Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322672

Bình chọn: 7.00/10/267 lượt.

công việc cho các bạn phụ trách từng mảng việc, sau đó kiểm tra kết quả.”

Đáp án của nó khiến tôi tức hộc máu, tôi bại trận toàn tập chỉ còn nước

quay đầu bước đi. Sau một học kỳ, thằng bé đã làm tôi hiểu ra, nó là đứa nói được ắt làm được, chả quản một việc gì, còn nhàn rỗi hơn cả trước

kia, bởi vì có quyền hành trong tay. Nếu học kì 2 tôi còn để thằng bé

trong ban cán sự lớp nữa thì tôi đích xác là một con heo.

Ở văn phòng chấm bài thì có một học sinh chạy vào

“Cô giáo Mạc, Tiêu Hà đánh nhau với bạn học!”

Tiêu Hà cùng mấy em học sinh nữa đang vật lộn nhau trên hành lang. Dùng

sức kéo bọn chúng ra, thấy mặt mũi Tiêu Hà bầm dập. Tôi vô cùng tức

giận:

“Nói, vì sao lại đành nhau?”

Không đứa trẻ nào dám hé răng, tôi lại càng giận giữ, Tiêu Hà quan trọng với tôi như vậy, thế mà bị người ta đánh ra thế này đây.

“Tiêu Hà, em nói đi.”

“Bọn họ nói em là đứa trẻ bị bỏ rơi, không biết ngượng mà ăn bám cô giáo.”

Tiêu Hà ngẩng đầu lên, vẻ mặt đáng thương lại quật cường. Tôi kéo tay

thằng bé ra, đau lòng nhìn nó trưởng thành sớm hơn bạn đồng trang lứa,

xoay người, tôi cảnh cáo các em học sinh của tôi, chưa bao giờ tôi

nghiêm khắc như lúc này.

“Cha mẹ Tiêu Hà ở nước ngoài, không có thời gian chăm sóc bạn ấy, nên

mới nhờ cô giáo. Nếu cô còn nghe bất cứ một lời nào về chuyện này, cô sẽ mời phụ huynh của các em tới trường gặp mặt.”

Tức giận kéo Tiêu Hà đi, nhưng dùng cách nào cũng không thể dập tắt được phẫn nộ và chua sót trong lòng. Không thể chuyện như vậy xảy ra một lần nào nữa, khuôn mặt xinh đẹp đến nhường ấy mà lại bị người ta đánh đến

tím bầm, tôi ngồi xổm xuống bôi thuốc cho thằng bé, nước mắt rơm rớm.

Sau đó tôi đưa thằng bé tới trung tâm huấn luyện Tae Kwon Do đăng kí

học. Tôi không cho phép bất cứ kẻ nào bắt nạt thằng bé nữa, bị đánh cũng chỉ có thể là kẻ bắt nạt nó.

Tới lúc nằm ở trên giường tôi mới ý thức được, những việc tôi làm hôm

nay chính là hành động của một người mẹ có con bị bắt nạt, nên mới tức

giận rồi thương tâm. Thì ra, tôi coi Tiêu Hà như con mình, dù chỉ hơn

thằng bé vẻn vẹn 9 tuổi. Nhưng thứ cảm giác đó thật tốt, cảm giác Tiêu

Hà là con trai tôi!

Mong con luôn trong tầm mắt của mình đó chính là tình cảm cuat người mẹ, liệu có phải sai lầm không?

Một hôm ở lớp tôi đang viết lên bảng, chữ “Ngốc nhược mộc kê” (Vỏ quýt

dày có móng tay nhọn) lại viết lầm chữ “mộc” thành chữ “mục” (Ngai nhược mục kê: ngây như phỗng),Tiêu Hà vốn chẳng bao giờ giơ tay phát biểu xây dựng bài bỗng nhiên hôm nay lại xung phong, cảm động quá, đúng là

không phụ công tôi, thằng bé cuối cùng cũng hòa đồng được với lớp học.

“Cô giáo, cô viết sai rồi không phải chữ mục trong con mắt mà là chữ mộc trong từ cây cối.”

Nụ cười trên môi tôi lập tức đông cứng, quay ngoắt người lại, tôi viết

sai thật, cuống quýt xóa đi, trong lòng vô cùng giận Tiêu Hà, Tiêu Hà,

xem tôi thu phục cậu như thế nào.

Tiêu Hà định gắp rau, tôi lấy đữa ngăn lại, đắc ý nhìn thằng bé, muốn ắn thì tự tìm cách đi. Nó không gắp nữa chuyển sang món khác. Tôi lại tức

giận lại ngăn nó tiếp.

“Mạc Nhất, nếu em không nói, chẳng phải sẽ làm hại mọi người hay sao? Cô cũng không muốn học sinh của mình đều học theo chữ viết sai của cô phải không? Mạc Nhất quan tâm tới học sinh như vậy, sẽ không trách em chỉ ra lỗi sai có đúng hay không? Mạc Nhất, em đói lắm rồi!”

Đói?! Sao thế được, đang tuổi ăn tuổi lớn, tôi đưa ngay đĩa rau cho

thăng bé, thúc giục nó ăn nhanh lên. Tới giờ đi ngủ mới chợt phát hiện,

thì ra tôi mới là người bị nó cho vào bẫy. Tiêu Hà, càng ngày càng tinh

quái!

Chớp mắt một cái một năm đã qua đi, ngày tốt nghiệp sắp tới gần, tôi lo

lắng muốn chết, tuy biết thành tích của Tiêu Hà rất tốt nhưng đứng chờ

đợi ngoài trường thi, cố gắng cổ vũ cho thằng bé, lại không nhịn được

nói với nó không làm được cũng không sao, vào trường trung học L cũng

được, dù chất lượng giảng dạy không bằng, nhưng tôi có thể dạy thêm cho

thằng bé. Tiêu Hà trợn mắt đập vào hai tay đang trong tư thế cầu nguyện của tôi, đi thẳng vào trường thi. Lúc đi ra, tôi lo lắng hỏi tình hình, thằng bé nói bình thường. Tiêu Hà đáng thương, nhất định là làm bài

không tốt, nó là người kiêu ngạo, “Không sao, chúng ta thẳng tiến vào

trường trung học L, học phỉ chỉ tốn có một nửa.” Tôi vô vai thằng bé an

ủi.

Thấp thỏm chờ đợi kết quả, đến lúc có kết quả, thì ra thằng nhóc này gạt tôi, đứng thứ nhất toàn thành phố A, điều này có nghĩa là gì vậy, tôi

vui mừng ôm chầm lấy Tiêu Hà, hoàn toàn quên xử lý chuyện nó lừa gạt

mình. Tiêu Hà giành thành tích thr khoa tốt ngiệp toàn thành phố! Rất

nhiều trường trung học có tiếng trưng ra hết ưu điểm của mình mong lọt

được vào mắt thằng bé, hỏi ý kiến thằng bé xong, thay nó chọn chọn

trường trung học tốt nhất, điều kiện học phí hoàn toàn miễn phí. Tiêu Hà bé nhỏ có thể giúp tôi kiếm ra tiền rồi. Mấy thấy cô giáo ở trường cũng khen Tiêu Hà nhà tôi thông minh từu nhỏ, mà tôi đứng trước thiên hạ như một người mẹ tre, bên ngoài khiêm tốn nhưng trong lòng cười toe toét.

Tiêu Hà của tôi là đứa trẻ ngoan nhất trên thế g


XtGem Forum catalog