ên rồi.
Cùng với tiếng thở gấp nồng đậm hối hả, người đàn ông này cùng với cô cùng nhau lên thiên đường. Anh nằm ở trên người cô, thật lâu cũng không nói tiếng nào, chỉ có tiếng thở gấp gáp cũng tiếng quấn áo sột soạt của cả hai người, Trình Quân Hạo nhắm mắt lại cảm nhận mùi thơm của cơ thể cô, trong mũi tất cả đều là mùi của cô, trên người còn có hương vị mồ hôi của cô, hòa vào ở chung một chỗ, liền thúc giục người ta muốn phát tiết thêm lần nửa.
Cô gái này, chính là độc dược, anh bị trúng độc nặng rồi.
Chỉ mới nghĩ như vậy thôi mà người anh em của anh lại có dấu hiệu hùng hổ ngẩng cao đầu rồi, An Tâm Á giật mình, chịu đựng thân thể mệt mỏi, vội vàng đẩy anh ra, "Mau. . . . . . Ra ngoài thôi, bụng của em. . . . . . Đói muốn dẹp bụng rồi. . . . . ."
Trình Quân Hạo nhỏ giọng bật cười, nghĩ lại thì thời gian xác thực đã không còn sớm nữa, hôm nay tạm tha cho cô vậy, nhưng anh biết trong lòng vẫn còn rất lưu luyến hương vị này, vẫn còn rất muốn, nếu anh còn dính lấy cô một lúc nữa, sợ rằng sẽ tự khắc chế không được nữa, liền lui lại cố gắng rút ra trở thân qua, hồi lâu, vẫn lưu luyến hôn tai cô, nói thầm , "Hôm nay tạm thời bỏ qua cho em, ngày mai phải cho anh ăn no. . . . . . Buổi tối, không. . . . . ."
Anh nghĩ nghĩ một hồi, thở gấp lại càng đậm, anh rất quý trọng thời gian vào buổi tối khi anh ở bên cạnh hai tiểu bảo bối, anh rất muốn bù lại thời gian bảy năm xa cách trước kia, "Sáng sớm ngày mai. . . . . . Chúng ta tới công ty sớm một chút. . . . . ."
An Tâm Á biết ý của anh là muốn gì, khuôn mặt nhỏ lại càng đỏ hơn, "Đồ quỷ sứ đáng ghét, cuồng phát dục. . . . . ."
Giọng nói này rõ ràng là muốn mắng, nhưng nghe giống như là nũng nịu, Trình Quân Hạo nghe được lại càng muốn nổi dậy thêm lần nữa, anh vội vàng lui ra một bước nhỏ, sợ mình đại phát thú tính thêm lần nữa, làm trễ nãi công việc của cô. . . . . .
An Tâm Á tức giận, lườm anh một cái, vội vàng nhặt y phục mặc vào, đưa lưng về phía anh, tay có chút run rẩy, chân có chút rụng rời, vẻ mặt có chút hốt hoảng, thấy vậy Trình Quân Hạo liền nhíu mày khó chịu, anh cũng không thèm gấp gáp, cứ thong thả ung dung mặc quần áo, động tác rất ưu nhã. An Tâm Á thấy vậy oán thầm rất muốn mắng to.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô phớt hồng, nhìn ái dịch từ trên bàn chảy xuống, có chút ngượng ngùng, chạy vào phòng nghỉ phía sau, lấy khăn lông, yên lặng dọn dẹp, trong lòng đem Trình Quân Hạo mắng không dưới 20 lần. . . . . .
Cái tên Trình Quân Hạo ghê tởm này, đoán chắc đây cũng không phải là lần đầu ở trong phòng làm việc mà làm cái chuyện như vậy, nghĩ tới đây, tay dừng lại một chút, lòng có chút hoảng hốt, lại có chút buồn bã, mất hồn trong chốc lát.
Cô không thể nào tưởng tượng được hình ảnh anh cùng với người phụ nữ khác cùng ở chỗ này, rất quái dị, trong lòng rất không thoải mái.
An Tâm Á lấy lại tinh thần cắn cắn môi, thầm mắng mình đúng là điên rồi, anh với cô cũng chỉ có thể là quan hệ trên giường, quan hệ giao dịch, không có gì khác. . . . . .
Cô cũng chỉ là cùng anh trãi qua vài đêm tình mà thôi, không có cái gì khác, không cần để ý, không cần để ý. . . . . .
Anh có thể có người phụ nữ khác, cô cũng có thể có người đàn ông khác, hai người cũng không phải là vợ chồng, đúng vậy, không sai. . . . . .
Thật ra trong lòng cô cũng hiểu rất rõ, tổng giám đốc của một công ty giải trí lớn như anh, cô biết anh không có khả năng ôm ấp yêu thương chỉ duy nhất một người phụ nữ, vô số người phụ nữ trước đó chính là minh chứng rõ nhất. . . . . .
Vị chua dâng trào, cô suy nghĩ miên man, ghen tuông không giải thích được.
Không được, không thể để bản thân dao động như vậy, tình cảm này không nên tồn tại, anh với cô cũng chỉ là có duyên không phận, không thể coi như thật, nghĩ như vậy, trong lòng bình tĩnh lại.
An Tâm Á mỉm môi, sau khi đã dọn dẹp tất cả xong xui từ phòng vệ sinh trong phòng nghỉ đi ra, lúc này Trình Quân Hạo đã áo mũ chỉnh tề khuôn mặt điềm tĩnh ngồi ở trước bàn làm việc nhìn cô.
Toàn thân cô cứng đờ, âm thầm mắng to cái đồ mặt người dạ thú, ai. . . . . .
"Tới dùng cơm. . . . . ." Trình Quân Hạo nhíu mày nhìn cô, thông thả nói.
Hai phần cơm hộp thật to đã xuất hiện trên bàn làm việc, không biết là thư ký đưa vào, hay là tự anh ra ngoài cầm vào, thật là, nếu có người nào khác nhìn thấy tàn cảnh mới vừa này, cô thật lòng muốn chết, hơn nữa, hiện tại lại ăn cơm trên cái bàn mới vừa làm việc kia xong, dù thế nào thì trong lòng An Tâm Á cũng có chút khó xử, cô cằm lấy đĩa rồi ngồi trên ghế sa lon, "Em ăn chỗ này. . . . . ."
Trình Quân Hạo nhíu mày bật cười, cô gái này.
Trải qua sự khai phá của anh, cô càng ngày càng thanh tao quyến rũ rồi, rất đẹp, lại hấp dẫn vô cùng làm tinh thần anh lay động không thôi, khuôn mặt hồng hào trắng nỏn, trơn mềm khiến người ta rất muốn hôn một cái.
Trình Quân Hạo nhíu mày, tâm tình đột nhiên trở nên rất tốt, rồi cũng cầm đĩa lên, một mặt ăn cơm, một mặt đùa giỡn mỹ nhân, buổi trưa cứ như vậy mà thư thả đi qua.
An Tâm Á sợ đến nghẹn, cơm nước xong, nhếch nhác chạy trốn, vừa ra tới cửa liền chạy thẳng tới thang má