ng những chuyện đã làm gì, cứ nhìn về phía tương lai là tốt rồi.
Tâm ý của cậu, sự an ủi của cậu, Trình Quân Hạo cảm nhận được, đây là An Bình lo lắng anh không nhận ra đấy mà. Tâm tình của anh vốn là rất nặng nề, đột nhiên hiện tại lại vui vẻ dị thường, vui vẻ trước nay chưa từng có.
"Cám ơn con, con trai ngoan của cha . . . . ." Trình Quân Hạo lại hôn cậu một cái thật kêu, sau đó mới thả cậu ra. Lần này, An Bình không có kháng nghị, chỉ là nhếch nhếch khóe miệng, hiển nhiên đã thành thói quen đến chết lặng rồi, khóe miệng còn chứa đựng nụ cười thản nhiên.
Trình Quân Hạo ôm cậu đi xuống lâu ăn điểm tâm, cùng cậu thân mật dị thường.
Cái này làm cho An Tâm Á phải giật mình, mẹ nó, An Tĩnh đã bị mua chuộc, ngay cả tiếng cha cũng đã gọi luôn rồi, bây giờ An Bình lại cũng để anh ôm luôn. . . . . . Cũng bị thu mua luôn rồi.
An Tâm Á cảm giác một nửa giang sơn của mình đã rơi vào tay giặc rồi, chỉ còn lại một mình cô là còn hăng hái chiến đấu mà thôi.
Thật vô cùng bi thống a, trong một đêm, cô đã thua hơn phân nửa ở tại chỗ này, làm sao cô có thể đáp ứng không kết hôn được chứ? ! Mẹ nó, thật là không còn thiên lý nữa mà.
An Như Ý cũng đi xuống lầu, An Bình An Tĩnh thật biết điều mà kêu một tiếng bà ngoại, tâm tình An Như Ý tốt vô cùng, đi tới cùng với bọn họ cùng nhau ăn điểm tâm, bộ dạng vô cùng thân mật.
An Bình liếc mắt nhìn An Như Ý, thấy bà mọi thứ đều như thường, thì cũng không còn quá để ý nữa, chắc là bà ngoại muốn bắt đầu lại, chỉ cần không làm khó dễ mẹ là tốt rồi, những thứ khác cậu thấy cũng không sao cả, về phần làm thế nào mà bà bị Trình Quân Hạo khuyên tới ở nơi này thì, cậu bĩu môi, chuyện này. . . . . . Cậu cũng không cảm thấy quá hứng thú, đoán chừng Trình Quân Hạo mất không ít sức lực đi, cũng chỉ thua thiệt cho bọn cậu ngày đó phải mắng tỉnh bà ấy.
Cá tính An Tĩnh rất dễ dụ dỗ, chỉ mất một hồi cậu đã thân quen với An Như Ý, hết sức thân mật, riêng An Bình thì vẫn cứ mãi nhàn nhạt như thường, luôn duy trì sự hờ hững người lớn của riêng mình.
An Như Ý một mực muốn đưa cặp song sanh đi nhà trẻ, Trình Quân Hạo không yên lòng, liền nói Con Muỗi đi cùng với bọn họ. Chờ bọn họ ra cửa, Trình Quân Hạo mới cùng An Tâm Á lên đường đến công ty.
"Vốn dĩ là mẹ đã rỗi rãnh rồi, nhưng mà bây giờ lại có hai đứa sinh đôi, mẹ sẽ phải vất vả một chút rồi, nhưng bận rộn cũng sẽ không cần phải nghĩ đến những chuyện không vui nữa. . . . . ." An Tâm Á thản nhiên nói.
Trình Quân Hạo gật đầu một cái, "Anh cảm thấy người một nhà chúng ta sinh hoạt chung một thật rất tốt, rất hài hòa, Tâm Á, hay là chúng ta đi đăng ký kết hôn, quang minh chánh đại chiêu cáo thiên hạ rằng chúng ta ở chung một chỗ. . . . . ."
An Tâm Á liếc mắt, "Bệnh thần kinh, khoản thời gian trước kia gây ra xì căng đan ổn ào huyên náo, giữa ban ngày ban mặt không phải đã nói chuyện chúng ta rất rõ ràng sao, trong mắt trong lòng mọi người chúng ta cũng đã ở với cùng nhau rồi, cần gì nhất định phải có giấy tờ để chứng minh, không cần thiết. . . . . ."
o(╯□╰)o
"Tâm Á, trong lòng em đang rất giận dữ. . . . . ." Trình Quân Hạo trần thuật sự thật.
"Không có. . . . . ." An Tâm Á tức giận. Quay đầu đi hướng khác, không nhìn anh nữa.
Trình Quân Hạo cười rất vô lại, "Nếu vậy buổi tối anh sẽ giúp em hạ hoả, tránh để cho nhiệt độ tăng cao lại cảm mạo nóng sốt. . . . . ."
Rầm. . . . . .
An Tâm Á vừa xấu hổ vừa giận dữ làm cho hỏa khí bốc cao đến vạn trượng, "Anh, anh. . . . . . Em không cần, anh đừng cứ luôn nói những thứ làm cho người ta nghe mà không muốn hiểu như vậy, anh là tên lưu manh. . . . . ."
Trình Quân Hạo giả bộ không hiểu, "Anh có nói cái gì đâu nào? ! Anh cũng không nhớ là mình có nói cái gì xấu nữa . . . . ."
". . . . . ." An Tâm Á hoàn toàn bội phục rồi, anh nha chính là một kẻ miệng chó không thể mọc nổi ngà voi, mẹ nó. . . . . .
Hiện tại anh nhắc tới cảm mạo nóng sốt, bốn chữ này, làm trong lòng cô muốn bốc hỏa, còn không phải là do An Tĩnh nói sao, lần trước không biết là chuyện gì, không giải thích được mà tỉnh lại ở trên giường với anh, An Tĩnh lập tức nói rằng cô cảm mạo nóng sốt Trình Quân Hạo phải chữa trị cho cô, cái gì mà gọi là chữa trị chứ bất quá chỉ là. . . . . . Mẹ nó.
Mặt An Tâm Á ửng đỏ, trong lòng chửi tục không thôi, cái tên Trình Quân Hạo này, hoàn toàn chính là một tên lưu manh.
Trình Quân Hạo chăm chú nghiêm túc xem xét cô thật kỹ một cái, cô nhóc này, vẫn còn chưa chịu nhả ra đáp án đồng ý kết hôn, đoán chừng là trong lòng vẫn còn đang sợ. Nhất là về sau lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Haizz, hiện tại đoán chừng trong lòng Tâm Á cũng đang rất rối loạn, vẫn còn muốn trì hoãn một thời gian, thôi, anh cho cô thêm một đoạn thời gian nữa cũng được. Không cần phải vội, chờ cũng đã chờ lâu vậy rồi, cần chi phải để ý chuyện phải chờ thêm một đoạn thời gian nữa chứ, hơn nữa, cả nhà bọn họ cũng đã ở cùng với nhau rồi, kết hôn cũng là chuyện sớm hay muộn thôi.
Trình Quân Hạo vẫn luôn tâm tâm niệm niệm, cho là chuyện này sẽ diễn biến vô cùng thuận lợi, vậy mà, vẫn luôn có người, luôn có chuyện không như ý, nhất đ