n.
“Cái gì?!” Tiếng thét kỳ quái của Tiểu Bát truyền đến.
“Nói nhỏ thôi!” Tiểu Lộc một bên hạ giọng, một bên ra sức cấu.
“Nghi cậu có em bé?” Vẫn cảm thấy là không thể nào tin, làm gì có người nào hên như vậy, chồng vừa mới đi, thì phát hiện mình có thai.
“Chỉ là nghi thôi, có thể cùng mình đi kiểm tra không, đi một mình sợ lắm.”
“Làm quá quá đi……….” Tiểu Bát cau mày, nghĩ đến vấn đề thực tế, “Thứ bảy mới rảnh lận, tiệm thuốc không phải là có đồ thử đó sao? Đi mua về thử trước đi, rồi thứ bảy mình dẫn đi bệnh viện……..”
“Không cần, thử qua rồi, còn mua rất nhiều nữa là khác, định về nhà thử tiếp…….” Tiểu Lộc cúi đầu, vỗ vỗ túi, ngập ngừng nói.
“Có?!” Không cần hỏi, cứ nhìn điệu bộ là biết, “Vậy giờ làm thế nào, giờ cả việc làm cậu cũng chưa có, sao có thể nuôi được em bé, khẳng định là không thể gạt ba mẹ cậu rồi. Điện thoại Khưu Sinh vẫn chưa liên lạc được sao? Nhắn tin cho anh ấy đi! Đúng là nhìn lầm người, tự nhiên lại có thể để hết mọi việc lại cho cậu đối mặt, nói với anh ấy, anh ấy có về, cậu cũng sẽ khoan dung.”
Câu nói của Tiểu Bát, chạm thẳng đến nỗi đau của Tiểu Lộc. Cắn môi, thầm lo lắng chuyện trước mắt, “Đến ngân hàng rút tiền, thì thấy không biết đâu ra quá chừng tiền.”
“Nhiều?” Là bao nhiêu?
“Hơn mười vạn.”
“Có khi nào là Khưu Sinh không?” Ngoài trừ anh, Tiểu Bát không nghĩ ra người nào khác.
“……….” Tiểu Lộc không nói gì, chỉ cảm thấy trong lòng thật sự mâu thuẫn. Hy vọng là anh, vì như vậy thì ít nhất cũng chứng minh anh không bị bốc hơi biến mất; lại không hy vọng đó là anh, tiền này là ý gì, bồi thường sao?
“Tiểu Lộc, Tiểu Lộc.” Đang thất thần, Tiểu Bát đứng cạnh đột nhiên kéo mạnh tay áo cô, Tiểu Lộc tò mò quay đầu, “Làm gì vậy?”
“Thẩm Thần Xuyên kìa…….” Tiểu Bát vươn tay, chỉ chỉ về phía góc đường cách đó không xa.
Tiểu Lộc quay đầu đi, quét mắt qua người Thần Xuyên, trên mặt không lộ vẻ gì. Mấy ngày nay, Thần Xuyên gọi rất nhiều cuộc cho cô, nhưng Tiểu Lộc đều không nhân, cảm thấy không nhất thiết phải tiếp tục liên lạc gì. Tạm thời không tính chuyện cũ, anh có cùng Nguyễn Linh hợp tác hại cô hay không, chỉ đơn giản cảm thấy chuyện cũ nếu đã chấm dứt, thì cứ thế mà im lặng cho qua luôn.
“Theo anh, anh có việc muốn hỏi em.” Lúc Tiểu Lộc vừa chú ý, Thẩm Thần Xuyên cũng thấy cô, bước đến, nói đúng một câu rồi kéo Tiểu Lộc, xoay người đi.
“Làm gì vậy hả? Còn thấy hại tôi chưa đủ thảm sao?” Tiểu Lộc trừng mắt nhìn Thần Xuyên, định vung tay ra.
“Anh còn thảm hơn cả em.” Nói mà không quay đầu, chỉ nghiến răng nghiên lợi nghẹn ra một câu. Trong tiệm ăn đơn giản, Tiểu Lộc đang cầm tách cà phê, trợn to mắt không tin vào tai mình, ngây ngốc nhìn gương mặt tiều tụy của Thẩm Thần Xuyên. Sau một lúc lâu, cuối cùng mới tìm được lại giọng mình: “Là, Khưu, Khưu Sinh…… chơi tòa soạn của anh?”
Ánh mắt Thần Xuyên nhìn dò xét đánh giá Tiểu Lộc, xác định cô dường như không biết những chuyện sau này, mới gật đầu.
“Làm sao có thể?!” Đó là tòa soạn nha, một nhiếp ảnh gia nào đó hễ muốn là có thể làm cho sứt đầu mẻ trán à?
“Dùng đủ cách, cũng đều không tìm được nhà xuất bản, làm cho các kì tạp chí đều bị hoãn vô thời hạn.” Thẩm Thần Xuyên nhẫn nại giải thích.
“……..Mà chuyện này thì liên quan gì đến Khưu Sinh?” Tiểu Lộc có lý giải lời của Thần Xuyên, ý tứ thì cũng đại khái hiểu được, nhưng mà hoàn toàn không nhận ra nó có liên quan chữ nào đến Khưu Sinh cả.
“Không biết Khưu Sinh đã làm gì sao?” Biểu tình của cô khiến Thần Xuyên thêm bất mãn.
“…….” Tiểu Lộc ngập ngừng, hít sâu, nói tiếp, “Thật sự không biết. Nghe Lê Nhược Lâm nói, năm trước quen biết anh ấy là vì cùng bàn chuyện xúc tiến quảng cáo, lúc ấy anh ấy làm quản lý của cửa hàng bách hóa.”
Trên thực tế, cả mấy tin tức này, cũng là từ khi Khưu Sinh bỏ đi, mới từ miệng Lê Nhược Lâm mà biết. Mà người tường như là anh em tốt với Khưu Sinh là Cố Húc Nghiêu thì càng mù mờ hơn cả cô, chỉ biết có một ngày, Khưu Sinh bỗng nhiên đi theo anh Tương xuất hiện ở văn phòng. Do bởi cùng hợp tác nhiều, từ từ mà quen thân, hơn nữa vừa lúc hai người đều ở nhà thuê, nên gom lại ở cùng nhau.
“Nghe Lê Nhược Lâm nói?” Thẩm Thần Xuyên cười nhạo, cuối cùng cũng hiểu được thực chất màn hôn nhân của cô và Khưu Sinh là gì, “Đó chính là cửa hàng bách hóa của anh ta.”
“…………” Của, anh ấy? Nơi từng đổ oan cô trộm đồ, hại cô bồi thường thiệt nhiều tiền chính là cửa hàng bách hóa của Khưu Sinh?!
“Anh ta đâu?” Dần dần cảm thấy Tiểu Lộc có gì đó không ổn, Thẩm Thần Xuyên nhăn mày, hỏi thử.
“Không tìm thấy……….” Lúc lầm bầm trả lời lại, thì hai vai Tiểu Lộc cũng rủ xuống, bĩu môi, cầm lấy túi xách, “Quên đi, không có gì hay ho cả, mặc kệ Khưu Sinh có làm gì, anh hỏi tôi cũng vô ích. Anh cũng thấy đó, chuyện của anh ấy tôi còn phải nghe từ miệng người khác mà.”
Thấy cô đứng dậy bước đi, Thẩm Thần Xuyên châu mày, đuổi theo, “Chờ đã, cái gì gọi là là không tìm thấy?”
“……..” Tiểu Lộc cong môi, cảm thấy có chút buồn cười, quay đầu lại nhìn Thần Xuyên, “Hỏi mới hay làm sao. Thật không rõ vợ chồng hai người muốn cái gì, muốn đùa thế nào là c