hấp dẫn một chút, nói không chừng lão đại Viêm sẽ thương hoa tiếc ngọc."
Trình Du Nhiên liếc con trai mình một cái, kể từ lần gặp qua Viêm Dạ Tước, tiểu tử này hai câu không rời vị lão đại Viêm, giống như trong nháy mắt anh ta trở thành thần tượng của cậu bé.
Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, nghĩ thầm chẳng lẽ đây chính là liên hệ máu mủ sao? Còn kẻ liên hệ máu mủ đâu rồi, người kia đã sớm quên mất, nói không chừng hiện tại người ta đang phóng túng vui vẻ cùng với cô gái nào rồi cũng không biết.
"Mẹ, từ trong ánh mắt mẹ, nhìn ra được mẹ đang nhớ lão đại Viêm." Tiểu Nặc nhếch miệng lên cười tà ác.
"Ai nhớ anh ta, nếu con không đi, cũng đừng đi nhé." Trình Du Nhiên cho con trai một cái xem thường, thật ra thì, ngày ở Somalia, cô thật sự bởi vì anh xuất hiện mà kinh ngạc.
Kỳ thực ở trong lòng Tiểu Nặc, vẫn nhớ tình cảnh ngày đó lão đại Viêm ôm mẹ từ máy bay trực thăng xuống, chú ấy là thần tượng của cậu cũng bởi vì chú ấy cứu mẹ.
Tiểu Nặc ôm sản phẩm điện tử của mình nhanh chóng bắt kịp mẹ, nói: "Mẹ, tối hôm nay chúng ta còn đi bữa tiệc nhà họ Lãnh chứ?"
"Dĩ nhiên đi, có ăn có uống tại sao không đi?" Trình Du Nhiên nhíu mày, hai mẹ con giơ bao lớn bao nhỏ lên đi bãi đậu xe, tối nay bọn họ hình như là có chuyện làm rồi.
Gần tối, từng chiếc xe hơi nổi tiếng cao cấp lần lượt lái vào biệt thự nhà họ Lãnh, nhà họ Lãnh lập nghiệp là hắc đạo, đến bây giờ đã sớm tẩy trắng trở thành một trong mười tập đoàn tài chính lớn nhất thế giới, từ nhỏ Lãnh thiếu gia nhà họ Lãnh đã đặc biệt nhạy cảm với số chữ, am hiểu cổ phiếu, kỳ hóa, hoàng kim, công trái, bất động sản chờ các hạng đầu tư, ba mươi tuổi anh ta đã trở thành nhân vật truyền kỳ giới tài chính, song hôm nay là ngày anh ta chính thức tiếp nhận công ty gia tộc, nhân vật nổi tiếng các giới rối rít chạy tới.
Lúc này, một chiếc xe mui trần màu đỏ tiến vào bãi đậu xe nhà họ Lãnh, một chiếc chân dài nhỏ trắng nõn bước ra xe trước, bóng hình xinh đẹp cao gầy rất nhanh hiện ra ở trước mặt mọi người, vải vóc sợi tơ màu xanh ngọc mềm mại dán lên dáng người yểu điệu, cô lạnh lùng nhìn chung quanh, sau đó quay đầu lại, chỉ thấy trong xe bước ra một thân hình nhỏ, lanh lợi ngẩng đầu nhìn chung quanh, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì.
Bóng dáng hai mẹ con bọn họ xuyên thấu qua máy theo dõi, truyền đến trên màn ảnh.
"Thiếu gia, hai người kia xem ra có chút không quen, có phải là người Viêm bang phái tới hay không? Nếu không thì mời đi ra ngoài?" Thuộc hạ người chỉ vào trên màn ảnh nói.
"Không cần." Lãnh Triệt nâng tay, bày tỏ thờ ơ, không ngờ người anh muốn tìm mình xuất hiện, đây cũng là một chuyện chơi rất khá, nghĩ tới, nhếch miệng lên vẻ đùa giỡn, xem ra, lần này lại có trò chơi chơi thật khá.
"Thiếu gia, ngài nghĩ đến chuyện gì mà cảm thấy buồn cười sao?" Lãnh quản gia đi vào, hỏi.
"Không có việc gì." Anh thu lại nụ cười, Lãnh quản gia hướng anh nói: "Thiếu gia, lão gia cùng phu nhân gọi ngài qua, bảo là muốn thảo luận hôn sự cùng nhà họ Mộ."
Nghĩ đến cái hôn sự này, Lãnh Triệt liền nhíu nhíu mày, vốn không muốn đi, nhưng nhếch mày, hình như đã nghĩ tới điều gì , "Được, tôi tới liền."
Nói xong, hướng thuộc hạ nhìn màn ảnh, nói: "Theo tôi nói đi làm, cái khác không cần lo."
"Vâng" Thuộc hạ cung kính nói, Lãnh Triệt xoay người hướng đại sảnh đi tới, nhếch miệng cười đùa giỡn.
Lúc này, Trình Du Nhiên cùng Tiểu Nặc thế nhưng không có phí quá nhiều công phu liền thuận lợi xâm nhập vào nhà họ Lãnh, lôi kéo con trai đi tới hướng bữa tiệc rực rỡ ánh đèn nhà họ Lãnh. . . . . .
Phòng tiệc, biển người nối liền không dứt theo nhau mà tới, ngồi trong bữa tiệc, tiếng người huyên náo.
Cửa chính đẩy ra, tất cả ánh mắt cô gái ở đây giống như là một đèn pha trong nháy mắt theo sát Lãnh Triệt đang xoải bước đi vào hội trường, bề ngoài hoàn mỹ mê người cùng bối cảnh hiển hách, vẫn là tiêu điểm chú ý của mọi người.
Vóc người cao lớn anh tuấn toàn thân mặc tây trang thủ công màu đen, khuôn mặt đẹp trai nâng lên một tia cười ma mị, giống như là anh túc làm cho người ta mê muội, anh cũng không đi tìm cha mẹ theo lời quản gia nói, bước chân dừng lại, con ngươi thâm thúy đảo qua hội trường, giống như đang tìm con mồi, nụ cười khóe miệng sâu hơn.
"Xem ra Lãnh thiếu lại phát hiện con cừu nhỏ có thể làm thịt rồi." Người đàn ông bên cạnh hiểu rõ cầm ly cao cổ, anh ta chính là Thái tử gia của sòng bạc Las Vegas Gauss, thân thể cao lớn đứng trước cửa sổ sát đất, âm thanh từ tính nói.
Lãnh Triệt lộ ra nụ cười tà khí, nhìn nơi nào đó trong hội trường không chuyển mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng, "Tối nay cũng không có con cừu nhỏ nào, ngược lại có một con mèo nhỏ."
"Mèo nhỏ?" Sở Phong có chút không hiểu, theo tầm mắt Lãnh Triệt nhìn lại.
Thấy cũng là một đôi mẹ con, trong lòng ngẩn ra, lúc nào thì, tiểu tử Lãnh Triệt này cảm thấy hứng thú đối với người có vợ có chồng.
Chỉ là, nói đi thì nói lại, không chỉ là đẹp, một bộ tư thái nhẹ nhàng, hình như là cô tới xem trò vui, giống như một con mèo hoang lười biếng, lạnh lùng nhìn tất cả quanh mình, trong cặp con ngươi trong trẻo, mang theo sắ