ắn phải tìm được Tiểu Ba…
Một buổi tối, sau khi tạm biệt đồng sự, Đàm Trọng Hải đi tới một quán bar gần như toàn là nam giới. Hắn nhìn quét qua từng chiếc ghế salon, nhìn từng đôi nam nhân đang nói chuyện thân mật với nhau, liền thất vọng quay ra quầy bar một mình uống rượu.
Chỉ cần rảnh rỗi, hắn sẽ lại tới cái quán bar này, hy vọng có một ngày sẽ gặp được người kia, chỉ có điều, đêm nay sợ rằng hắn lại phải thất vọng.
Bình thường trong lúc uống rượu một mình, thường có những người đi tới mời hắn uống rượu nhưng đều bị Đàm Trọng Hải lắc đầu cự tuyệt.
Mặc dù hắn tỏ ra rõ ràng như vậy, nhưng đột nhiên bên cạnh lại vang lên một giọng nói:
“Ơ? Không phải là đàn anh đây sao?”
Đàm Trọng Hải quay đầu lại nhìn nam nhân, không hề có chút quen biết.
Song nam nhân đối với phản ứng của hắn cũng không để bụng, tiếp tục nói với hắn: “Đàn anh, ta là Lục Vĩ Kỳ, vừa mới vào làm ở công ty…”
Nói tới đây, đầu của hắn thoáng tiến lại gần Đàm Trọng Hải, có chút thăm dò: “Đàn anh, bình thường ngươi cũng hay đến Gay Bar sao?”
Đàm Trọng Hải nhìn hắn một cái, Lục Vĩ Kỳ vội vàng nói tiếp:
“Ta sẽ không nói cho ai đâu, chuyện này dù sao cũng không nên tuyên truyền mà.”
Hình như Lục Vĩ Kỳ hiểu lầm gì đó, nhưng Đàm Trọng Hải cũng chả muốn giải thích, lại quay đầu tiếp tục uống rượu một mình, không thèm để ý đến hắn.
Mặc kệ Đàm Trọng Hải phản ứng vô vị, Lục Vĩ Kỳ vẫn ngồi xuống bên cạnh không ngừng nói chuyện trên trời dưới đất. Đối với hắn mà nói, giờ phút này được ngồi bên cạnh Đàm Trọng Hải là một việc vô cùng kiêu ngạo, dù sao trong cái quán bar này có biết bao người muốn ngồi vị trí này mà không được.
Ha ha! Có thể gặp đàn anh ở đây thật là quá may mắn.
Nghe Lục Vĩ Kỳ nói liến thoắng không ngừng như con chim sẻ, Đàm Trọng Hải có chút bực mình ấn ấn huyệt thái dương, ngay khi hắn định đứng dậy rời đi thì đột nhiên cánh cửa quán bar mở ra, có một số người bước vào.
Đàm Trọng Hải lơ đãng nhìn thoáng qua, trong phút chốc, hắn gần như ngừng thở, thân thể cứng đờ, hai mắt ngạc nhiên mở to.
Lục Vĩ Kỳ nhìn thấy hắn khác thường, ánh mắt cũng hướng về phía cửa, chỉ thấy có khoảng ba bốn vị khách vừa bước vào đang ngồi vào bàn.
Hắn khó hiểu quay đầu lại nhìn Đàm Trọng Hải, nhưng thấy ánh mắt của hắn đang nhìn chằm chằm vào một nam nhân ngồi một mình đưa lưng về phía hắn, khoá miệng không thể khống chế được mà run rẩy, thì thào gọi.
“Tiểu Ba…” Vừa bước vào quán bar, hắn đã cảm thấy Đàm Trọng Hải gắt gao mà nhìn hắn.
Cốc Diên nhếch mép cười nhẹ.
Cuối cùng ngươi cũng chú ý tới ta, dùng chính đôi mắt kia nhìn kỹ ta rồi sao? Đàm Trọng Hải. Chỉ là bởi vì khuôn mặt này sao…
Do đang đưa lưng về phía Đàm Trọng Hải nên Cốc Diên không nhìn thấy động tĩnh của hắn, nhưng hắn có thể cảm nhận được hô hấp ngày càng dồn dập của Đàm Trọng Hải, hơn nữa hắn đang từng bước tiến lại gần.
Cuối cùng, một thanh âm dồn dập vang lên:
“Xin hỏi, ngươi…” Giọng nói luôn luôn lạnh nhạt chững chạc giờ đầy vẻ bối rối.
Cốc Diên buông ly rượu trong tay ra, giả vờ không để ý mà quay đầu lại lẳng lặng nhìn Đàm Trọng Hải, vẻ mặt cố ý thể hiện có chút nghi vấn.
A! Đàm Trọng hải, cho dù ngươi chưa bao giờ để ý đến ta, nhưng ngươi có thể quên khuôn mặt mà ngươi luôn khát vọng tìm kiếm này sao?
Hắn đắc ý nghĩ tới, nhưng ngoài dự liệu của hắn, Đàm Trọng Hải nhìn hắn một cái, trong mắt bỗng dưng ảm đạm, mới vừa này hô hấp dồn dập cũng đã bình tĩnh trở lại.
Đàm Trọng Hải lướt nhìn khuôn mặt mới của Cốc Diên, có chút thất vọng nói: “Xin lỗi, ta nhận lầm người.”
Nói xong, hắn liền xoay người trở lại quầy bar.
Ngược lại, Cốc Diên lại hoảng hốt lên: “Ngươi, ý ngươi là… ta giống một người bạn của người sao?”
Hắn tuỳ tiện nói bừa, chỉ hy vọng Đàm Trọng Hải đừng như thế bỏ đi, hắn đã vì Trọng Hải mà làm đến bước này, Trọng Hải không thể đối xử với hắn như thế, không thể.
Nghe thấy hắn nói, Đàm Trọng hải lại xoay người lại nhìn khuôn mặt mà hắn tìm kiếm đã lâu, chỉ là hắn càng xem, trong mắt lại càng ảm đạm hơn.
Hắn thở dài: “Ngươi rất giống một người bạn của ta, quả thực giống hắn như đúc, nhưng…. ngươi không phải hắn.” Chỉ cần liếc mắt một cái, hắn có thể nhận ra ngay.
Nói xong, Đàm Trọng Hải quay về quầy bar cầm một ly rượu buồn bực uống.
Cốc Diên nhìn hắn, toàn thân run rẩy không ngừng, trong tay cầm chặt ly rượu.
Tại sao? Tại sao ngươi lại yêu một người đã biến mất từ lâu như vậy?
Cốc Diên không cam lòng, rõ ràng đã đem mặt mình chỉnh hình thành cái khuôn mặt người kia, nhưng tại sao Đàm Trọng Hải vẫn lạnh lùng như thế, vẫn vô tình xoay người rời đi?
Nhìn hắn đi, chẳng lẽ hắn thật sự thua xa một người đã biến mất từ lâu sao?
Cốc Diên ngửa đầu uống cạn cốc rượu, hy vọng có thể đốt sạch phẫn nộ cùng thương tâm trong tim.
Nhìn hắn một mình cô đơn uống rượu, có một số nam nhân lại gần, nhưng hắn cũng không quan tâm, lại tiếp tục gọi bồi bàn mang rượu tới.
Uống liền mấy chén, đột nhiên hắn cảm thấy rất muốn khóc, tại sao rượu càng làm hắn đau đớn bi thương hơn, thế nào cũng không giảm được?
Đến khi uống hết chỗ rượu trên bàn, cả người hắn có chút mông lun