m rồi, sao đến quy củ ấy cũng
không biết”. Cho nên từ đấy về sau, trong phòng riêng của Ông Anh Đường ở Thính
Phong lâu luôn cất sẵn mấy bộ đồ dùng để ăn uống mà Mộ Dung Vô Phong thường
dùng trong cốc, phòng khi cần dùng tới.
Chỗ ngồi của Mộ Dung Vô Phong tựa vào cửa sổ, quay lưng về
hướng gió, cũng coi như là chỗ tốt nhất ở lầu dưới. Bởi vì tựa lưng vào cửa sổ
cho nên rèm cửa cũng thay mới. Người tinh ý nhìn là biết, tuy ở lầu dưới nhưng
Mộ Dung Vô Phong vẫn được hưởng đãi ngộ đặc biệt.
Tạ Đình Vân dẫn mấy tùy tùng đợi ở bên ngoài. Ông Anh Đường
ngồi một lúc cũng đi khỏi, nói là muốn xuống nhà bếp xem thức ăn đã chuẩn bị tốt
hay chưa.
Một lúc sau, Quách Tất Viên đứng dậy nói: “Cốc chủ, thuộc hạ
cũng ra ngoài xem xem, bọn họ nên tới lâu rồi mới phải, hay là không tìm được
nơi này?”
Mộ Dung Vô Phong ung dung nói: “Đi đi”.
Thoáng chốc, chỉ còn lại một mình Mộ Dung Vô Phong ngồi lại
bàn.
Nắng ban trưa từ ngoài cửa sổ ấm áp chiếu lên người chàng.
Chàng ngây người ngắm cỏ tươi, cây biếc ngoài cửa sổ, chợt
phát hiện không biết từ lúc nào trên trời đầy những tơ liễu vàng nhạt phơ phất
bay trong gió.
Chàng đương nhiên thừa biết đây là dàn dựng. Không thể có
chuyện Ông Anh Đường không giữ cho chàng một gian Nhã phòng. Cho dù đúng là có
chật kín người, ông ta cũng sẽ dọn phòng khách nhà mình cho chàng dùng chứ tuyệt
đối không để chàng ngồi ở đại sảnh ồn ào thế này.
Thính Phong lâu vốn là sản nghiệp của Vân Mộng cốc, Ông Anh
Đường thà đắc tội với tất cả khách hàng chứ tuyệt đối không dám đắc tội với người
cho mình bát cơm.
Đương nhiên cũng không có chuyện Quách Tất Viên rõ ràng biết
chàng đang bệnh mà còn muốn chàng rời cốc tiếp khách.
Trong cốc có mấy vị đầu bếp giỏi hơn trong trấn nhiều, huống
chi mời Vương lão bản vào cốc một chuyến cũng không phải việc gì khó.
Sở dĩ chàng không lật tẩy họ mà còn ngồi yên đây đợi chính
là muốn xem rốt cuộc mấy người này hôm nay muốn giở trò quỷ gì.
Rất nhanh, chàng liền biết câu trả lời, bởi khi chàng rời mắt
từ cửa sổ vào phòng, một bóng người mặc đồ màu tím nhạt xuất hiện trước cửa.
Bóng hình ấy rất quen thuộc, quen thuộc tới mức không cần nhìn kỹ chàng cũng biết
đó là ai.
Sau đó chàng nghe thấy tiếng cười của nàng, hình như đang
chào hỏi một tiểu nhị quen biết, hai người đứng ở cửa cười nói mấy câu, tiểu nhị
vừa bưng ấm trà vừa nói: “Cô nương tới hơi muộn, dưới lầu đã không còn chỗ trống.
Cũng may đều là khách lẻ, đành để cô nương thiệt thòi ngồi chung bàn với người
khác vậy”.
Người áo tím như đang cười, nói: “Không sao, nếu thực không
còn chỗ, vậy phiền đại ca gói thịt kho tàu của tôi lại, tôi mang về ăn cũng được.
Nhớ cho nhiều ớt một chút, ớt lần trước chưa cho đủ”.
“Đương nhiên, đương nhiên.”
Tiểu nhị dẫn nàng vào đại sảnh, trong khung cảnh ồn ào xung
quanh, hai người đều không chú ý đến Mộ Dung Vô Phong ngồi yên lặng cách đó
không xa, cứ nói cười đi về phía đông sảnh.
Chàng lặng lẽ nhìn bóng hình nàng. Lâu rồi không gặp, xem ra
thần thái nàng vẫn như cũ. Dáng vẻ lúc đi vẫn rất nhẹ nhàng, hăng hái nhiệt
tình, không giống một người vừa trọng thương dậy chút nào.
Đại khái là nàng đã hoàn toàn lành lặn rồi. Nếu thế, bản
thân cũng không cần phải lo lắng nữa.
Chàng thư thái nâng tách trà lên, cười khổ rồi thong thả uống
một chút nước nóng.
Bởi vì bệnh khá nặng, chàng không được uống trà, có điều nước
sôi đúng là khó uống, chẳng có chút mùi vị gì.
Vết thương trên vai chợt nhói đau, tay run một cái, tách uống
trà tuột khỏi tay rơi xuống người rồi tiếp tục lăn xuống, “xoảng” một tiếng, vỡ
thành mấy mảnh, nước nóng đổ lên đôi chân của chàng. Chàng đành vịn tay vào tay
vịn của xe lăn, cúi người xuống định nhặt mấy mảnh vỡ dưới đất lên.
Tay vừa mới chạm đất chợt có một bàn tay khác vươn đến,
tranh với chàng, nhặt toàn bộ mảnh vỡ trên mặt đất lại, sau đó chàng nghe thấy
một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Để ta, cẩn thận đứt tay”.
Chàng khó nhọc ngồi thẳng lên, nhìn Hà Y đem mấy mảnh vỡ bỏ
vào thùng rác bên cạnh rồi đứng trước mặt chàng cười khúc khích chào hỏi:
“Chàng vẫn khỏe chứ! Mộ Dung Vô Phong.”
Giọng nàng tuy nhỏ nhưng bên trong rõ ràng ẩn chứa niềm vui.
“Khỏe”, Mộ Dung Vô Phong thong thả đáp một tiếng, cảm thấy
có chút lung túng.
Tiếp đến chàng cũng chẳng biết phải nói gì mới được, thế là
đành không nói gì.
“Lâu rồi không gặp, chàng… chàng ốm rất lâu rồi phải không?”
Hà Y cắn môi nhìn chàng, nhỏ giọng hỏi. Nàng kéo một cái ghế tới ngồi bên
chàng, nói tiếp: “Chén nước đó đổ hết lên người chàng rồi, có bỏng không?”,
nàng đưa tay cầm chiếc áo ướt sũng của chàng.
“Ta không sao.”
Chàng gạt tay Hà Y, phủ lại chiếc áo ướt lên chân.
Nàng cúi đầu, chăm chú nhìn chàng. Một lúc sau mới nhẹ nhàng
hỏi: “Chàng… vẫn còn giận ta?”.
“Tìm ta có việc gì?”, chàng hỏi.
“Không có, chỉ là… chỉ là lúc vào cửa thì thấy chàng, cho
nên… cho nên tới chào hỏi.”
“Chào hỏi đã xong, nàng đi được rồi”, chàng lạnh lùng nói.
“Liệu có thể để ta ở lại thêm chút nữa? Ta đã gọi đồ ăn, tiểu
nhị nói làm xong sẽ mang tới”, nàng cúi đầu