Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Mẹ Mạnh Mẽ Đấu Với Cha

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329710

Bình chọn: 9.00/10/971 lượt.

i môn thần kia thì đoạt lấy súng chạy lại chỗ Lôi Khiếu Thiên, rất thông minh đứng bên cạnh quan sát. Tưởng Lôi Khiếu Thiên không có súng thì lén đưa súng mình cướp được cho anh, Lôi Khiếu Thiên chỉ liếc qua mà không có nhận.

Tiểu đệ có hơi lúng túng đành giữ lại cho mình dùng!

Tần Chính đã lùi sang cạnh Diêm Thất, sờ lên yết hầu vừa bị Lôi Khiếu Thiên bóp, nhổ tia máu còn sót lại trong miệng ra rồi lau miệng. Nhận Lôi Mông từ trong tay Diêm Thất, mắt đỏ lên sòng sọc.

Con ngươi Đường Kiến Tâm hơi co rụt lại, ngón tay run lên khó phát giác. Lôi Khiếu Thiên cúi đầu nhìn hai người nằm dưới đất, khéo miệng giật giật, mơ hồ mang theo ý cười. …

"Oa oa!" Lôi Mông mắc kẹt trong cánh tay trái của Tần Chính, thấy bố mẹ đứng đó không xa càng khóc không thể tự chủ, vươn hai tay ra với Đường Kiến Tâm...

Em muốn mẹ!

Đường Kiến Tâm nắm chặt hai tay, hoàn toàn không phát hiện ra móng tay mình đã cắm vào mu bàn tay Lôi Khiếu Thiên, trong lòng đau xót, Mông Mông, con trai cô!

"Mày muốn thế nào?"

Tần Chính cười ha ha, hung ác tàn nhẫn nhìn Lôi Khiếu Thiên, có vẻ rất đắc ý, khoát tay với Diêm Thất phía sau, xách Lôi Mông lên, ánh mắt kia tuyệt đối điên cuồng. Cùng lúc Đường Kiến Tâm trợn to mắt nhìn, không chút lưu tình bóp chặt lấy cái cổ bé nhỏ của Lôi Mông.

"Tao nói rồi, mày đụng đến tao, tao cắt một ngón con tay con trai mày, mày đánh tao một quyền, tao trả lại con trai mày mười quyền..." Thấy sắc mặt đối phương đại biến, cố ý dừng lại rồi mới nói, "Chỉ là không biết, họng nó có cứng được như tao không thôi."

Tên điên, Đường Kiến Tâm thực sự rất muốn cho hắn ta hai cái tát, tay lại bị Lôi Khiếu Thiên giữ chặt lại không cho động đậy. Anh nhìn chằm chằm động tác của Tần Chính, buông tay Đường Kiến Tâm ra rồi bước lên phía trước...

"Tay mày, dám bóp thêm vào một cm, tao đảm bảo, sẽ cho mày biết cái gì gọi là hối hận khi sinh ra trên đời này."

Đường Kiến Tâm dõi theo bóng lưng anh, trái tim có phần hốt hoảng. Thời khắc này như kỳ tích lại giữ được bình tĩnh, giống như, cô hoàn toàn tin rằng anh sẽ cứu con trai bọn họ về. Anh sẽ không để Mông Mông phải chịu thương tổn.

Tần Chính sửng sốt, trong lúc nhất thời thật sự bị khí thế của anh làm cho dao động. Tuy nhiên ngay sau đó đã phản ứng lại. Đây là chiến thuật tâm lý, nghe tiếng khóc thảm thương của thằng nhóc này, hắn không tin hắn ta sẽ thờ ơ không chút động lòng.

Chỉ vậy mà đã muốn làm xáo trộn kế hoạch của hắn, không có cửa đâu, ngay cả cửa sổ cũng không có! Hắn vừa rồi đã thoát được một kiếp khỏi tay tử thần, nếu không phải thằng nhóc xuất hiện phân tán sự chú ý của Lôi Khiếu Thiên, hắn tuyệt đối tin lúc này hắn đã sớm biến thành cỗ thi thể lạnh lẽo rồi!

"Phải không, Lôi Khiếu Thiên, mày quả nhiên là quá tự phụ." Tần Chính híp mắt lại, tâm tình kích động làm vết hằn trên cổ hắn càng rõ ràng, "Muốn con trai mày, lấy Ngục Thiên Minh trao đổi."

Lôi Khiếu Thiên nhíu mày, đây là lần thứ hai hắn ta nhắc tới Ngục Thiên Minh. Anh không nhớ là trong cuộc đời mình có ân oán với người này, huống chi là liên quan tới cả Ngục Thiên Minh... Thình lình ánh sáng mãnh liệt nhỏ bé chiếu vào mắt anh, khẽ máy động trong lòng, ánh mắt nhìn về Tần Chính cũng thay đổi...

Lẽ nào, là vì... Hai đường chân mày của Lôi Khiếu Thiên gần như dính chặt lại với nhau, đây là điều chưa từng có. Tình huống dù có không tốt anh cũng chỉ khẽ nhíu mày, trên trán tuyệt đối sẽ không xuất hiện chữ "xuyên" (川), nhưng hôm nay... Anh lại lộ ra nét mặt như thế. Vừa lúc cái tay đang bóp lên cổ Lôi Mông của Tần Chính đối diện với Lôi Khiếu Thiên, đường nhìn rất tự nhiên rơi vào lưng bàn tay hắn ta... Đó là... Ưng Giới? Lôi Khiếu Thiên run lên.

Ánh sáng vừa rồi chính là do ánh mắt trời chiếu lên Ưng Giới phản xạ lại, nhìn chăm chú chiếc nhẫn trên ngón tay Tần Chính làm chân mày anh càng dính vào nhau. Nếu quả đúng như anh đoán, vậy thì chuyện này còn phức tạp hơn so với những gì anh tưởng tượng.

Đường Kiến Tâm đi tới bên cạnh Lôi Khiếu Thiên, thấy Lôi Mông vươn tay ra muốn ôm lấy cô, tim như bị ai đó bóp chặt, "Chỉ là Ngục Thiên Minh?"

"Vù vù vù!"

"Rầm!"

Đường Kiến Tâm mới nói thì chợt nghe được tiếng cánh quạt từ máy bay quân dụng, còn cả... tiếng vang do cửa tầng lầu cao nhất bị đá văng... rất hoàn mỹ che lấp đi thanh âm của cô.

Huống Ngân Dịch, Hướng Diệp Lân xung phong, sau khi đá văng cửa ra thì chạy nhanh tới chỗ Lôi Khiếu Thiên, "Đại ca!"

Tiếp theo là Đế Văn, trong tay cầm hai khẩu sung, đi theo phía sau Huống Ngân Dịch, trông thấy Lôi Khiếu Thiên, Đường Kiến Tâm bình an vô sự cách bọn họ không xa, mắt sáng lên, "Lão đại, chị dâu, ông trời, thật may vì hai người không có việc gì cả."

Ba người tới bên cạnh Lôi Khiếu Thiên, Đường Kiến Tâm mới thấy rõ bộ dạng lúc này của bọn họ. Quần áo nhàu nhĩ, nhiều chỗ bị rách trông thật thảm hại, khiến cô ngạc nhiên, ba tên này từ đâu chui ra thế? Sao lại biến thành cái dạng này?

Lôi Khiếu Thiên chỉ liếc qua bọn họ, lập tức dời mắt sang Tần Chính, "Khẩu vị mày lớn thật đấy."

Mấy người Đế Văn chỉ lo tìm Lôi Khiếu Thiên, Đường Kiến Tâm, nghe Lôi Khiếu Thiê


pacman, rainbows, and roller s