tôi cũng rất thương tâm, nhưng càng về sau càng nghĩ cũng không nên
để ý nhiều đến chuyện đó. Người đàn ông như thế không đáng để mình luyến tiếc, đừng nói chuyện phó thác cả đời.
Gặp được nhau là tình cờ. Là giáo viên chủ nhiệm thì việc nói chuyện
với phụ huynh là chuyện hết sức bình thường. Chu là cậu của Phương Ngôn, một học sinh cá biệt nhất lớp tôi. Tôi từng gọi điện thoại tới nhà
Phương Ngôn, nói muốn gặp mặt cha mẹ Phương Ngôn, muốn thảo luận cùng
bọn họ về việc trượt dốc liên tục trong thành tích học tập của Phương
Ngôn, nhưng không nghĩ người tôi gặp lại là Chu. Chu là một người có
dáng dấp thư sinh, luôn mang theo một nụ cười ấm áp làm cho người đối
diện cảm thấy như một làn gió xuân. Ánh mắt nam tính đầy hảo cảm, Chu
tao nhã, yêu thích anh nhất định là một chuyện chẳng khó khăn gì. Mà tôi thật sự thích anh ấy. Nhưng cũng không ấp ủ cái ý nghĩ sẽ ở bên anh,
dù sao một bác sĩ ngoại khoa vĩ đại như anh sao có thể để ý đến một giáo viên công tác ở trường tư không ổn định như tôi chứ, huống hồ tôi lại
bình thường như thế. Sau giờ tan tầm, nhìn thấy Chu ở cổng trường tôi
còn rất vui vẻ chào anh, nghĩ là anh tới đón Phương Ngôn, nhưng lời mời
của anh lại khiến trái tim tôi đập loạn xạ cả lên.
Chu hỏi tôi có thích xem phim điện ảnh hay không, anh nói muốn mời tôi đi xem bộ phim mới nhất [Kế hoạch bảo bối'> (1)
(1)Tóm tắt nội dung phim:
Sinh ra trong một gia đình bần cùng túng
quẫn, học chưa hết cao trung đã bị đuổi khỏi trường, Thongs (Thành Long
đóng) sớm sa ngã vào lối sống buông thả dù thực chất khá nhanh nhẹn và
tháo vát. Bị gia đình hắt hủi và chủ nợ truy lùng, hắn bị tên chủ nhà
tham lam (Michael Hui đóng) lôi kéo vào những phi vụ trôm cắp. Cùng với
anh chàng Octopus (Cổ Thiên Lạc đóng) mồm mép cơ hội, họ hợp tác bắt cóc đứa cháu nhỏ của một nhà tài phiệt theo yêu cầu của tên trùm mafia.
Nhưng rồi sau bao tình huống dở khóc dở cười của những kẻ trộm vụng về,
cả ba dần cảm thấy gắn bó với đứa nhóc phiền toái nhưng đáng yêu này.
(Theo dienanh.net).
Ở rạp chiếu phim, Chu cẩn thận tìm ghế ngồi rồi kéo tôi ngồi xuống,
còn mua cả bỏng ngô và nước uống mà con gái chúng tôi vô cùng yêu thích. Bảo bối (chỉ em bé bị bắt cóc trong phim) trong bộ phim điện ảnh này
thật dễ thương, tôi thầm nghĩ nếu nó là Tiêu Hà của tôi sẽ càng xinh đẹp hơn. Nhìn cục cưng mê hồn kia một hồi, thần kinh yếu ớt của tôi bắt đầu không chịu nổi, nước mắt ứa ra, Chu lấy khăn tay cho tôi lau nước mắt
đau lòng nói “Đừng khóc, sau này làm sao yên tâm để em một mình đi xem
phim ở rạp chứ?” Mắt tôi bị nước bao phủ, ngơ ngác nhìn Chu, anh vỗ vỗ
vào cái trán của tôi, ôn nhu vỗ về “Về sau anh sẽ đi xem cùng em.” Kinh
hãi đứng phắt dậy, bỏng rơi đầy đất, người đằng sau tức giận quát tôi
ngồi xuống, tôi lại cuống quýt chạy đi. Chu chạy đuổi theo tôi, tôi cúi
đầu nhìn mũi chân, không biết phải phản ứng như thế nào mới là bình
thường.
“Mạc Nhất, chẳng nhẽ em không muốn?” Tôi lắc đầu, “Vậy sao còn muốn
trốn?” “Em chưa sẵn sàng.” Chu quá vội vàng, làm cho tôi sợ hãi. “Xin
lỗi, Mạc Nhất, là tại anh nóng lòng, chúng ta bắt đầu từ từ từng bước
một có được không em?” Giọng nói thật dịu dàng, thật chân thành. Tôi
ngượng ngùng, gật gật đầu. Chu thật sự là một người đàn ông dịu dàng!
Trên đường đưa tôi về nhà, gió mát thổi qua da mặt, thoải mái khiến
người ta muốn hát, mà Chu nhìn tôi khiến tôi thẹn thùng cúi đầu. Đây
chắc là cảm giác của tình yêu rồi, trái tim tôi lay động, ngọt ngào
nhưng cũng ngượng ngùng. Chu nắm tay tôi, còn tôi không hề né tránh,
cũng nắm lấy tay anh. Chu cười lớn hơn, cứ thế, chúng tôi yêu nhau.
Tình yêu ngọt ngào khiến tôi quên mất ở nhà còn một người đang chờ
đợi tôi về. Nhìn mâm cơm trên bàn lại thấy Tiêu Hà nằm gục bên cạnh ngủ
không yên giấc khiến tôi không nỡ đánh thức thằng bé, nhìn chằm chằm vào đồ ăn lạnh lẽo, tôi lay lay thằng bé, nói với nó nếu tôi về muộn thì cứ ăn cơm không cần chờ tôi. Tiêu Hà lẳng lặng nhìn tôi thật lâu, có lẽ là nhìn tới khi mặt tôi ửng đỏ, nó gật gật đầu rồi trở về phòng ngủ. Lặng
lẽ thở dài, Tiêu Hà không làm tôi khó xử.
Yêu đương với Chu được khoảng hai tháng, có thật nhiều chuyện về Tiêu Hà mà tôi muốn nói với anh, nhưng nhìn khuôn mặt đầy tươi cười của anh
lại khiến tôi không thể mở lời. Tôi thật sự thích anh, không muốn mất
anh, nói với anh có khi lại nào anh cũng giống như đối tượng những lần
gặp mặt trước của tôi, không thể chấp nhận thì sao? Chờ cho tình cảm
chúng tôi sâu đậm hơn rồi nói sau. Tôi cứ như tự an ủi bản thân, mấy
tháng nữa nhất định sẽ nói cho anh biết.
Nhưng tôi chẳng nghĩ rằng mấy tháng sao mà qua nhanh thế. Hẹn hò được ba tháng, Chu đưa ra ý kiến muốn đến chơi nhà tôi. Tôi hoảng sợ, theo
bản năng cự tuyệt nhưng anh nắm lấy hai bàn tay tôi, trong đôi mắt là
thỉnh cầu và yêu thương. Tôi không thể kháng cự được đôi mắt khiến con
tim tôi rung động, gật đầu đáp ứng, tôi chỉ mong anh nhìn thấy Tiêu Hà
xong cũng đừng kinh ngạc, cũng đừng giận dữ.
Đẩy cửa ra, Tiêu Hà đang nấu cơm, giọng tôi lanh lảnh “Tiêu Hà à, làm hơn