oải mái?”
“. . . Không cần.” Khóe miệng Vương Hiểu Thư giật giật, vừa lên dây đã muốn quay về, nhớ lần trước ở bên trong Megatron, nửa đường bị đẩy đi rồi thiếu chút nữa đã bị vứt bỏ, nếu không phải cô cơ trí thì không biết kết quả sẽ thế nào đâu, vì thế Vương Hiểu Thư nhặt lên thắt lưng bên giường vừa được cởi của Z, dưới đất là quần áo phân tán hỗn độn của hai người.
“Hả?” Z nghi hoặc nhìn cô, chỉ thấy cô quấn thắt lưng ở trên cổ, sau đó cô ngẩng đầu nhìn hắn với ánh mắt vô tội ngập nước, nhất thời hắn cảm thấy bụng nóng lên, nơi đó của cô kẹp hắn càng chặt.
“Chủ nhân.” Vương Hiểu Thư quấn thắt lưng ở trên cổ, hai tay ngượng ngùng nâng bầu ngực mềm mại, đỏ mặt nhìn hắn, “Em đẹp sao?”
“. . . Ừm.” Dường như Z chỉ có thể phát ra được một từ này, bởi vì mặc dù đang hỏi, nhưng cô vẫn không ngừng di động, hắn cảm thấy thật nóng, trên trán có mồ hôi tinh mịn, có xúc động muốn phóng ra, nhận thức này làm hắn không khỏi chảy mồ hôi, “Chờ một chút. . .” Hắn khàn giọng nói, ngẩng dậy đè lại vai cô, hôn môi cô dịu dàng nói, “Chờ một chút.”
Hắn cúi đầu hôn từ cổ cô xuống ngực, cô khó nhịn khẽ rên một tiếng, yếu ớt nói: “Sẽ không cho anh ăn.” Sau đó liền thật sự đẩy hắn ra. . .
Ra. . .
Rồi. . .
Giờ phút này có phải nên hô to một tiếng “Anh muốn càng nhiều!!” hay không. . . Nhưng thật sự không kêu ra được thì làm thế nào?
Vì thế Z nói: “Không phải hôn em một chút thôi sao, cho em hôn lại được không?”
Vương Hiểu Thư có chút không nhịn được, cô khát vọng mãnh liệt hắn giữ lấy cô, dùng động tác mạnh mẽ và các loại tư thế của hắn, sau khi cô hiểu rõ hắn thậm chí có thể vì cô mà buông tha sinh mệnh của bản thân.
Nghĩ vậy, lại nhìn những kẻ gọi là “người tốt”, liền cảm thấy thật thất vọng về nhân tính.
“Thân ái. . .” Vương Hiểu Thư ôm lấy Z, “Anh ở trên được không?”
“Sao vậy, mệt mỏi?” Dù hắn đang hỏi, nhưng đã thuận theo xoay người đè cô xuống.
Vương Hiểu Thư ôm cổ hắn, hai chân kẹp vào eo hắn, đón ý hùa theo động tác của hắn, thở hổn hển nói: “Không có, em muốn nhìn anh, ừm. . .” Cô từ từ nhắm hai mắt, ngẩng đầu lên thoải mái rên rỉ, “A. . . Em muốn anh kêu cho em nghe. . .”
“Đàn ông sẽ không kêu trên giường.” Z cắn ngực cô, nói không rõ.
Vương Hiểu Thư: “Ai nói!”
“Em nghe rồi?”
“Đương nhiên.”
Động tác của Z mạnh hơn, Vương Hiểu Thư hét lên một tiếng: “A! Nhẹ chút!”
Z nghiến răng lườm cô: “Em nghe được ở đâu?” Hắn lập tức sẽ giết sạch đám người kia rồi băm thành thịt vụn.
“. . . Là một ít phim tải xuống từ trên mạng. . .” Vương Hiểu Thư đỏ mặt quay đầu, sắc mặt của hắn rất dọa người, “Ừm. . . Chính là hai nam. . .”
“Câm miệng.” Z trực tiếp ngắt lời cô, sáng suốt làm cô không có cách nói ra lời tiếp theo, trong phòng thí nghiệm quanh quẩn tiếng động ái muội và than nhẹ, thật lâu sau Z muốn lui người ra ngoài, Vương Hiểu Thư kẹp chặt eo của hắn, lớn tiếng nói: “Không cho lui! Bắn ở bên trong! Z tựa vào trên ghế bụm mặt giữ im lặng, Vương Hiểu Thư nhấc chân nằm trên giường nhìn hắn, quan tâm hỏi: “Anh muốn một điếu thuốc không?”
Z buông tay nhìn về phía cô, con ngươi đen nhánh sáng như đuốc, nhìn thẳng làm cô chột dạ không thôi, là muốn làm gì, tại sao lại dùng ánh mắt như bị cường gian nhìn cô, cô lại không làm gì sai!!
“Không thích hút thuốc thì anh cứ nói thẳng, đừng dùng ánh mắt nói với em, em lĩnh ngộ không được.” Vương Hiểu Thư che miệng ho hai tiếng, đi giày rồi bò xuống giường, cọ đến bên người hắn, “Không phải anh cũng thích sao, làm chi còn tỏ vẻ như muốn ăn thịt người?”
“Được rồi, em câm miệng.” Z đứng lên quay đầu bước đi, “Anh phải làm việc rồi.”
Vương Hiểu Thư nhìn bóng lưng của hắn, hỏi: “Muốn làm cái gì? Em có thể giúp không?”
“Em thật sự muốn giúp?” Z xoay người lại, mặt không biểu cảm nhìn cô.
“Đương nhiên.” Vương Hiểu Thư vuốt cằm, “Anh nói đi, muốn em làm gì?”
Z chỉ vào cái giường: “Anh muốn em giữ yên lặng, đứng ở chỗ đó không nhúc nhích.”
“. . . . .” Vương Hiểu Thư mờ mịt nhìn hắn, hắn nhếch miệng cười khẽ, ý tứ không rõ đi vào một phòng nhỏ.
Vương Hiểu Thư nhìn cái giường lại nhìn cánh cửa đóng lại, nghĩ rằng dù sao cô là phụ nữ, lật lọng cũng không tính là gì, vì thế cô nhẹ nhàng tiến đến gần gian phòng, vụng trộm nắm vặn cửa, nhẹ nhàng xoay. . .
Hừ, khóa rồi!!
“Thân ái, mở cửa?” Vương Hiểu Thư hạ giọng thử thăm dò, nhưng bên trong không hề đáp lại, người này sẽ không lại tìm đường chết chứ? Không được, cô phải nhìn hắn, “Mở cửa.” Cô gõ gõ cửa.
Vẫn không đáp lại.
“Rốt cuộc anh có mở hay không?”
“. . . . .”
“Anh có bản lĩnh lăn giường thì phải có bản lĩnh mở cửa!”
“. . . . .”
“Đừng tránh ở bên trong không lên tiếng, em biết anh ở nhà!”
“. . . . .”
“Trương Đại Z!”
“Đủ, tiến vào.”
Khi Vương Hiểu Thư nói ba chữ cuối cùng, Z rốt cuộc thong dong tiến tới mở cửa, hắn không đeo kính, cũng không mặc áo dài trắng, chỉ mặc áo sơ mi và quần tây, đứng ở bên trong nhìn xuống cô, Vương Hiểu Thư thấy thân cao chênh lệch, thu lại vẻ mặt hưng sư vấn tội, làm như không có việc gì lách vào từ khe hở, đi qua còn không quên cấu eo hắn một cái.
“. . . . .” Z cúi đầu, tiện tay đón
