u, Lãnh Triệt đã tới, tôi trước giới thiệu khách quý cho bà."
Nói xong, hai người nhà họ Lãnh mang theo nhóm Vạn Tuyết Cầm đi tới trên bậc thang tiến vào phòng khách nhỏ.
Trình Du Nhiên vẫn không có vẻ mặt như cũ, trở lại trong góc, con trai vừa đúng cầm rất nhiều đồ ăn ngon tiến đến, đưa cho cô, cô thật đúng là có chút đói bụng, thời điểm vừa muốn ăn một khối bánh ngọt, bên cạnh chợt có một người đàn ông cao lớn đứng, âm thanh trầm thấp nói: "Sao cô lại ở chỗ này?"
Trình Du Nhiên nghe âm thanh kia, thiếu chút nữa đem bánh ngọt phun ra, nuốt xuống, dò xét cẩn thận Phi Ưng trước mắt, đã quen nhìn anh ta toàn thân quân trang, không ngờ dáng vẻ anh ta mặc tây trang thật đúng là có khuôn có dạng, Trình Du Nhiên liếc anh ta một cái, "Vậy anh lại tới nơi này làm cái gì?"
Hơn nữa, địa phương Phi Ưng xuất hiện, như vậy có phải Viêm Dạ Tước cũng ở gần đây hay không, cô vội vã nhìn xem chung quanh, Phi Ưng nhàn nhạt mở miệng: "Cô đang tìm lão đại sao? Lão đại bảo tôi tới nói cho cô biết, để cô rời đi trước."
Trình Du Nhiên nghe những lời này của Phi Ưng, đem ly cao cổ cầm trong tay để ở một bên, khóe miệng kéo ra nụ cười lười biếng, nói: "Làm phiền anh nói cho lão đại các anh biết, tôi đang trong kỳ nghỉ phép, có tự do của mình."
Một câu nói bảo cô rời đi thì cô sẽ phải rời đi sao? Trình Du Nhiên cô cố tình không để mình bị đẩy vòng vòng, cô muốn ở lại, "Anh bận là việc của anh, tôi chơi là việc của tôi, đều không liên quan đến nhau."
Nói xong, Trình Du Nhiên xoay người, tiếp tục ăn thức ăn ngon đầy trên mặt bàn, tìm kiếm món mình thích ăn, coi như không biết Phi Ưng, Phi Ưng không thể làm gì khác hơn là xoay người rời đi, bản thân anh ta biết mình tới thay lão đại truyền lời, chính là có hậu quả như vậy.
Một tay Tiểu Nặc cầm khay một tay cầm nĩa, đưa một miếng bánh ngọt vào trong miệng, nhìn Phi Ưng rời đi, hỏi: "Mẹ, mẹ thật muốn chống đối với lão đại Viêm à?"
"Cái này không gọi là chống đối, đây vốn là tự do của mẹ con."
"Nhưng mà mẹ, bây giờ mẹ là người của lão đại Viêm." Tiểu Nặc bày ra một bộ vẻ mặt bất đắc dĩ, rõ ràng mang theo ý một ngày bán mình, cả đời làm nô.
"Tiểu Nặc." Trình Du Nhiên nâng cao thanh âm gọi con trai, thấy ánh mắt chung quanh nhìn sang, nhỏ giọng hỏi: "Mẹ là mẹ con hay lão đại Viêm là mẹ con?"
"Lão đại Viêm cũng không làm mẹ được." Xem ra mẹ thật là hồ đồ, lão đại Viêm là đàn ông, làm ba thì còn kém không nhiều lắm, những lời này cu cậu không có nói ra, nhưng lôi kéo tay mẹ an ủi: "Mẹ đương nhiên chính là mẹ con."
Trình Du Nhiên lập tức lộ ra nụ cười đẹp mắt, ngồi xổm người xuống, ôm cổ con trai, vui vẻ hôn một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm của con.
Tiểu Nặc thở dài ở trong lòng, phụ nữ phải dùng bộ dáng như vậy dụ dỗ mới hữu hiệu, đặc biệt là mẹ cậu, cũng không biết tại sao cô lại cố chấp đối nghịch với lão đại Viêm, rốt cuộc là bởi vì sao đây?
Trong phòng lộng lẫy xa xỉ, bị thủy tinh ngăn cách, Viêm Dạ Tước làm khách quý nhà họ Lãnh tới dự bữa tiệc nhà họ Lãnh, không có ai biết anh đến, chẳng qua là Lãnh Tuyệt biết anh trở về Newyork, sớm dịp mời anh, muốn cùng anh thương thảo chuyện hợp tác hai nhà, lại biết được anh không thích nơi như vậy, cho nên đặc biệt sắp xếp cho anh ở phòng này.
Một thân tây trang cắt xén hoàn mỹ bao quanh dáng người cao to thon dài của anh, ngồi ở trên ghế sa lon, ngũ quan khắc sâu, quanh mình là phong cách đặc biệt của anh, ánh mắt xuyên thấu qua thủy tinh, thu mọi cử động của Trình Du Nhiên và Tiểu Nặc vào đáy mắt, xem ra cô không chịu rời đi như lời của anh, đây thật đúng là cá tính của cô.
Lúc này, Lãnh Tuyệt đi vào, sau lưng còn có ba người phụ nữ có số tuổi không giống nhau.
Lãnh Tuyệt cũng không phải có uy nghiêm bình thường, mặt cười nhã nhặn, nói: "Hai vị này là thông gia tương lai nhà tôi, mọi người đều là người mình, cậu đồng ý tham dự bữa tiệc của chúng tôi, thật là làm cho tôi rất bất ngờ, chi tiết hợp tác, chờ dạ tiệc kết thúc, cha con chúng tôi sẽ thương thảo tốt nhất với cậu."
Trên mặt Viêm Dạ Tước lạnh lẽo như núi băng, khiến Vạn Tuyết Cầm và Nhã Cầm đều ngơ ngẩn, người đàn ông này là ai mà chỉ nhìn cũng làm cho người ta bắt đầu e ngại, đi, mà Nhã Cầm lại cẩn thận nhìn người đàn ông một cái, nếu như nói Lãnh Triệt là tuấn mỹ, vậy người đàn ông này chính là tuấn mỹ cương nghị, mỗi đường cong trên mặt đều rất tinh xảo vả lại cũng kiên nghị.
Người đàn ông này rốt cuộc là ai, lão tiên sinh nhà họ Lãnh cũng khách khí đối với anh như vậy, hẳn là một nhân vật rất lớn mới đúng.
Lúc này, đôi tay Lãnh Triệt cắm trong túi đi vào, Nhã Cầm lập tức thu hồi suy tư, cười tiến lên, kêu: "Triệt."
"Hi, Nhã Cầm, tối nay em ăn mặc rất đẹp." Lãnh Triệt nhíu mày, chỉ tùy ý nói ra, thật ra thì căn bản cũng không cần thời gian nhìn, bởi vì, anh là cao thủ tán gái, nói chuyện gì, đương nhiên là có tính toán ở trong lòng.
Nhã Cầm nghe thế, mặt liền ngượng ngùng, nói: "Có thật không?"
Lãnh Triệt không có trả lời cô ta, lướt qua bên người cô ta, đi tới trước người Viêm Dạ Tước, nhếch miệng gợi lên vẻ tà khí: "Tước, thật nhiều năm không thấy