Snack's 1967
Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3222965

Bình chọn: 7.00/10/2296 lượt.

ng mời điện hạ

một ly rượu… Đúng rồi, nhất định là chén rượu kia có vấn đề!”

“Chuyện cách tám năm, đại nhân xác định sao?”

“Đương nhiên, bởi vì trong ba tháng

điện hạ chỉ ra ngoài một lần, thời gian còn lại đều ở Đông cung, trong

hoàng cung thủ vệ nghiêm ngặt, điện hạ ăn mỗi một đồ ăn, mỗi một chén

nước cùng rượu, đều phải nghiệm độc ít nhất mười lần, ngoại trừ ngày đó! Tự điện hạ mất, ta không ngừng nhớ lại chuyện phát sinh cùng điện hạ

mười mấy năm, dùng để tưởng nhớ điện hạ, cho nên nhớ việc này rất rành

mạch!”

“Cô nương kia về sau đi đâu vậy?”

“Không biết, điện hạ không có lưu cô nương kia, cô nương kia rời đi rồi.”

“Được, Lăng đại nhân, trong trà không

có độc, đại nhân không cần phải lo lắng, nhưng ta muốn nhắc nhở đại nhân một câu, chuyện hôm nay không thể tiết lộ nửa câu, bằng không hậu quả

đại nhân rõ ràng. Mặt khác, ngày sau đại nhân cần cẩn thận một người,

Tam Vương gia!”

“Cái gì? Chẳng lẽ là Tam Vương gia?”

“Rất có khả năng, nhưng bây giờ còn không chứng có xác thực cứ, ta còn đang điều tra.”

“Quản gia, Tứ Vương gia đã qua đời, mặc dù ngươi tra được, thì phải làm thế nào đây? Tam Vương gia là người rất lợi hại a!”

“Ha ha, đại nhân chờ xem kết quả ngày sau là được!”

Sau nửa canh giờ, Hương Đàn Cư.

Quản gia đứng yên phía dưới, Mạc Kỳ Hàn trầm tư nửa ngày, mới mở miệng nói: “Nói như thế, bảy năm trước nữ tử hạ độc bổn vương và đại ca là cùng một

người, mà nàng trốn ở trong Tam Vương phủ, hoặc là ở bên cạnh Tam Vương

gia.”

“Bên cạnh?” Ánh mắt quản gia như bị kiềm hãm, “Đúng rồi, nô tài nghĩ tới, hôm qua ở phủ Thái Phó, sát cạnh Tam Vương gia có một cái tùy tùng, tướng mạo thoạt nhìn không khác nam tử, nhưng dáng

người lại rất nhỏ, luôn luôn không có biểu tình gì, lúc ấy nô tài chỉ

cảm thấy kỳ quái, tùy tùng Tam Vương gia chắc chắn là người võ công cao

cường, dáng người không nên nhỏ như vậy, nhìn là lạ, nhưng không nghĩ

ngờ nhiều lắm, bây giờ nghĩ lại người này có thể có vấn đề hay không?”

“A? Có chuyện này sao?” Mạc Kỳ Hàn hơi suy tư, rùng mình, “Đúng rồi, chính là Mộng Thanh thời gian trước ở Tam Vương phủ tìm được một

nữ tử kỳ quái! Mộng Thanh biết dịch dung, cho nên người của hắn cũng có

thể biết dịch dung, tuy rằng không thể xác định tuyệt đối, nhưng vô cùng có khả năng!”

“Vâng!”

“Bất quá cuối cùng một sự kiện làm cho bản Vương cảm thấy yên tâm, Lăng Bắc Nguyên cũng là trong sạch, cũng có thể an tâm về Vương phi!” Mạc Kỳ Hàn nói.

Cúi xuống, mắt hẹp dài của Mạc Kỳ Hàn nheo lại, lãnh đạm nói: “Ngô Đồng có tung tích chưa?”

“Bẩm hủ tử, chưa có tin tức, hôm nay quan binh cũng xuất động, nghe nói là Ngũ Vương gia sai.” Quản gia trả lời.

“Theo dõi cho kỹ, tuyệt không thể cho

Ngô Đồng rơi vào trong tay Tam Vương gia, nếu như bị hắn tìm ra, chỉ sợ

sự tình sẽ phiền toái hơn!” Mắt Mạc Kỳ Hàn hiện ra âm u, như bị sương mù bao phủ.

“Vâng, nô tài hiểu rõ, vừa có tin tức nô tài sẽ lập tức báo với chủ tử!”

“Ừ, lui ra đi.”

“Vâng, nô tài cáo lui!”

Mạc Kỳ Hàn nângchén trà, môi mỏng nhấp

lại thành một đường thẳng, dịch dung? Nữ tử? Phía trước ở Lăng phủ dịch

dung thànhnha hoàn, Miêu Cương vu cổ thuật…

“Người đâu!”

Vô Cực lắc mình tiến vào, “Chủ tử, nô tài ở đây!”

“Vô Cực, bổn vương có một chuyện giao

cho ngươi, lập tức khởi hành đi Miêu Cương, điều tra người nổi tiếng

nhất Miêu Cương biết vu cổ thuật và dịch dung là ai? Có từng thu đệ tử

hay khôgn? Tóm lại, hễ là tư liệu có liên quan, bổn vương muốn toàn bộ!”

“Vâng, nô tài tuân mệnh!”

Toàn bộ kinh thành, phố lớn ngõ nhỏ, quán trà tiệm sách, ầm ĩ bàn tán chuyện Liễu đại tiểu thư phủ Thái Phó Liễu

Ngô Đồng mưu sát đương kim Tứ Vương phi, bố cáo dán khắp nơi, quan binh

cầm bức họa điều tra, dân chúng người người cảm thấy bất an, cửa thành

càng kiểm tra nghiêm mật, đến một con ruồi bọ cũng đừng nghĩ bay ra

ngoài.

Bốn phía phủ Thái Phó đầy cơ sở ngầm, có

Nhị Vương gia, có Tam Vương gia, có Lục, Ngũ, Thất Vương gia, còn có ám

vệ Tứ Vương phủ.

Hết thảy náo nhiệt đều từ một người – Liễu Ngô Đồng!

Nhưng giờ phút này, hắn đứng ở trên

đường, không cần quay đầu lại, cũng biết có vô số ánh mắt đang âm thầm

theo dõi nhất cử nhất động của hắn, mà hắn thanh thản đi dạo phố, đi đến một quán nhỏ, mua một con diều đầu heo, ngồi xổm xuống, nhìn diều trên

tay, trong đầu nổi lên toàn là hình ảnh ngày đó, nàng cũng nhìn con diều này cười to vui vẻ, tiếng cười dễ nghe, khuôn mặt tinh xảo, tươi cười

sáng lạn…

Khóe môi hơi vểnh, cũng là giơ lên một

chút cười chua sót, đây là thứ duy nhất có thể làm cho nàng nhớ hắn đi!

Từ hôm nay về sau, nàng vẫn là thân Vương phi cao cao tại thượng, hắn

còn lại là tù nhân, hoặc là tử tù, từ đây không gặp mặt lại, trọn đời

này vĩnh biệt…

…………..

Tứ Vương phủ.

Trải qua ba bốn ngày tỉ mỉ điều dưỡng,

yết hầu Lăng Tuyết Mạn đã khỏi hẳn, vết bầm trên gáy cũng mất đi, giờ

phút này tâm tình thật tốt, kích động muốn ca hát lên, không dám lớn

tiếng sợ Xuân Đường Thu Nguyệt nghe được, báo cáo cho Mạc Ly Hiên, nàng

lại bị giáo huấn, cho nên liền nho nhỏ hát thầm như niệm kinh.

Nhưng, âm điệ