m. Cô đột
nhiên nhớ tới sự xuất hiện của anh trên màn hình kêu gọi cô xuât hiện
thân hình ung dung ánh mắt khí phách, cô hung hăng vặn vẹo. . . . . .
Tức giận, không cam lòng, thật muốn cắn anh một miệng lớn.
"An tiểu thư không phải là muốn nổi tiếng sao? Nổi tiếng như vậy, không tốt sao? !" Trình Quân Hạo bình tĩnh cười một tiếng, "Mới gia nhập làng
điện ảnh mà đã có cơ sở quần chúng như vậy, chuyện này quả thật không
tệ. . . . . ."
An Tâm Á hung hăng nắm nĩa, sợ mình kích động quá mức cắm vào trong miệng anh, bâm nát cái lưỡi của anh.
Không nên tức giận, không được không được, thầy giáo dạy chúng ta gặp phải heo phải bình tĩnh.
"Tôi không phải nguyện ý muốn nổi tiếng như vậy,. . . . . ." An Tâm Á vô lực uể oải nói.
Trình Quân Hạo liếc nhìn cô, trong mắt lóe lên kinh ngạc, ngay sau đó lại tan mất, khóe miệng mím lại một chút ý cười, "Bất kể nổi tiếng như thế nào, chỉ cần nổi tiếng, không ai nhớ đến làm sao cô nổi tiếng được, mọi
người cuối cùng chỉ nhớ rõ cô là siêu sao, chỉ đơn giản như vậy, không
cần suy nghĩ quá nhiều. . . . . ."
". . . . . ." Anh thật là biến thái, trong nhà có hai vật nhỏ cũng di truyền thật tốt như vậy, càng
nói lại càng tức hơn, thật làm cho cô không vui.
Dùng thức ăn để trút giận.
Hai người đều không nói chuyện, Trình Quân Hạo ăn rất ít, cùng với cô gái
đang cúi đầu nuốt thức ăn đầy tức giận rất không giống nhau, động tác
của anh ưu nhã, có một phong thái quý tộc của xã hội thượng lưu bình
tĩnh cùng thong dong, ăn một chút, lại giương mắt liếc nhìn cô một cái,
vẻ mặt sâu thẳm, nhìn không ra được cái gì, ánh mắt lóe sáng, giống như
ánh mắt chim ưng trong đêm tối chờ đợi con mồi rất sắc bén cùng chắc
chắn.
Anh thầm nghĩ, cô gái này là của anh, hai tiểu bảo bối khuyến mãi thêm thật đúng là không tệ.
Cơm nước xong, An Tâm Á vô lực, "Có thể trở về công ty chưa? ! Dù sao cũng
phải đi lên từng bước, phải học một chút cách diễn xuất thế nào chứ, tôi không muốn gánh trên lưng cái danh là một kẻ bất tài vô dụng. . . . .
."
"Không nhìn ra cô lại có chí khí như vậy. . . . . ." Trình
Quân Hạo cười híp mắt nói, "Cái này không cần nóng vội, trước tiên đi
với tôi đến sân bay đón người. . . . . ."
"Người nào lại muốn tôi đi đón? Tôi lại không biết? !" An Tâm Á nói thầm, rất không tình nguyện đi, cô cũng không muốn giống như con chó con dính vào bên cạnh anh, như hình với bóng.
Trình Quân Hạo ác ngoan liếc nhìn cô, giọng nói lạnh xuống , "Có đi hay không? !"
Cô gái này thật là không biết đến lòng tốt của người ta, nếu là người
khác, anh sẽ không mang đi, coi như anh là vì cô mở ra cửa sau, cố ý đi
mời tới đạo diễn nổi tiếng ở Hollywood, cô gái này, sao lại không biết
điều như vậy.
Trình Quân Hạo nghĩ như vậy, giọng nói rất âm lãnh, cả người khí thế cũng lạnh xuống . "Đi thì đi. . . . . ." An Tâm Á bất đắc dĩ, người đàn ông này thật đúng là trở mặt nhanh như lật sách, nói thay đổi liền thay đổi ngay, thật là đáng sợ.
Trên đường chạy xe cũng không người nào nói một lời, Trình Quân Hạo cả người cũng lạnh lùng, sắc mặt khó coi, An Tâm Á cũng rất nghiêm túc, cũng không nói chuyện, cô cũng không nhận ra đây là lỗi của cô, người đàn ông này vốn chính là tâm tình bất định, trở mặt như lật sách.
Đến sân bay, Trình Quân Hạo xuống xe, An Tâm Á đi theo phía sau anh, đi có chút miễn cưởng, âm thầm tức giận mắng, con bà nó, cô ý tốt theo anh tới đón người, anh ngược lại không chịu chờ đợi ai cứ hướng sân bay mà đi, anh bước lớn như vậy, cô làm sao theo kịp được, cô một mặt im lặng, một mặt dữ tợn thầm mắng.
Trình Quân Hạo đột ngột quay đầu lại, thấy cô chính là bộ dạng này vẻ mặt dữ tợn đáng sợ, lúc này sửng sốt một chút, cau mày nói: "Con rùa a, sao lại chậm như vậy. . . . . ."
o(╯□╰)o
An Tâm Á 囧 lúng túng một chút, ngay lập tức bình tĩnh trở lại, vẻ mặt khôi phục bình thường, bình tĩnh tự nhiên đi theo phía sau anh.
Vẻ mặt Trình Quân Hạo nhăn nhó, khó chịu cực kỳ chân mày nhăn lại, nhưng liền khôi phục bình thường, tiến lên ôm lấy hông của cô, hướng của khẩu kéo đi. . . . . . Là kéo đi, giống như một khúc gỗ, An Tâm Á vặn vẹo từng cái.
Liếc mắt nhìn đồng hồ, cũng đã đến giờ rồi, Trình Quân Hạo nhìn ra cửa xuất nhập cảnh, một người ngoại quốc đi ra, mang cái mũ thật to, mặc áo sơ mi vải bông, đôi mắt màu lam, sâu đến hút hồn, gương mặt đẹp trai, rất cao lớn, vẻ mặt rất cao hứng chạy vội tới, "Hi, Quân Hạo. . . . . ."
Là tiếng Trung, An Tâm Á ngừng vặn vẹo, một người ngoại quốc cao lớn đẹp trai gọi tên một người tóc đen Trung Quốc, tình cảnh này cũng rất kịch, nhất là ngoại quốc đẹp trai còn một vẻ mặt rất hưng phấn biểu tình rất xinh đẹp, An Tâm Á vì Trình Quân Hạo âm thầm mặc niệm trong lòng, xin lỗi, anh cũng thật sự rất biết cách hưởng thụ, lặng yên. . . . . .
Trình Quân Hạo cười, chào hỏi, "Jack. . . . . . Đã lâu không gặp. . . . . ."
An Tâm Á bình tĩnh cúi đầu, cô thật sự không muốn ngẩng đầu nhìn a a a. . . . . . Cô sẽ nghĩ bậy bạ mất a a a. . . . . .
Jack chỉnh lại cái mũ, lộ ra một đầu tóc vàng rối loạn, lộ vẻ đẹp trai nhiều hơn, Đông Tây kết hợp hai người