đều tan vỡ.
Mất đi đứa bé, gương mặt tươi cười đáng yêu của cô cũng không còn, cô càng ngày càng trở nên trầm mặc.
"Anh còn không hiểu sao? Vấn đề giữa hôn nhân của chúng ta không phải vì mất đi đứa bé." Cô đè xuống nội tâm khổ sở, cố giữ vững bình tĩnh nói.
Anh làm việc giống như một cái máy, lúc cô cần anh nhất anh lại không ở bên cạnh cô, dùng một bữa tối với cô chính là điều vô cùng xa xỉ.
Ngày cô vô ý trượt chân, cô không liên lạc được với Tử Uy.Thư ký của anh nói rằng anh đang có một hội nghị quan trọng không thể bỏ dỡ… Trái tim của cô đau hơn nỗi đau ở bụng…
Trải qua lần sẩy thai ngoài ý muốn này, cô đã nhận ra - Cô chỉ muốn gia đình hạnh phúc bình thường, nhưng thứ anh cần chính là sự nghiệp, thành tựu huy hoàng.
Mà cô sớm nên hiểu điều này, không nên ngây thơ cho rằng đứa bé sẽ là niềm hy vọng để duy trì cuộc hôn nhân này, hôn nhân của hai người sớm muộn gì cũng có ngày tan vỡ.
"Tôi kết hôn với anh… không có hạnh phúc, không có tương lai, cũng vì hôn nhân mà tôi bỏ qua giấc mộng của mình, tôi cảm thấy mình mất đi tự do…" Thanh âm của cô nghẹn ngào, mắt ngân ngấn nước, tâm tình uất ức không thôi.
Vừa nghe thấy cô nói “… không có hạnh phúc, không có tương lai…”, nỗi khổ sở này giống như thanh âm làm đau đớn trái tim của anh
"Anh làm như vậy cũng là vì lo cho tương lai của chúng ta, mấy năm tiếp theo, chờ công ty dần ổn định và thu về lợi nhuận, kinh tế không còn trở ngại, anh sẽ có thời gian…"
"Tử Uy, anh thật yêu tôi sao?" Đỗ Dĩ Du cũng không chịu nổi nữa, bởi vì cô yêu anh, mới có thể chịu được cô đơn, vì anh chịu đựng hai năm, nhưng sau khi mất đứa con lòng, cô vô cùng đau đớn, ám ảnh không thể nào xua đi được.
Nếu cứ tiếp tục ở lại Thượng Hải một mình, cảm giác vô dụng và tuyệt vọng này sẽ làm cô phát bệnh mất.
Cho nên một tháng trước, cô trở lại Đài Loan, điều dưỡng thân thể, cũng nghiêm túc suy nghĩ về tương lai, sau khi suy nghĩ kỹ mới quyết định rời đi.
"Anh dĩ nhiên yêu em." Tròng mắt anh đen lại thể hiện chân tình sâu sắc.
Đôi mắt cô tràn đầy khổ sở cùng hoài nghi nhìn anh.
Cách anh yêu cô là khiến cô không ngừng nghỉ nếm trãi cô đơn sao? Nếu như anh thật lòng yêu cô, anh sẽ chỉ đem sự nghiệp đặt ở vị trí quan trọng nhất mà không đếm xỉa đến nỗi khổ sở của cô sao?
Hôn nhân, đối với cô mà nói đã không còn cơ hội, với cô vui vẻ đã không thấy, hạnh phúc cũng không biết ở nơi nào.
Sau hai năm kết hôn, ước mô của cô đối với loại tình yêu lãng mạn này đã không còn, hiện tại cô chỉ muốn tránh xa mọi thứ, tìm lại chính mình.
"Nếu như yêu tôi, hãy để tôi tự do đi, trong cuộc hôn nhân này, tôi không hạnh phúc… "
Địch Tử Uy lần nữa chấn động!
Anh yêu cô, nhưng cùng cô kết hôn lại khiến cô rơi nhiều nước mắt như thế, anh thấy mình thật ích kỷ và tàn nhẫn.
Không cho cô hạnh phúc, không thể cùng cô ăn cơm, nhưng anh vẫn lần nữa dùng chi phiếu, lấy hôn nhân gông xiềng buộc chặt cô.
Vì anh, cô bỏ qua mơ ước mở nhà hàng cùng anh đến Thượng Hải, cố gắng làm một người vợ tốt, lần lượt rộng lượng thông cảm anh.
Cô biết anh thế chấp tất cả tài sản, đem tiền bạc cùng toàn bộ tinh thần đầu tư trong công việc, cố gắng phát triển sự nghiệp, như vậy hạnh phúc của cô đâu?
Anh nắm giử cuộc đời của cô, tước đoạt quyền được hưởng thụ hạnh phúc của cô, hiện tại anh còn có thể lấy lý do gì để giữ cô ở bên người nữa?
Anh quyết tâm theo đuổi sự nghiệp của anh, mà cô cũng có thể theo đuổi quyền lợi hạnh phúc của cô, không được sao?
"Em thật… cảm thấy không tự do, không hạnh phúc… em thật sự muốn ly hôn?" Anh cố gắng đè nén cảm giác đau đớn mãnh liệt trong lòng, hỏi cô.
Mặc dù vòng tay của anh ấm áp an toàn, mùi hương của anh nhàn nhạt thuốc lá lẫn vào hơi thở - là hương vị cô thích nhất, nhưng cô không dám quyến luyến, cô phải tàn nhẫn rời đi, mạnh dạn vứt bỏ phần tình yêu này.
Tay cô hơi cong tránh né cái ôm nhiệt tình từ anh, kiên định nói.
"Hãy đồng ý yêu cầu của tôi. Nếu như không ly hôn, tôi sẽ bệnh mất."
Nghe vậy, tâm Địch Tử Uy trầm xuống.
Là anh để cho cô trở nên u buồn gầy gò, sắc mặt tái nhợt, giống như đóa hoa hồng khô héo, hạnh phúc cũng dần dần điêu tàn, nội tâm anh nồng nặc sự áy náy cùng cảm giác tội ác.
Anh thật đáng chết, bức cô đến thế này, cướp đi nụ cười cùng mơ ước của cô. Cô đau buồn sinh ra bệnh, coi như anh miễn cưỡng giữ cô ở bên người nhưng cô sống không sung sướng thì có nghĩa lý gì nữa, đó cũng không phải là mục đích họ yêu nhau.
Mặc dù trong lòng mãnh liệt không thôi, mỗi câu nói của cô cũng xé rách lòng của anh, nhưng anh không hy vọng cô uất ức không vui cả đời.
Nếu như yêu cô, anh nên để cô ra đi.
"Tốt, nếu như chia tay có thể làm cho em tìm được vui vẻ, chúng ta… ly hôn thôi." Cổ họng anh khô khốc, gian nan nói ra lời mà anh không muốn, nhất là câu nói kia.
Anh biết mình không cách nào ép buộc sự kiên quyết ra đi của cô, đè xuống cảm giác khổ sở, anh quyết định dứt bỏ hôn nhân, dứt bỏ đoạn ái tình này.
Anh phải để cô tự do, phải để cho cô tìm về vui vẻ, theo đuổi hạnh phúc, bởi vì với anh đời này cô là duy nhất.
Đây là quang cảnh bên ngoài hôn lễ của