ng chẳng có gì hay mà xem”, lại chợt nhớ tới vừa
rồi bộ dạng của mình dọa cho một đứa bé phải sợ hãi khóc rống lên, không khỏi
chạnh lòng, câu nói kia định nói ra nhưng lại tắc ở họng, không sao nói nốt được.
Hà Y không nói gì nữa. Nàng ủ đôi tay lạnh lẽo của chàng vào
trong lòng mình, nhẹ giọng nói: “Trời lạnh thế này, chàng còn chạy ra đây. Chẳng
qua thiếp chỉ ở đây uống vài chén rượu thôi mà. Uống xong sẽ quay vào”.
Mộ Dung Vô Phong rút nạng ra, chống nạng đứng dậy, ôm lấy
nàng, hôn lên giọt sương trên mi mắt nàng. Hà Y vòng tay ôm lấy eo chàng. Hai
người mặt kề mặt. Mộ Dung Vô Phong dịu dàng nói: “Hà Y, chúng ta cứ ở Iại đây một
lúc, được không? Ta thích trời có tuyết. Ở Vân Mộng cốc rất ít có tuyết rơi”.
Hà Y nhìn chàng, khe khẽ đáp: “Cũng được, thiếp cũng thích
tuyết”.
Đôi môi nàng vẫn cong lên, khuôn mặt hồng hồng nhìn chàng.
Trong lòng Mộ Dung Vô Phong chợt xao xuyến, nâng cằm nàng, say sưa hôn lấy, hôn
tới lúc không thở nổi nữa.
“Này, môi người ta sắp bị chàng cắn nát rồi”, nàng nhỏ giọng
kêu.
“Cắn nát rồi sao? Thế thì thôi vậy”, chàng định buông nàng
ra.
“Đâu có được”, nàng lại nhào tới.
“… Hà Y, tay của nàng…”
“A, thiếp chỉ muốn sờ hai con rết lớn ở chân chàng thôi mà”.
Tay của nàng không biết từ lúc nào đã đặt vào hai vết sẹo
trên chân chàng, nhẹ nhàng vuốt ve.
Chàng mới ốm dậy, sức lực còn yếu, dù chỉ là chống nạng đứng
thôi cũng không sao đứng được lâu. Lúc Hà Y vòng tay lại ôm chàng, đã giúp
chàng đứng vững được.
“Còn đau không?”.
“Không đau.”
Chàng đỏ mặt nhìn Hà Y, nhỏ giọng nói thầm vào tai nàng:
“Này… thanh thiên bạch nhật…”
“Tuyết lớn thế này, chẳng khác nửa đêm đóng cửa tắt đèn là
bao”, nàng không chịu buông tay: “Nói cho thiếp, rốt cuộc là kẻ nào đã chặt
chân chàng?”.
“Ta không nhớ rõ”,
chàng nhạt giọng trả lời.
“Chàng không nói cho thiếp, sớm muộn gì thiếp cũng sẽ biết.
Thiếp chưa xong việc với người của Đường môn đâu”, Hà Y nghiến răng nghiến lợi
nói.
“Hà Y, những việc ấy đã qua rồi, đừng nghĩ thêm nữa”, chàng
cười khổ: “Huống chi chân ta vốn chẳng động đậy được, nhiều thêm hay ít đi một
cái cũng chẳng sao cả”.
“Chàng thì chẳng sao cả! Nhưng không biết là… không biết là
người ta nhìn thấy đau lòng muốn chết”, Hà Y lại tức mình kêu toáng lên.
“Hà Y, lòng dạ nàng từ khi nào lại mềm đi thế này? Hồi trước
lúc nàng chặt tay người ta, một kiếm là dứt khoát xong xuôi rồi.”
“Đấy là đương nhiên, thiếp chẳng quen cô ta. Chớ nói là chặt
tay, cho dù là chặt đầu, thiếp cũng không mảy may do dự. Nhưng… nhưng chàng…
chàng…”, vừa nói, tay nàng vừa đặt vào vết sẹo trên chân chàng, nước mắt lưng
tròng: “Suýt nữa là chàng đã chết rồi!”.
“Nàng đừng lo, ta sẽ không sao đâu”, chàng dịu dàng an ủi.
“Vậy thì chàng để thiếp ở lại trong phòng tắm đi”, nàng lập
tức nói.
“Sao nói một hồi lại quay lại chuyện này rồi?”.
“Ha, thiếp nói nãy giờ chính là vì một câu này đấy.”
“Từ lúc nào đã học được trò gài bẫy lão công rồi?”
“Chàng có đồng ý không.”
“Không đồng ý.”
“Này, Mộ Dung Vô Phong, con người chàng sao lại bướng bỉnh
thế! Mềm cũng không được mà cứng cũng không được!”
“Ừm. Có phải là cảm thấy rất khó đối phó không?”
“Còn không à. Chẳng có biện pháp nào cả. Dù sao thiếp cũng
là lão bà của chàng, chàng cũng phải nghĩ cho thiếp một chút chứ!”
“Hà Y, tin ta đi, ta có thể chăm sóc bản thân. Bao nhiêu năm
nay ta đều sống như thế cả.”
“Nhưng mà thiếp rất lo lắng… lo lắng muốn chết đi được. Chỉ
sợ trái tim cũng bị dọa cho nhảy ra khỏi lồng ngực mất.”
“Không sao đâu, ta là đại phu. Nếu thật sự có bệnh tim, ta bảo
đảm chữa khỏi cho nàng.”
Nàng trợn mắt nhìn chàng, vừa véo nhẹ vào chân chàng, vừa thở
vắn than dài: “Thiếp thật vô dụng, tại sao ở trước mặt chàng thiếp lại chẳng nổi
nóng được thế này? Trước đây thiếp vốn rất nóng tính đấy, còn nóng tính hơn
chàng nhiều.”
“Hà Y, xem này, ngoài kia tuyết rơi thật lớn!”, Mộ Dung Vô
Phong chỉ ngọn núi phía xa: “Thời tiết thế này, nếu có thể tản bộ ngoài kia thì
thật thích”. Vừa rồi chàng nằm liệt giường đã một tháng có dư, bởi vì thương thế
nghiêm trọng, đừng nói là rất ít khi dậy khỏi giường, mà cho dù chỉ là trở mình
trên giường cũng phải nhờ Hà Y giúp đỡ. Tuy chàng sớm đã quen với những ngày
tháng bệnh tật, nhưng nói thế nào thì vẫn là một thanh niên trẻ tuổi, lại đến
nơi mới lạ, bây giờ sức khoẻ đã dần dần khôi phục, chàng càng không chịu cả
ngày nằm trên giường.
Hà Y cười nói: “Chàng có nhìn thấy hơi khói nghi ngút trắng
xóa xa xa kia không? Ngọn núi ấy không cao, bên trên còn có mấy suối nước nóng,
thiếp đã từng một mình đến đấy tắm mấy lần. Ngâm mình trong nước nóng ngắm tuyết
rơi, thế mới thích chứ, chàng có muốn tới thử một lần không?”.
Mộ Dung Vô Phong gật đầu thật mạnh.
Hà Y dìu chàng về xe lăn, đắp chăn cho chàng, đẩy chàng vào
sau cửa khuất gió, nói: “Chàng đợi thiếp một chút, thiếp về lấy y phục cho
chàng”.
Chẳng bao lâu sau Hà Y đã quay lại, sau lưng nàng đeo một bọc
hành lý, còn dắt theo hai con lạc đà.
Mộ Dung Vô Phong ngạc nhiên hỏi: “Lạc đà? Kiếm đâu ra thế?”.
“Tiện tay