Mẹ Sắc Bén Mua Một Tặng Hai

Mẹ Sắc Bén Mua Một Tặng Hai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323672

Bình chọn: 9.5.00/10/367 lượt.

ại chuyển biến thành không có bất kỳ quan hệ gì, anh sợ An Tâm Á không chịu nổi cái thân thế rối rắm này.

"Uh. . . . . ." An Tâm Á nhàn nhạt cười cười, "Dù thế nào đi nữa ông ấy cũng không biết, vì vậy em cũng không quan tâm, coi như em cũng không biết gì vẫn tốt hơn. . . . . ."

Trình Quân Hạo cùng An Như Ý cũng không nói gì, nhưng vẫn nắm chặt tay của cô.

"Tâm Á, con vĩnh viễn là con gái mà ta thương yêu nhất. . . . . ." An Như Ý an ủi cô, đau lòng nói.

"Mẹ, con hiểu mà. . . . . ." An Tâm Á mỉm cười, chỉ là nụ cười này cũng có chút kinh ngạc.

Trình Quân Hạo đau lòng , "Tâm Á. . . . . ."

Anh chỉ có thể lựa chọn một chuyện, đó là nói cho cô biết, biết là Tâm Á sẽ khó sử nhất thời, nhưng nếu không nói cho cô biết sự thật, chỉ sợ cô sẽ rối rắm một đời, cho nên, anh lựa chọn nói ra, nhưng bây giờ nhìn thấy nụ cười này của Tâm Á, anh cũng vẫn rất đau lòng.

"Em hiểu mà, anh không cần phải lo lắng cho em. . . . . ." An Tâm Á quan tâm cười với Trình Quân Hạo.

Cũng may cô với Trình Quân Hạo không có liên hệ máu mủ, rốt cuộc sau này cũng không cần phải mang cái gánh nặng ác cảm này mà sống chung với nhay, cô cảm thấy gánh nặng trong lòng như đã được cởi bỏ rồi, rất nhẹ nhàng.

Những chuyện khác, vốn đâu ai có biện pháp lựa chọn nơi ra đời.

Trình Quân Hạo nắm chặt tay của cô, nói: "Anh sẽ sắp xếp thõa đáng cuộc sống sau này của Vương lão, để cho ông ta có cuộc sống nửa đời sau thật tốt không cần lo nghĩ gì . . . . ."

". . . . . . Ừ." An Tâm Á gật đầu một cái.

"Tâm Á, ông ta dần dần về sau sẽ chuyển thành ngờ nghệch, biến thành một ông lão bình thường. . . . . ." Trình Quân Hạo trấn an cô nói, "Nếu sau này em muốn đi gặp ông ta, cũng có thể. . . . . ."

". . . . . . Ừ." An Tâm Á gật đầu một cái, vẻ mặt nhàn nhạt.

Lần trước nhưng lời nói mà Vương lão nói với cô, rất ác độc. . . . . . Thật sự tạm thời cô không có cách nào đem ông ta đặt lên ngang bằng với hình tượng của một người ông nội hiền từ cả.

Dù sao cũng chưa từng chung đụng, không có tình cảm gì, cho nên cách nhìn của cô tương đối nhạt nhòa, không nhất định phải nhận thân thích, sau này hãy nói đi. . . . . .

Nhìn vẻ mặt thãn nhiên của cô, lúc này Trình Quân Hạo mới thả lỏng.

Tâm tình của anh đột nhiên tốt không thể tốt hơn nữa, cực kỳ an tâm.

Trình Quân Hạo lại nghĩ đến An Bình đã đoán được cái gì, sợ cậu nhóc cũng có gánh nặng trong lòng, liền muốn giải thích rõ ràng với cậu, chỉ là An Bình lập tức liền bạo nói tục, "Mẹ nó, nói như vậy, cái lão họ Vương đó lại là ông cố ngoại của tôi sao, mẹ kiếp, có lầm hay không. . . . . ."

Giọng của An Bình có vẻ rất không vui mừng, cực kỳ khó chịu.

Cái này khiến Trình Quân Hạo rất vui vẻ, cười ha ha.

Chuyện quá khứ cuối cùng cũng trôi qua như vậy. . . . . .

*

Đêm đó, thừa dịp tâm tình An Tâm Á đang tốt, Trình Quân Hạo liền hướng cô cầu hôn lần nữa, mà lần này lại rất long trọng, anh móc ra chiếc nhẫn, được đặt hàng riêng tại Pháp, viên kim cương này là loại kim cương hiếm thấy được khai thác ở Nam Phi, anh rất trịnh trọng quỳ một gối, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Làm cho An Tâm Á phải đỏ mặt không biết làm sao.

"Tâm Á, chúng ta kết hôn đi. . . . . ." Vẻ mặt của Trình Quân Hạo cực kỳ nghiêm túc. Anh đưa chiếc nhẫn lên, bắt lấy tay An Tâm Á muốn đeo nhẫn vào.

An Tâm Á giận dỗi, bắt đầu giãy giụa, đỏ mặt nói, "Không được, anh cũng còn chưa có nhớ ra được chuyện bảy năm trước, làm sao kết hôn được à? !"

Trình Quân Hạo dở khóc dở cười, "Chẳng lẽ người mất trí nhớ thì không thể kết hôn sao? !"

"Không thể, có rất nhiều chuyện đã xảy ra lúc trước do anh không nhớ được. . . . . ." An Tâm Á bĩu môi, "Tóm lại, anh phải nhớ lại chuyện đã qua mới có thể kết hôn. . . . . ." An Tâm Á giống như cố ý làm khó anh.

Trình Quân Hạo lần này thật sự nổi nóng, "Tâm Á, em cố ý có đúng không? ! Chuyện đã qua thật quan trọng như vậy sao? ! Chúng ta phải biết nhìn về tương lai. . . . . ."

Anh bất kể, bắt được ngón tay của cô, liền đem chiếc nhẫn đeo vào, "Cầu hôn thành công, em đã đeo nhẫn của anh, không thể đổi ý. . . . . ."

"Anh, anh chơi xấu. . . . . ." An Tâm Á tức giận, nghĩ tới chuyện rút chiếc nhẫn ra, Trình Quân Hạo lanh tay lẹn mắt, lập tức đẩy cô ngã lên giường, hung hăng hôn cô, "Là chơi xấu đó, như thế nào? Dù sao anh cũng sẽ nhanh chóng trở thành chồng của em rồi, vô sỉ chút thì . . . . . . cũng được thôi mà. . . . . ."

"Ưmh. . . . . ." An Tâm Á thật muốn phát giận, mẹ nó, người này thế nhưng lại dám tự xưng là mình vô sỉ, cô thật đã không biết tìm từ nào chính xác để mà mắng anh . . . . . .

Anh lanh tay lẹ mắt nhanh chóng đem quần áo của cô cởi hết sạch. . . . . .

An Tâm Á dở khóc dở cười, tức giận nhưng lại muốn cười.

Trình Quân Hạo nôn nóng sốt ruột bắt đầu cởi quần áo của mình ra, "Anh đã nhẫn nhịn đủ rồi, chết tiệt, kể từ khi biết chúng ta có thể là anh em, rồi anh em họ, anh vẫn khắc chế, hôm nay phải bồi lại cho đủ. . . . . ."

"Cái người này. . . . . . Ưmh. . . . . . Ách a. . . . . ." An Tâm Á đỏ mặt, bị anh xuyên qua mà vào. . . . . .

Nơi nào đó bị lấp kín tràn đầy, gần như bị giày vò đến muốn phá


Snack's 1967