h Du Nhiên cười cười cứng ngắc, cô cũng không muốn vị lão đại này phát tức giận ở trên người con trai cô.
Nhưng Viêm Dạ Tước không có ý di động, tập trung nhìn cậu nhóc ngủ say, trầm giọng nói: "Ba đứa bé là ai?"
"Đây là chuyện riêng của tôi, cũng không cần phải bẩm báo chứ?" Trình Du Nhiên ngẩn ra vì lời anh nói, tại sao anh lại hỏi ba Tiểu Nặc là người nào, chẳng lẽ anh đã biết. . . . . .
"Để thằng bé ở bên cạnh tôi, tôi sẽ cho thằng bé thứ tốt nhất." Viêm Dạ Tước nói thật bình tĩnh, không mang theo bất kỳ cảm xúc, nhưng giọng điệu này giống như là một người ba.
Phi Ưng cũng ngu ngơ, không ngờ lão đại sẽ nói như vậy, anh muốn giữ một đứa bé ở bên người làm gì, chẳng lẽ dự định làm ba đứa nhỏ này, cũng không phải chứ?
Trình Du Nhiên bị chấn động lần nữa, nghe giọng điệu này, xem ra anh biết, biết chuyện Tiểu Nặc là con anh? Không được! Coi như anh biết cô cũng sẽ không buông Tiểu Nặc ra.
"Tiểu Nặc là của tôi, tôi sẽ không giao cho bất luận kẻ nào." Nói gì phụ trách, quay đầu lại sẽ quên mất không còn một mống, cô tuyệt đối không đồng ý!
"Tiểu Nặc là của tôi, tôi sẽ không giao cho bất luận kẻ nào." Nói gì phụ trách, quay đầu lại sẽ quên mất không còn một mống, cô tuyệt đối không đồng ý!
"Giữ thằng bé ở Viêm bang, tôi sẽ coi như con mình mà bồi dưỡng, có lẽ, có thể trở thành người nối nghiệp Viêm bang." Viêm Dạ Tước nói bình tĩnh như trước, nhìn thấy cậu nhóc này, anh đã cảm thấy, có lẽ có thể nuôi dưỡng thành người nối nghiệp, bởi vì, cho tới bây giờ, anh cũng không có bất kỳ ý định kết hôn sinh con, nhưng anh lại cần một người nối nghiệp.
Mà cử chỉ thường ngày của Trình Nặc, còn có đầu óc cu cậu hết sức thông minh, đích xác là được anh coi trọng.
Trình Du Nhiên nghe anh nói lời này, mới thật sự hiểu, không phải anh nhớ ra cô, không phải biết Tiểu Nặc là đứa con của anh, mà chỉ muốn bồi dưỡng Tiểu Nặc giống như anh, trở thành người nối nghiệp, cô chỉ muốn Tiểu Nặc khỏe mạnh vui vẻ lớn lên, cái gì mà trở thành người nối nghiệp Viêm bang, cái gì mà trở thành lão đại như anh, cô đều không muốn.
"Không thể nào, Tiểu Nặc là con trai tôi, thằng bé sẽ làm thứ thằng bé muốn làm, không cần người khác tới bồi dưỡng thằng bé nên làm gì, lão đại Viêm, ý tốt của anh tôi xin nhận, anh nên tìm người khác bồi dưỡng đi." Trình Du Nhiên nghiêng về phía sau, cố gắng khiến mình khôi phục bình tĩnh, mà trong lòng lại có một quyết định, nếu anh là quý nhân hay quên, đã sớm không nhớ rõ chuyện năm đó, vậy cô tuyệt đối sẽ không nói ra, hơn nữa, mặc kệ như thế nào, cô đều sẽ đem bí mật Tiểu Nặc là con anh chôn vào trong bụng.
Hơn nữa, nghĩ biện pháp trở lại cuộc sống bình yên không cần lo lắng, kỳ thật, Trình Du Nhiên cũng không biết cái ý nghĩ này đã bị gãy hoàn toàn vào lúc gặp gỡ người đàn ông này.
Anh hỏi, chẳng qua là anh thật sự coi trọng đứa bé này, mặc dù đoán rằng Trình Du Nhiên sẽ cự tuyệt, nhưng vẫn hỏi, có điều, lúc này, lại cảm thấy cô biến hóa, trong này hình như có chút kỳ quái, mi tâm của Viêm Dạ Tước hơi tiếp giáp.
Trình Du Nhiên quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, nhìn xe cũng không phải lái hướng đường về nhà, mà cùng ba chiếc xe khác cùng nhau tiến vào một đường hầm.
Đây là một đường hầm núi lớn liên miên, dài mà hẹp, ánh đèn mơ hồ có vẻ mờ mờ âm u.
Tò mò quay đầu hỏi: "Lão đại Viêm, anh lại muốn dẫn mẹ con chúng tôi đi nơi nào? Đây cũng không phải là lối trở về nhà họ Mộ."
"Chúng ta đi nhà lão đại ở Newyork." Phi Ưng mở miệng thay lão đại.
Sắc mặt Trình Du Nhiên cứng đờ, "Lão đại, bây giờ tôi đang ở kỳ nghỉ phép ——"
Lời kế tiếp chuẩn bị phát ra, bị Trình Du Nhiên nuốt vào trong bụng, cô vừa nhấc mắt, xuyên thấu qua thủy tinh, liền nhìn thấy tia sáng đèn pha mãnh liệt chói mắt phía trước đường hầm, mà ánh sáng đó cũng không phải phát ra từ cửa hầm, mà là, cực nhanh vọt tới hướng bọn họ——
"Lão đại, có mai phục!" Phi Ưng hô một tiếng, sau đó lập tức nhảy lên ghế lái phụ.
Viêm Dạ Tước vội ôm lấy Tiểu Nặc, giao vào trong ngực Trình Du Nhiên, lạnh lùng nói: "Ngồi vững, đừng động."
Nếu như là một mình Trình Du Nhiên, cô căn bản sẽ không khẩn trương, nhưng bây giờ bởi vì có Tiểu Nặc ở đây nên cô ôm chặt lấy Tiểu Nặc.
Vậy mà, lúc này, Tiểu Nặc mở mắt bởi vì xe lắc lư, không biết có chuyện gì xảy ra, "Mẹ ——"
Lúc này, một chiếc xe tải chạy nhanh đến hướng bọn họ rồi chợt xoay tròn, đem đuôi xe đối mặt với xe bọn họ, cấp tốc quay ngược lại, bánh xe phía sau ma sát với mặt đất phát ra tiếng va chạm khổng lồ, đồng thời, rầm một tiếng, cửa xe hàng mở ra, vô số tay cầm súng máy đứng bên trong ——
Sắc mặt ngông cuồng tựa hồ đang nói cho bọn họ, đường hôm nay bọn họ nên đi, chính là địa ngục!
Địa ngục thật sao? Phi Ưng lạnh lùng vượt ngang, hướng bên ống nghe nói một câu, người trong ba chiếc xe khác cũng không ngồi không, đã sớm cầm súng trên tay, đem khẩu súng hướng ngay bọn họ nổ súng liên hồi ——
Pằng pằng pằng ——
Trong nháy mắt tiếng súng vang lên, mưa bom bão đạn, mấy chiếc xe vừa lui về phía sau, vừa triển khai phòng thủ và phản kích đối phương, ba chiếc xe tận lực bảo vệ chiếc xe của Viêm Dạ Tước,