XtGem Forum catalog
Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210633

Bình chọn: 7.00/10/1063 lượt.



nhìn cảnh tượng hạnh phúc trước mắt, im lặng nắm lấy tay đứa bé, siết

chặt, ánh mắt không giấu nổi sự đố kỵ.

* * *

Lúc cô tỉnh lại đã là gần giữa trưa, phần giường bên cạnh đã lạnh đi từ lúc nào.

Tối hôm qua, cô quả thật bị Hứa Ngạn Thâm "hành hạ" đến thở không ra hơi.

Vén chăn lên, thò hai chân xuống đất thì cảm thấy hai chân rã rời, suýt nữa thì ngã chúi nhủi.

Tối qua mấy lần nhỉ? Không phải bảy, tám lần thì cũng là bốn, năm lần, cô

nghi ngờ Hứa Ngạn Thâm không biết có uống thuốc trợ lực hay không, nếu

không. . . sao có thể không ngừng nghỉ, không ngừng nghỉ thế chứ. . .

Hai má cô ửng đỏ, nghĩ đến lúc cuối cô mệt rã rời, luôn miệng van vỉ anh

tha cho cô, thế là. . . trong sự uy hiếp của đại ma đầu, cô cũng nói ra

câu đó.

Em yêu anh, Hứa Ngạn Thâm, mãi mãi không bao giờ rời xa anh.

Lúc nói câu này, cô có thể cảm nhận được anh thở ra nhẹ nhõm.

Cô không hiểu, Hứa Ngạn Thâm bị uống nhầm thuốc gì, sao nhất định phải bắt cô nói ra cho bằng được? Hình như ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim

anh, luôn có gì đó bất an, sợ sẽ mất cô, không được nghe chính miệng cô

nói ra, anh không yên tâm.

Đúng thật là, mấy năm nay cô đối với anh còn chưa rõ ràng sao? Nếu không phải vì quá yêu anh, cô đâu có

hết lần này đến lần khác mang thai. Chẳng lẽ cô không sợ đau ư, chẳng lẽ cô không sợ cảm giác suy sụp khi bị hư thai hết lần này đến lần khác ư?

Nếu có thể, cô vẫn muốn thử một lần nữa, cho dù có phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Dụi dụi mắt, hình như khóe mắt có chút cay cay, cô tự cười mình đa sầu đa cảm.

Vệ sinh cá nhân xong, cô mặc bộ quần áo thoải mái nhất, đẩy cửa phòng, định sang thăm con một lát rồi đi làm.

Phòng con trai, cửa phòng không khóa, tiếng ru khe khẽ, êm tai vọng ra.

Cô cười vui vẻ, thật lòng cảm ơn Nhan Hiểu Tinh.

Cô gái này, thật tận tâm.

- Tiểu Tinh, Lãng Lãng! - Cô cười thò đầu vào.

Nhưng.

Khoảnh khắc đó.

Nhan Hiểu Tinh ngỡ ngàng.

Còn cô đầu óc trống rỗng.

Bởi vì cô nhìn thấy Nhan Hiểu Tinh đang cho Lãng Lãng bú. . .

Sữa mẹ. Nhan Hiểu Tinh vận

quần áo thùng thình như thường ngày, bầu ngực trắng nõn căng tràn, mùi

hương sữa phảng phất trong không khí, còn con trai cô Lãng Lãng thì đang vui mừng mở to hai mắt, hút lấy hút để dòng sữa trăng trắng, ngọt ngào.

Chức Tâm không biết mình nên nói gì, làm gì, phải phản ứng thế nào, cô chỉ đứng một chỗ ngây người ra.

Cô từng làm mẹ, lúc đó, sau bốn tháng mang thai, cơ thể cô cũng có nhiều

thay đổi, mỗi tối bầu ngực tức đến độ cô âm thầm khóc một mình, lúc ngủ, Hứa Ngạn Thâm ôm cô vô tình chạm nhẹ vào ngực, cô đau đến co rúm người

lại, Hứa Ngạn Thâm xót xa nhíu chặt hai hàng chân mày.

Lúc đó, cô phải dùng rất nhiều thuốc, sữa chảy ra được.

Là một người phụ nữ, cô biết điều đó có ý nghĩa gì.

- Chị. . . chị. . . em. . . em. . . - Nhan Hiểu Tinh lắp bắp, vội vàng kéo áo xuống.

Đột ngột phải rời "món khoái khẩu", Lãng Lãng ngây ra một giây rồi khóc váng lên.

Thằng bé khóc rất tội nghiệp, khóc đến khàn cả giọng, như thể một người mẹ

trên danh nghĩa như cô không nên xuất hiện vào lúc này.

- Chuyện này. . . là thế nào? - Chức Tâm phải cố gắng lắm mới có thể để đầu óc mình hoạt động bình thường trở lại.

Cô bảo mẫu nhỏ tuổi kiêm luôn cả nhiệm vụ vú nuôi?

Cô thật không tài nào hiểu được!

- Em. . . vừa. . . mới sinh con. . . còn chưa. . . chảy sữa, em. . . em

thấy Lãng Lãng. . . em. . . em nghĩ. . . như thế tốt cho cơ thể thằng

bé. . . - Gương mặt trắng bệch, cô bảo mẫu nhỏ giải thích.

Trực giác của phụ nữ khiến Chức Tâm phát giác có chỗ bất thường.

Nhưng rốt cuộc bất thường ở chỗ nào thì cô lại chưa nghĩ ra được.

Có lẽ là ở. . .

- Vì sao cô tự nguyện cho nó bú? - Cô thần người hỏi.

Thật là kỳ lạ, Lãng Lãng còn nhỏ xíu, cho gì nó dĩ nhiên sẽ "uống" cái đó,

nhưng vì sao Nhan Hiểu Tinh lại tự nguyện? Xã hội bây giờ, cho dù có ra

giá cao cũng ít ai chịu làm vú em như thế.

Sữa mẹ là thức ăn quý giá, cho con bú chính là thể hiện tình yêu thương cao cả của người mẹ.

Cô thật sự không hiểu, vì sao đối phương lại hoàn toàn không có bất cứ yêu cầu gì, có thể cho đi không chút tiếc nuối như vậy?



nhìn đôi mắt đó, đang cố kìm cho nước mắt không chảy ra, đáng thương,

tội nghiệp đến nao lòng, đến cả những lời trách mắng cô cũng không dám

nói ra nửa câu.

Thậm chí, ngay cả câu hỏi vừa nãy của mình, hình như lại có vẻ thật ác tâm khi vô duyên vô cớ nghi ngờ lòng tốt của người khác.

Nhưng, xã hội bây giờ, thói lừa đảo đang lộng hành, cô thật sự có thể yên tâm không?

Cô lại nhìn Lãng Lãng trong vòng tay Nhan Hiểu Tinh, sau khi khóc lả đi đã nhắm mắt cuộn tròn trong lòng cô bé, sao nhìn thế nào cũng cho người

khác cái ảo giác như hai mẹ con thực thụ.

- Đợi đã, vì sao em có sữa? Em đã từng sinh con? - Cô cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo.

Vì sao lúc đến xin việc đã không nói rõ chuyện này?

- Chị. . . - Nhan Hiểu Tinh mấp máy môi, hình như cố gắng nuốt tiếng nắc vào trong - Em . . . thật sự có khó khăn. . .

- Vậy con em đâu? - Cô chậm rãi hỏi.

- Nó. . . vừa chào đời đã bị cha nó bế đi mất rồi. . . - Mắt Nhan Hiểu