Insane
Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326974

Bình chọn: 7.00/10/697 lượt.

hí hửng chạy sang nhà Thẩm Nhân Kiệt, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Các người có nhiều chuyện để nói nhỉ.” Tạ Huyền thuận miệng mời anh một câu, không ngờ Thẩm Nhân Kiệt nhận lời ngay lập tức, làm Tạ Huyền cũng giật cả mình.

Thành phố này thế mà lại không thiếu chỗ hay ho, như quán bar bãi biển này là một nơi tuyệt diệu, trên sân khấu là những nam thanh nữ tú đang ngất ngây trong tiếng guitar điện và những bài ca, điệu nhảy cuồng nhiệt, sức nóng hừng hực như đốt cháy cả một góc trời, có người uống dở say chạy lên tặng hoa, rồi ôm lấy nữ ca sĩ như sắp muốn hôn. Còn phía sau họ là biển đêm thăm thẳm, gió biển thổi miên man vô tận, tựa hồ như không biết đi đâu về đâu. Bầu trời đầy sao như vị cổ nhân cô độc xưa kia đã đập nát hết thảy ngọc ngà châu báu trong thiên hạ, rồi đem rắc chúng vào khoảng không, để những mảnh ngọc đã vỡ lấp lánh thắp sáng cả bầu trời. Đây là nơi tuyệt diệu mà lạnh nhạt và nhiệt tình song song tồn tại và phân cách. Họ gọi một tá bia.

Chung quanh rất ồn ào, nói chuyện phải to gấp ba ngày thường mới nghe thấy, Tạ Huyền cao hứng: “Ly này tôi uống trước, mừng quen biết được một đại mỹ nhân.” Người trên giang hồ gọi Tạ Huyền là tay đột kích tình yêu.

Thẩm Đình cười hỏi: “Bạn Tạ, bạn thấy tôi đẹp kiểu gì?”

“…Nói thế nào nhỉ, chị đẹp như một bài thơ…” Tạ Huyền không ngờ lại có người truy vấn anh như vậy, anh huơ tay trong không trung làm một động tác mà ngôn từ rất khó diễn tả.

“Cậu nói tôi trông rất trừu tượng, tôi hiểu rồi.”

Tạ Huyền hơi tá hỏa, vội giải thích: “Đâu có, ý tôi nói là chị có một vẻ đẹp đậm chất thơ ấy, cảm giác như khi chiêm ngưỡng một bức danh họa.” Anh không ngờ lại bị cô bức đến phải thể hiện tiềm năng, nói ra những lời sáo rỗng như vậy.

“Chắc là trường phái ấn tượng nhỉ.” Thẩm Đình rõ ràng không muốn đón nhận lời nịnh hót của anh.

Thẩm Nhân Kiệt bất giác cười mỗi lúc một lớn hơn.

Tạ Huyền ngượng ngùng đáp: “Chị thật giỏi tự giễu cợt mình.” Một người phụ nữ có thể tự lấy mình ra đùa thì càng là cực phẩm của cực phẩm. Đối với một người đàn ông tầm thường mà nói, cưới phải một người vợ như cô là nỗi bất hạnh không gì bằng. Cho nên đến nay cô vẫn chưa kết hôn, là bởi vì trên đời này rất hiếm đàn ông tốt, còn người đàn ông hoàn mỹ thì gần như không có.

Thẩm Nhân Kiệt tiếp ngay lời Tạ Huyền: “Chị ấy ý thức rõ về bản thân mình thế còn gì.” Anh vừa nói xong, ban nhạc của bar cũng vừa kết thúc một bài, nhạc dance sôi động trỗi lên, mọi người hưng phấn bước ra sàn nhảy.

“Mà đó chính là điều mà Tổng giám đốc Thẩm không có.” Cô đáp lại lời anh, rồi nhanh chóng nhập vào đám đông khiêu vũ.

Tạ Huyền nhìn Thẩm Đình khiêu vũ: “Cô ta nhảy được quá chứ. Người phụ nữ này thật thú vị.”

“Thế sao?” Thẩm Nhân Kiệt thờ ơ đáp.

“Có điều căn nhà ấy ở đâu ra thế? Tôi xem hồ sơ thấy cô ấy xuất thân từ gia đình bình dân thôi mà.” Tạ Huyền nhìn Thẩm Nhân Kiệt hỏi.

Thẩm Nhân Kiệt nhún vai, nhìn anh bằng ánh mắt kỳ dị: “Sao cậu không tự hỏi cô ta.”

“Thật là có bản sắc, tôi càng lúc càng có hứng thú với cô ấy rồi.” Tạ Huyền cười cảm thán, kéo Thẩm Nhân Kiệt vào sàn nhảy.

Thẩm Đình đang nhảy rất mê say, không để ý đối diện có người đang nói chuyện với mình, anh chạm mạnh vào cô, cô ngước lên mới thấy là Thẩm Nhân Kiệt.

“Chiều nay tôi thấy chị vung tiền cho ăn mày.”

“Thế thì sao?” Thẩm Đình biết mõm chó không mọc được ngà voi, cáu kỉnh trả lời.

“Nói không chừng bọn họ sắp sửa gọi điện cho chi nhánh Trùng Khánh, nói ‘anh em ơi, bên này dân vừa giàu vừa dại, dễ xin tiền lắm, mau mau đáp máy bay đến đây đi’.” Thẩm Nhân Kiệt mỉa mai sự lương thiện đến mức gần như ngu ngốc của cô.

“Thế liên quan gì đến tôi, tôi thấy vui là được.” Thẩm Đình không quan tâm.

“Những khi nào thì chị vui?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi nửa thật nửa đùa.

“Khi cho người ta tiền, khi vừa mới vào sàn khiêu vũ. Có rất nhiều khoảnh khắc vui bất ngờ mà người như cậu không có được.” Cô nói không chút khách khí.

“Thế sao? Niềm vui của chị hư ảo như thế, trong chớp mắt là biến mất ngay.”

“Ai chẳng thế, đời người chính là dải lụa dài đau khổ điểm xuyết vài hạt châu hạnh phúc.” Cô bị anh làm mất cả hứng khiêu vũ, nói xong câu này liền trở về chỗ ngồi. Một lúc sau Thẩm Nhân Kiệt cũng về theo, Tạ Huyền vẫn đang cùng một cô em mới quen nhảy nhót quên trời đất.

Thẩm Đình rót một ly rượu, hỏi: “Cậu uống không, Tổng giám đốc Thẩm.” Cô nhấn từng chữ “Tổng giám đốc Thẩm”, có cảm giác như khi xem kinh kịch, nhân vật chính hát đến cao trào thì có tiếng chiêng trống đệm liên hồi vậy.

Thẩm Nhân Kiệt cụng với cô ba ly, cô đều một hơi uống cạn, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Tửu lượng tốt quá! Thảo nào!”

“Thảo nào cái gì?” Thẩm Đình không biết anh đã nghĩ đến đâu rồi.

“Có thể đến ở nơi cao cấp như vậy cũng là có nguyên nhân nhất định.”

“Chẳng lẽ người nghèo thì không được ở đó sao?” Cô không hiểu nổi tại sao anh ta luôn muốn nhắc đến chuyên cô có người bao.

“Ai cũng biết là người bình thường không đủ tiền ở nơi đó.”

“Vậy sao? Được thôi, là cậu nói nhé, tôi đi hỏi cho cậu xem.” Cô vừa tức giận vừa hiếu thắng, nửa tỉnh nửa say cầm điện thoại gọi 114: “A lô, chào