Hi Vi nhỏ giọng hỏi cô.
"Ừ nhỉ. Ngày hôm qua bà chủ nhà tới tiệm nói muốn tăng tiền nhà thêm 5000 nguyên để thuê một tầng trệt và một tầng lầu, nếu không đồng ý, hợp đồng sẽ kết thúc và chúng ta phải dọn đi." Cô mướn lầu một làm cửa hàng, lầu hai để ở, là cùng một chủ nhà.
"Nhưng lần trước Tiểu Trần giao hàng tới nói bột mì sắp lên giá, việc buôn bán của chúng ta cũng không phải thật tốt, nếu cứ tiếp tục thế này, chúng ta đâu thể ăn không khí mà sống chứ?"
Nhâm Hi Vi bất đắc dĩ than thở, cô đều nghe được.
Gây dựng sự nghiệp không dễ dàng, tuy nói “Ba Đóa Hoa” danh tiếng dần dần vang, nhưng chi phí thuê mặt bằng cũng cao, tiền lương, tiền vốn, cơ hồ là bằng nhau, miễn cưỡng cũng chống đỡ được. Gần đây chủ cho thuê nhà muốn tăng tiền thuê, giá bột mì cũng không ngừng tăng, nếu như không nghĩ cách làm tăng doanh thu, một khi lâm vào đường cùng, cô sẽ lỗ vốn, nghĩ tới đây trong lòng cô cảm thấy rất lo lắng.
Tình yêu đã tan vỡ, nhưng sự nghiệp không thể hủy.
Trong thời gian ngắn, cô phải tìm được số lượng đơn đặt hàng lớn, làm tăng doanh thu, mới có thể bù vào chi phí hiện tại được.
Đỗ Dĩ Du cùng Nhâm Hi Vi đi qua đám người đến dự tiệc cưới, bỗng nhiên cô cảm giác được mùi thuốc lá nhàn nhạt quen thuộc đập vào trong mũi, Đỗ Dĩ Du sửng sốt, mơ hồ cảm thấy có một ánh mắt xuất phát từ bóng dáng cao lớn xẹt qua mình.
Vừa quay đầu lại, lại không thấy bóng người mà cô vừa nghĩ đến.
Đủ rồi, cũng đã nhiều năm như vậy, cô còn đối với anh nhớ mãi không quên làm gì?
"Nguy rồi, còn có một cái hộp chúng ta bỏ quên bên trong." Nhâm Hi Vi từ trong túi xách mò được chìa khóa xe, đột nhiên phát hiện thiếu một cái hộp giữ thức ăn.
"Để chỗ nào?"
"Đặt ở khu trung tâm trên bàn dài, để Vi đi lấy." "Không sao, Du đi cho, Vi đi lấy xe trước đi." Đỗ Dĩ Du đem túi xách cầm trong tay giao cho Hi Vi.
"Ù, vậy Vi ở trên xe chờ Du." Nhận lấy túi xách, Nhâm Hi Vi gật đầu làm theo.
Đỗ Dĩ Du trở lại khu trung tâm trong sân nhà, đột nhiên ở gần bàn dài cách đó không xa nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc ——
Tây trang màu ô liu phẳng phiu, bả vai rộng mạnh mẽ, bóng dáng cao to tráng kiện, không giống như những người khác.
Trong tay anh bưng một ly cocktail, đang cùng một vị mỹ nữ nói chuyện phiếm.
Là anh sao?
Không, anh làm sao có thể lại ở chỗ này, anh nên ở Thượng Hải để phát triển thế giới khoa học kỹ thuật của anh.
Rốt cuộc thì cô đang suy nghĩ cái gì? Không phả trong lòng cô đã sớm xoá đi cái tên Địch Tử Uy hay sao? Vì cái mà cô không thế quên anh được?
Tỉnh lại đi!
Cô bỏ đi tưởng tượng, lướt qua bóng lưng to lớn của người đàn ông cao ngạo, đem tầm nhìn dời lên bàn dài tìm kiếm hộp giữ thức ăn.
Cô đi tới bàn dài, lấy cái hộp, xoay người theo như đường cũ trở về.
"Dĩ Du. . . . . ."
Tình huống rất nghiêm trọng, cô còn tưởng mình nghe lầm, một giọng nói tựa như xa như gần ở bên tai cô vang lên.
Cô sớm nên tiếp nhận đề nghị của Hi Vi, không nên trở lại tiệc cưới, cô có cảm giác nghe nhầm, đi nhanh đi! Hi Vi vẫn còn đợi cô ở trên xe.
Cho đến khi cô đụng vào bức tường người thật dày, mùi thuốc lá nhàn nhạt rõ ràng bay vào trong mũi cô, cô sửng sốt, ngẩng đầu nhìn đối phương, tâm chợt cứng lại.
Kia là đôi mày rậm cương nghị, tròng mắt đen thâm trầm lạnh lẽo, tự tin, nhưng lại sắc bén nhìn thấu lòng người, còn có sống mũi cao rất thẳng, dung hợp thành một gương mặt tuấn tú mà cô rất quen thuộc.
Là Địch Tử Uy!
Trời ạ! Cô không phải nghe nhầm, cũng không phải là ảo giác, cô thật đã gặp anh rồi.
Cô hoảng hốt, khẩn trương lui một bước.
Từ biệt ba năm, anh mặc bộ tay trang may thủ công không thể che giấu được cơ thể chắc nịt đầy mạnh mẽ, giở tay nhấc chân càng thêm vững vàng, tự tin ưu nhã, toàn thân phát ra khí chất vương giả tôn quý.
Vẻ nam tính sức quyến rũ, hơi thở mê người làm tim cô đập nhanh chóng, đánh thức tình cảm của nội tâm mênh mông mãnh liệt bị ngủ quên, khiến bước chân cô cũng nhanh lên một chút.
"Đã lâu không gặp, Dĩ Du." So với cô, anh trầm ổn nhiều, giọng nói trầm thấp dễ nghe, đôi mắt nhìn cô như khóa lại, tỏ ra mấy phần kinh ngạc cùng vẻ mừng rỡ.
Có thể thấy cô, khiến anh vô cùng vui vẻ.
Ly hôn đã ba năm, anh rất nhớ nhung người phụ nữ đang ở trước mắt. Nội tâm của anh dậy lên sóng lớn, có thể cùng cô đối mặt cứ tưởng như nằm mơ, anh thật sợ chỉ cần một cái chớp mắt cô sẽ biến mất.
Cô vẫn như cũ thanh lệ uyển chuyển, nước da trắng nõn trong suốt, nhưng không có tái nhợt thon gầy như lúc trước, cô ăn mặc không hấp dẫn xinh đẹp như những người phụ nữ khác, nhưng dáng vẻ linh hoạt vẫn rất hấp dẫn, phong thái và cử chỉ tao nhã vẫn thể hiện ra ngoài.
Ba năm không gắp cô càng thêm xinh đẹp nhu mì, anh không thể dời ánh mắt, cảm xúc yên lặng trong lòng giống như mở khóa, bắt đầu xao động lo lắng.
"Anh. . . . . . Tại sao lại ở chỗ này?"
"Anh được mời tham dự hôn lễ này, chú rễ là đối tác tương lai của công ty."
"Là trở về Đài Loan nói chuyện làm ăn sao?" Cô thu hồi lo lắng trong lòng, đúng, cũng chỉ có nói chuyện làm ăn mới có thể khiến cho anh tích cực lên kế hoạch trở về Đài Loan. Nghĩ đến chỗ này,