng thầm tính toán độ thiếu vải của chiếc áo tắm đó.
“Đúng vậy, thưa phu nhân. Đây là mốt áo tắm mới nhất, đang rất thịnh hành ở Paris, phu nhân mặc vào sẽ rất đẹp. ”
“ Không còn bộ nào khác ? ”
“ Dạ, không có. ”
Y Nhu một phen choáng váng. Đùa hay sao ? Mặc bộ đồ thiếu vải này
vào, chẳng phải cái gì cần lộ đều lộ hết sao ? Đường Hoàng nhất định là
cố ý ! Nàng có chết cũng không chịu mặc cái mảnh vải bé xíu này.
“ Đi nói với anh ta , ta đau đầu, trước phải đi nghỉ ngơi đã. ”
“ Nhưng là … ” Nhìn không thôi cũng biết nàng giả vờ mệt, hầu gái khó xử nói : “ Tiên sinh sẽ không tin đâu ạ. ”
“ Ta mặc kệ, ta tuyệt sẽ không xuống nước. ”
“ Tại sao lại không xuống nước ? ” Chẳng biết từ khi nào Đường Hoàng
đã đứng lù lù ở trước cửa phòng, mỉm cười hướng nàng đi tới.
Y Nhu cảnh giác, chăm chăm nhìn anh.
“ Sao vẫn chưa thay quần áo ? ”
“ Em … Em … đau đầu … muốn nghỉ ngơi. ” Nàng khẽ day day thái dương, làm bộ mệt mỏi.
“ Phải không ? ” Nụ cười của anh càng thêm phần quỷ dị, khiến người
ta khiếp đảm. “ Nếu em đã cảm thấy không thoải mái, vậ