được không. Chuyện gì cũng thế, anh kết hôn tôi là người cuối cùng được biết, một câu chia tay cũng chưa nói, xa cách lâu như vậy, còn chọn lúc ngay ở công ty tôi hỏi vì sao. Không cần giải thích, muốn giải thích thì đã nói rồi….. cần gì phải thần thần bí bí như thế làm gì……….” Một mớ giấy bay thẳng vào người Thần Xuyên, rơi tán loạn, Tiểu Lộc nghẹn ngào cùng với nổi kìm nén tích tụ bao ngày gom lại mắng một trận.
Thẩm Thần Xuyên mím môi, chịu đựng…….. Anh đích thật là muốn kìm nén, hai tay nắm lại buông, buông lại nắm, cuối cùng vẫn không cầm lòng được, cười khổ, kéo cô vào lòng.
Một cái ôm thật nhanh, thật vội vã, không nói gì nhiều, chỉ muốn ôm. Không có hoài nghi, không có cãi vã, không có lỗi lầm cũng không có phản bội. Trở lại dáng vẻ như lúc xưa, anh là Thẩm Thần Xuyên của cô, cô là Trình Tiểu Lộc của anh, trở về như lúc xưa….. Cả hai đều nghĩ cứ thế mà ôm nhau đến già. Giọng Tiểu Lộc líu ríu, rúng động. Không muốn có kết quả thế này, mong muốn lúc đầu chỉ là muốn hiểu rõ đầu đuôi sự việc, nhưng tình cảm cũng có chút không thể khống chế, nhưng cũng không phải không thể khống chế hoàn toàn. Ít nhất, rõ ràng nhất, cô đã có Khưu Sinh, người trước mắt này là hoàn toàn không thể.
Tỉnh táo lại, định đẩy Thần Xuyên ra, ngẩng đầu, tủ kính đối diện phản chiếu bóng một người khiến biểu tình Tiểu Lộc đột nhiên cứng đờ. Loáng thoáng nhìn thấy bóng người quen thuộc kia đang mất kiên nhẫn tháo cà vạt, bước đi có vẻ vội vàng, bước về phía tiệm cà phê. Ngay sau đó, anh dừng lại.
“Khưu Sinh?” Tiểu Lộc cũng theo đó mà chấn động, đẩy mạnh Thần Xuyên ra, xoay người. Bốn mắt nhìn nhau, anh nhìn mà sắc mặt không chút thay đổi, một lát sau, quay đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt. Nguyễn Linh ……… cái tên chợt hiện ra trong đầu Tiểu Lộc ngay lúc này. Không tin trên đời này lại có chuyện trùng hợp như vậy, Thần Xuyên hẹn cô gặp mặt, Khưu Sinh lại vừa vặn xuất hiện, duyên phận có phi thường thế nào cũng không thể đến cảnh giới thế này.
Tựa hồ không có chất vấn, càng không có tâm trạng tiếp tục xem diễn, Khưu Sinh chỉ nhếch mép, đăm chiêu nhìn Thần Xuyên, rồi xoay người bước đi. Tiểu Lộc không chút do dự, lập tức đuổi theo.
Một lát sau, Tiểu Lộc mới ý thức được chân ngắn là cái chuyện đau khổ đến cỡ nào. Vất vả lắm, cuối cùng mới đuổi kịp được Khưu Sinh, thở hồng hộc kéo tay áo anh, nửa ngày cũng không nói nổi một câu. Nhưng thật ra anh đã mở miệng trước, miệng còn lạnh lùng hơn mọi lần, “Kéo làm gì? Muốn xem đánh nhau à?”
“………..” Quá máu me, không ổn.
“Đập cho hắn không nhận ra chính mình, nghiền xương thành tro, khiến hắn sau này thấy cô thì phải kêu hai tiếng đại tẩu.”
“………Vì sao lại đến?” Cuối cùng Tiểu Lộc cũng ổn định hô hấp.
“Thật ngại quá, đã quấy rầy, cứ tiếp tục đi.” Anh cười nhạo, hất tay cô ra.
Tiểu Lộc dại ra nhìn anh, không biết nói gì, anh rõ ràng biết cô không có ý này, cố tình xuyên tạc thành như vậy. Mắt nhìn anh bỏ đi, muốn đưa tay níu lại, nhưng tay cứ cứng lại giữa không trung, lại rút tay về, đành mang theo giọng nức nở hỏi, “Muốn đi đâu vậy?”
“Công tác.” Anh bỏ lại một câu, chân càng bước nhanh hơn. Loại thời điểm thế này còn có thể làm gì chứ? Tiểu Lộc đành ngây ngốc đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn anh đi xa. Biết rõ anh đang nóng giận, tình cảnh thế này thì hết đường chối cãi, hơn nữa anh lại muốn đi công tác, khiến cô càng không có dũng khí giữ anh lại. Chỉ là loại cảm giác càng lúc càng cách xa thế này, khiến Tiểu Lộc cảm thấy vô cùng bất an, nếu ………. Anh cứ như vậy mà đi, không bao giờ ……… trở về, cô biết tìm anh ở đâu?
“Chồng cũ của tôi và vợ anh đang lén hẹn gặp nhau, cầm theo tư liệu lấy từ tôi. Không muốn đến đó xem sao? Ha, tôi nghĩ chỉ có Thẩm Thần Xuyên là thánh nhân, đúng thời điểm sẽ quân pháp bất vị thân, anh hùng cứu mỹ nhân; không ngờ anh lại càng thánh nhân hơn, cam tâm làm đạo cụ cho họ diễn màn gương vỡ lại lành. Kỳ thật tôi không hận Tiểu Lộc như các người đã nghĩ, tôi chỉ không cam tâm, không cam tâm bị xem là hàng thay thế cho cô ấy, dựa vào cái gì mà bắt tôi phải hết lần này đến lần khác hy sinh hạnh phúc của mình để tác hợp cho cô ấy? Khưu Sinh, anh cũng không khác gì tôi, chẳng lẽ anh nghĩ rằng cô ấy vì yêu nên mới lấy anh sao? Đừng ngốc như thế, anh và Tiểu Lộc sao lại đúng lúc đó mà kết hôn, anh mới là người hiểu rõ hơn tôi. Chúng ta ……. Đều cùng sống trong hình bóng của một người khác, nhưng cũng may là tôi tỉnh táo, mà anh lại vẫn tự lừa mình dối người……….”
Những câu nói của Nguyễn Linh, một lần lại một lần vọng vào bên tai Khưu SinhAnh nhắm mắt lại, một lần nữa cố làm mình bình tĩnh lại, nhưng suy nghĩ lại càng thêm rối loạn. Buồn bực vứt mớ ảnh chụp trong tay, anh mở mắt ra, ánh mắt dừng lại tại xấp ảnh chụp. Tất cả đều là ảnh chụp ở nhà ba mẹ Tiểu Lộc, nhìn lại mới phát hiện, bất giác ống kính của anh đã không khi nào – rời khỏi cô. Hơn ai hết, anh là người rõ ràng vì sao giữa anh và Tiểu Lộc lại có đoạn hôn nhân này. Không hề liên quan đến tình yêu, không liên quan gì đến loại ước hẹn hôn nhân sống chết có nhau xa xỉ nào đó. Ban đầu, họ chỉ