ời lão già kia nói, bà với anh ta thật sự có mối quan hệ gì đó mà người khác không nhận ra hay sao? !"
"Ông nói nhăng nói cuội gì đó? !" An Như Ý nổi giận, sắc mặt hơi khẽ biến thành tái nhợt.
Sự cứng rắn lúc này của Chu Hoài khiến cho người khác hoàn toàn không thể nhận sự giả vờ thâm tình lúc nãy của lão, lão tiến đến gần một bước, cười nhẹ nói: "An Như Ý, bà nên suy nghĩ cho kỹ, chính tôi nghe được có người nói, bà cùng Trình nhị thiếu là có quan hệ. . . . . . Lại còn không phải làm mối quan hệ bình thường. . . . . . Còn có An Tâm Á. . . . . . Mối quan hệ này giữ ba người các ngươi một khi lộ ra ánh sáng, còn không biết sẽ có hậu quả gì nữa, à đúng rồi, chuyện như vậy, cũng nên đưa lên trang đầu của các tạp chí lớn mới được, tôi thấy xì căng đan của An Tâm Á cũng là được đăng lên trang đầu đó thôi, mà cuối cùng vẫn vô sự, không chừng cũng sẽ như vậy đó, tôi thật muốn đem tin tức này bán đi, thật không biết có bao nhiêu tòa soạn báo sẽ muốn mua cái tin tức nội bộ này đây ta, haizz, thật là hao tổn tâm trí, không biết nên đưa giá bao nhiêu cho thỏa đáng đây. . . . . ."
Bên này Chu Hoài nói rất sinh động, thì bên kia sắc mặt của An Như Ý càng ngày càng trắng, thân thể hơi run rẩy, sẽ không. . . . . . Sẽ không. . . . . . Chu Hoài làm sao lại biết được? !
Lão, lão sẽ không thông minh được như vậy, lão cũng không có can đảm như vậy, bà đi theo lão vài chục năm, ít nhiều gì cũng có chút hiểu biết bản tính lão, lão đã nói như vậy, nhất định là có người điều tra chuyện của bà. . . . . .
Bà vừa nghĩ tới cái này, liền thất kinh, trên tay đang cằm túi quần áo trẻ em liền phanh một cái rơi trên mặt đất, hai túi mua hàng rơi trên mặt đất, quần áo rời tán loạn ra ngoài.
"Là, là ai. . . . . . Nói? !" An Như Ý giọng nói chuyển lạnh, nhưng, nói cũng không lưu loát, đôi môi khẽ run run, nhìn chằm chằm Chu Hoài, trong đôi mắt viết đầy sự sợ hãi.
Bà cho là, chuyện Tâm Á với Quân Hạo cũng chỉ có một mình bà biết, về sau cũng chỉ một mình bà nuốt nó vào trong bụng, nhưng, tại sao, tại sao lại có người biết? !
Là ai, rốt cuộc là người nào? ! Bà càng nghĩ càng sợ hãi, càng nhìn nụ cười của Chu Hoài lại càng sợ.
Chuyện này nếu lộ ra, Tâm Á phải làm thế nào? ! Quân Hạo phải làm thế nào? Cặp sanh đôi biết phải làm sao? !
An Như Ý nóng nảy, sắc mặt tái nhợt vô cùng.
Người áo đen nhìn sắc mặt An Như Ý biến đổi, muốn tiến lên, lại bị An Như Ý ngăn lại, bọn họ hơi kinh ngạc, nhưng vẫn là không biến sắc như cũ đứng cách xa 50 bước, chỉ càng thêm để ý Chu Hoài.
Chu Hoài cười có chút âm trầm, "Xem vẻ mặt bà như vậy thì tin tức này mười phần là sự thật rồi, thật là một mối buôn bán lời nha. . . . . . Không nghĩ tới lại có thể nắm giữ được một cái tin tức nội bộ như thế này, thật là rất thú vị. . . . . ."
An Như Ý đột nhiên kinh hoảng, đột nhiên nhào qua kéo tay Chu Hoài nói, "Là ai? Là ai nói cho ông biết? Nói cho tôi biết, mau nói cho tôi biết. . . . . ."
Chu Hoài siết chặt tay của bà, lạnh lùng cười, "Vậy cũng phải xem tôi có được cái gì để trao đổi hay không đã, An Như Ý, bà vừa rời đi liền nghĩ tới chuyện muốn vứt bỏ tôi qua một bên sao, có phải suy nghĩ quá đơn giản rồi hay không, tôi không phải là hòn đá mà khi bà cần thì nhặt lấy không cần thì vứt đi đâu, hừ. . . . . ."
"Ông muốn cái gì? Tiền? Muốn bao nhiêu, tôi cho ông. . . . . ." An Như Ý thật thấp hét lên, có chút kích động cùng sợ hãi, một nỗi sợ hãi càng ngày càng lớn trong lòng của bà, bà thật rất sợ.
Bà chưa từng sợ hãi như thế bao giờ, cảm giác này vừa giống như đang lơ lững trên một cái cáp treo, vừa giống như bị ném ra ngoài không gian, không có cảm giác tồn tại trọng lực, cực kỳ khó chịu.
Bà không thể trơ mắt nhìn hạnh phúc của Quân Hạo cùng Tâm Á lại bị hủy đi như vậy. Không thể, dù bà có phải trả cái giá lớn hơn nữa cũng không thể. . . . . .
Mặt Chu Hoài âm hiểm lạnh lùng cười một tiếng, "Tiền? Tất nhiên là muốn, chỉ là . . . . . ."
"Còn cái gì nữa? !" An Như Ý bị ép buộc đến sắp muốn nổi điên rồi.
Chu Hoài vô sỉ mà nói: "Giới thiệu Chỉ Vân cho Trình nhị thiếu biết. . . . . ."
Rầm. . . . . .
Sắc mặt An Như Ý trắng bệch, thiếu chút nữa ngã nhào trên đất, "Không, không thể. . . . . . Chỉ Vân cũng đã là một người phụ nữ đã có chống rồi. . . . . ."
Chu Hoài phát giận, nói: "Chồng của con bé cũng chỉ là đồ phế vật, hiện tại không biết đã lấy tiền của con bé rồi liều chết chạy đi đâu rồi, sớm muộn gì con bé cũng ly hôn thôi, bà, nói đi, có đồng ý hay không. . . . . ."
"Không thể. . . . . ." An Như Ý liều mạng lắc đầu, làm sao bà có thể đem Chỉ Vân đến để phá hoại Quân Hạo cùng Tâm Á? ! Lại chưa nói, Tâm Á đối với Chu Chỉ Vân lại cực kỳ chán ghét, vừa thấy sẽ ngay lập tức gây gổ đánh nhau, chuyện này. . . . . . Bà không thể nào giới thiệu người phụ nữ điên này cho con trai của mình được.
Chu Hoài cười lạnh, "Xem ra, bà thật sự không muốn làm theo lời tôi nói, cũng được thôi, chỉ cần tôi đem tin tức này bán đi, không chừng có thể bán được không ít tiền. . . . . ."
Cả người An Như Ý run lên, "Ông, rốt cuộc muốn bao nhiêu? !"
Chu Hoài âm trầm cười,