Polly po-cket
Minh Châu Ám Đầu

Minh Châu Ám Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324500

Bình chọn: 7.00/10/450 lượt.

vặt hỗ trợ cũng sắp ngất đi. Liễu Lục Phi dừng tay lại, gã sai vặt cũng

không có cách nào nhịn nữa, chạy vọt ra tới cửa.

“ Nôn..” lập tức một tiếng ào lớn

“ Uy ! Uy ! Ngươi trở về nha, một mình ta không nâng

nổi thiếu gia bất động nhà các ngươi…”

“ Ta giúp…giúp đại phu…gọi người đến….” gã sai vặt đem điểm tâm ói ra hết, mặt trắng dã giống

như quỷ, chỉ lên tiếng, thất tha thất thiểu chạy.

Nhạn

Cận Thần thật sự nặng, dựa vào tường vẫn ngã sang hướng bên cạnh. Liễu Lục Phi

cùng khí lực toàn thân đỡ hắn. Cơ bắp trên người hắn cứng rắn như sắt, khung

xương lại lớn, tiếng thở dốc cùng với mùi máu, làm cho Liễu Lục Phi tưởng như

thấy được dã thú.

Người

này, giống như một con hổ bị nhốt tại nhà giam hoa lệ. Ý niệm này kích thích

trong óc nàng.

Sau một

lát, có gia phó vội vàng tới, vừa vào cửa liền thấy thiếu gia ngồi dưới đất,

Liễu đại phu đang ôm chặt hắn, trên người hai người đều là máu. Gia phó quá sợ

hãi, không dám tiến lên.

“ Mau tới giúp ta, đỡ thiếu gia các ngươi lên giường

đi.” Liễu Lục Phi tức giận, “ Ta không sao, không cần trừng mắt nhìn ta như

vậy.”

“ Nhưng, nhưng là…máu thật nhiều….”

“ Thiếu gia các ngươi đã không có việc gì.”

Ngữ khí

của nàng uy quyền chắc chắn, nhóm gia phó mới bán tín bán nghi tiến lên, mọi

người hợp lực, đem Nhạn Cận Thần nâng đến trên giường ở phòng bên cạnh.

Sắc mặt

hắn dù ngưng trệ, mày rậm nhăn lại, nhưng lại nhìn chằm chằm Liễu Lục Phi, nhìn

không chuyển mắt, ngay cả nháy cũng không nháy, biểu tình thập phần đáng sợ.

Liễu

Lục Phi thấy thế, đè thấp giọng, ôn hòa nhận lời, “ Ta sẽ ở đây nhìn ngươi,

không có việc gì, ngủ một giấc là tốt rồi.”

Hắn lại

nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, giống như ngẩn người, hoặc như tự hỏi, sau đó

chậm rãi nhắm mắt, thế mới mê man ngủ, hai nắm đấm cũng dần thả lỏng.

Mãnh hổ

bị thương, cố nén đau đớn, đến khi xác nhận mình an toàn, thế mới ngất đi, mà

nàng, là người hắn tín nhiệm.

Kết

quả, khi hắn an ổn ngủ, Liễu Lục Phi rời giường đi ra ngoài.

“ Liễu đại phu, ngươi muốn đi đâu ?” Gia phó kinh hãi, vội vàng truy vấn.

“ Ta muốn đi rửa mặt thay quần áo, xem bệnh của lão vương gia, còn muốn nấu

dược.” Liễu Lục Phi kỳ quái

nhìn họ liếc một cái. Đây không phải chuyện thực rõ ràng sao ?

“ Vậy thiếu gia làm sao bây giờ ? Không phải ngươi đáp

ứng ở chỗ này chờ hắn sao ?” nhóm

gia phó vẻ mặt cầu xin, “ Nếu

hắn tỉnh, chúng ta, chúng ta cũng không biết nên nói thế nào.”

“ Hắn ngủ ít nhất cũng hai ba canh giờ mới tỉnh, đừng

lo lắng.” đại phu nói như đinh

đóng cột, “ Huống chi nếu hắn tỉnh, hầu hạ như bình thường, đừng để hắn lộn

xộn, miệng vết thương đừng chảy máu là được.”

“ Chúng ta không dám đứng ở đây a.” có đầu lĩnh nói ra tiếng lòng của mọi người.

Tính

tình Nhạn Cận Thần vốn đã u ám, khó có thể nắm bắt, giờ lại có thương tích

trong người, ai biết nếu hắn thật sự nổi giận sẽ đáng sợ cỡ nào ? Chỉ

tưởng tượng thôi đã có người nhịn không được rùng mình.

“ Có gì mà không dám ? Hắn sẽ không ăn thịt người a.”

Nói xong, Liễu Lục Phi chạy đi, không để ý tới nhóm gia phó vô dụng kia.

Thật sự

là kỳ diệu, chủ tử của mình còn sợ như vậy ?

Bởi vì

chiếu cố bệnh nhân nên quần áo bị dơ, trong bố bao của nàng có mang theo ngoại

sam, trở lại dược gian nhanh chóng giặt sạch, thay đổi áo quần xong, nàng nhìn

thấy đống quần áo dính máu kia, đột nhiên trong lòng quặn lại, một chút lại một

chút.

Nàng là

đại phu, chính nàng đã nói qua, không sợ máu, vết thương đáng sợ hơn đều thấy

qua, làm sao có thể vì một chuyện trúng tên mà hoảng hốt trong lòng ?

“ Thật nhiều máu.” Nàng thì thào tự nói.

Hắn

thật sự chảy máu rất nhiều, ướt sũng quần áo của nàng, khăn cũng thay màu, nước

rửa mặt cũng nhiễm đỏ, bất quá, đây cũng không phải trọng thương, da thịt hắn

thô dày, thân thể cường tráng, chắc là từng chống đỡ..

Một mặt

nghĩ, một mặt Liễu Lục Phi không tự giác đi kiểm tra dược một lát. Sau khi xác

nhận bổ huyết ích khí, dược liệu giúp chữa thương cũng không thiếu, mới rời đi

dược gian, đi đến phòng ngủ lão vương gia.

Sau đó,

trong lòng lại không ngừng tính toán, muốn giao cho tổng quản nào nấu đồ ăn

giúp Nhạn Cận Thần bồi bổ, còn muốn phân phó chuyện gì hạ nhân cần chú ý, giúp

bọn hắn đổi dược như thế nào, lại nên tránh cái gì, còn có…..

Không

phải trọng thương, không phải trọng thương…….

Nhưng

là, nàng không tự chủ vẫn nghĩ đến biểu tình hắn nhíu chặt mày, cố nén đau

nhức.

Còn có

ánh mắt nhìn chằm chằm nàng, bộ dạng xác nhận nàng ở bên cạnh rồi mới ngủ.

Con hổ

này….thật sự là phiền toái muốn chết.



Chân

tướng rõ ràng, có người ở nhà nhàn đến hốt hoảng, giao hẹn với bọn xấu, phải

đi, kết quả mặc kệ là hổ hay là chó, tất cả đều là con nhà giàu tiêu chuẩn

trong kinh thành, mặt ngoài uy phong lẫm lẫm, gào thét khắp phố phường khiến

cho mọi người chú ý, nhưng thật quá khoa trương, tất cả đều là gối thêu hoa,

một chút công dụng cũng không có.

Loạn xạ

vừa xong, kết quả chính là giục ngựa chạy ở trước mặt Nhạn Cận Thần gây tai

ương.

“ Ngươi làm gì cùng người nhiễu loạn như vậy ?” Khi đến giúp hắ