Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325583

Bình chọn: 8.5.00/10/558 lượt.

n định lại hàm ẩn biến hóa, nhanh như cuồng long xuất hải, mỹ lệ tựa trăng vờn sóng thu. Làn áo trắng trên nền rừng tĩnh lặng, không gió mà bồng bềnh, ánh kiếm đâm tới uyển chuyển như nước chảy mây trôi.

Còn cô gái chỉ dùng những chiêu thức bình thường nhưng tốc độ thì nhanh gấp ba lần, chỉ là lúc sau cùng mới đột nhiên biến chiêu khiến người khác không sao phán đoán nổi.

Sau ba mươi chiêu, “keng” một tiếng, hai kiếm va nhau, hổ khẩu của cô gái bị chấn động phát run, trường kiếm như muốn tuột khỏi tay, ngực trái đã lộ ra sơ hở.

Nàng muốn tranh thủ thời gian đổi chiêu, đành gồng mình nhận một chưởng Bạch Tinh đánh tới. “Bộp”, một chưởng nặng nề đánh vào ngực trái của nàng, thoáng chốc, trong lồng ngực nàng dấy lên một cơn đau khôn tả, mùi máu tanh theo cơn đau xộc lên, khóe miệng nàng đã rỉ máu.

Kiếm của Bạch Tinh cũng không hề thu lại mà nhân cơ hội đâm tới tim nàng. Đợi khi nàng nhận ra muốn quay kiếm tự vệ đã chậm một bước.

Ánh kiếm lóa như nước, sương khói xung quanh như cũng bị lay động. Nàng đã ngửi thấy mùi vị chết chóc từ mũi kiếm kia truyền tới.

Nàng hiểu rõ, biện pháp duy nhất lúc này chính là cũng xoay kiếm đâm vào tim Bạch Tinh, cũng chính là kế vây Ngụy cứu Triệu, nhưng kiếm của nàng ngắn hơn ba phân. Cũng tức là lúc kiếm của Bạch Tinh đâm vào tim nàng, kiếm của nàng còn cách tim Bạch Tinh ba phân.

Ba phân đối với bất cứ cao thủ nào mà nói cũng đủ để thoát chết.

Chỉ trong chớp mắt, bảy, tám đối sách lướt qua đầu nàng. Thân hình nàng lùi lại theo đà kiếm đâm, hướng về một phía không ngờ tới, gập người ở mức độ người bình thường tuyệt đối không thể gập người! Kiếm của nàng từ eo phải chênh chếch đâm qua. Nàng cảm thấy kiếm của mình hoàn toàn đâm trọn vào ngực Bạch Tinh, mà kiếm của Bạch Tinh cũng đồng thời đã đâm vào bụng nàng, xuyên qua người.

Bốn mắt nhìn nhau có chút thê thảm. Hắn không ngờ tới nàng có thể từ góc độ đó đâm ra kiếm ấy. Còn nàng đã biết bản thân dù có thế nào cũng không thoát được đường kiếm này của hắn.

Kết quả tính toán của hai người đều giống nhau.

Nàng nghiến răng đâm thanh kiếm trong tay sâu thêm chút nữa! Một chút giãy giụa và cựa quậy cực kỳ nhỏ còn lại từ trái tim từ trái tim Bạch Tinh thông qua thân kiếm truyền đến tay nàng. Nàng rút thanh kiếm ra, chống xuống đất, miễn cưỡng đứng lên, nhìn vào khuôn mặt hoang mang rồi đổ ập xuống đất của Bạch Tinh.

Kiếm của Bạch Tinh vẫn đang cắm ở bụng nàng. Nàng ôm lấy vết thương, cảm thấy cơn đau chưa từng biết tới nhưng vẫn cố bước đi, loạng choạng lần tới dưới cây đại thụ, ngẩng đầu lên, run run nói: “Vô Phong… chỉ sợ… chỉ sợ chàng phải tự trèo… trèo xuống…”. nói xong thì gục ngã.

Khi ngã xuống, trong mắt Hà Y là bầu trời đỏ, tuyết đỏ, cây

cối cũng đỏ, xa xa trên cây là một bóng áo trắng, rồi dần dần tất cả chuyển

thành màu tía, một màu tía nhạt, bầu trời tía nhạt, tuyết màu tía nhạt, dưới gốc

ngô đồng màu tía nhạt một bầy đom đóm quanh quẩn trong đám cỏ.

Mấy con chuồn

chuồn cánh mỏng tang trong suốt, toàn thân tuyền một màu lam, duyên dáng bay

nghiêng nghiêng bên tai, phát ra tiếng giống hệt tiếng ong gọi bầy. Mấy quả

quýt trên cây, dưới ánh trăng tựa như tỏa sáng, trên mỗi quả quýt đều có một cô

bé rất rất nhỏ mặc áo trắng, cầm đèn lồng đỏ ngồi chơi.

Chúng dang chân dang

tay, mở những cái miệng nhỏ bé non nớt thong thả hát một bài ca tựa như đã từng

nghe… Nhược hữu nhân hề sơn chỉ a, Bị tiết lệ hề đái nữ la. Kỉ hàm đệ hề hựu

nghi tiếu, Tử mộ dư hề thiện yểu điệu…[1'> (Núi kia tựa có bóng ai, Eo thắt nữ

la[2'>, quàng vai tiết lệ[3'>. Ánh mắt đa tình cười xinh thế, Chàng mến ta rồi bởi

yểu điệu.) [1'> Bài Sơn Quỷ trong Cửu ca thuộc Sở Từ của danh nhân Khuất Nguyên

(340 – 278 Tr.CN). [2'> Nữ la tức là cây tùng la. [3'> Tiết lệ là sắn dây.

Nàng

mơ mơ hồ hồ, dường như đã thiếp đi rất lâu nhưng bị một cơn đau buốt lay tỉnh.

Một bàn tay dịu dàng, nhè nhẹ vuốt ve khuôn mặt nàng. Bàn tay lạnh giá, so với

khuôn mặt đang dần dần lạnh đi của nàng còn băng lạnh hơn.

Nàng chầm chậm, gắng

gượng mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt thật quen thuộc, tái nhợt nhưng tuấn tú, đôi

mắt sâu thẳm tựa rừng thu, nhưng khi nhìn nàng lại có một vẻ ấm áp khôn tả. Mộ

Dung Vô Phong đang ngồi trước mặt nàng.

Nàng miễn cưỡng gượng cười, tuy không

dám nhìn nhưng nàng biết thanh kiếm kia vẫn còn cắm trên người mình. “Chàng…

làm thế nào… mà xuống được?”, nàng vừa thở hổn hển vừa hỏi. Hiện giờ nàng không

nằm trên tuyết mà đang nằm trong lòng của Mộ Dung Vô Phong, chàng cẩn thận ôm lấy

nàng dường như muốn dùng hơi ấm của mình sưởi ấm cho nàng. “Đương nhiên là trèo

xuống rồi”, Mộ Dung Vô Phong thì thầm bên tai nàng.

“Chàng… biết trèo cây?”,

nàng vẫn muốn cười. “Nếu là trèo xuống thì vẫn được”, thần sắc chàng nhợt nhạt

nhưng vẫn rất bình tĩnh nhìn nàng. “Sao ta… không… nhìn thấy? Bộ dạng trèo cây

của chàng nhất định… nhất định…”, nàng ho vài tiếng, ho ra cả máu. “Nàng vừa ngất

đi”, vừa nói chàng vừa dùng ống tay áo nhè nhẹ lau đi vết máu trên môi nàng.

“Mộ

Dung Vô Phong, nhân khi ta còn chưa chết, chúng ta nói chuyện đi”, tự dưn


The Soda Pop