n nhạc, cô đứng ở phía sau tấm màn trên
sân khấu, cô muốn đứng ở đó đợi một lát rồi mới bước ra. Trong thời khắc này, cô bỗng có một cảm giác hưng phấn không thể nào giải thích được:
Cuối cùng, cô lại được trở về với sân khấu mà cô vốn rất quen thuộc. Cô
ngẩng đầu nhìn những bóng đèn chói mắt đang treo rất cao ở trên đỉnh sân khấu, nghe từ trên sân khấu những âm thanh lăn lộn của các thành viên
trong dàn nhạc đến sớm hơn cô đang luyện đàn vọng đến, cô không thể
cưỡng lại được sự hấp dẫn vô cùng quen thuộc ấy, liền ôm đàn chạy vội
vào sân khấu.
Các đồng nghiệp khác trong dàn nhạc đã ngồi ở vị
trí của mình với dáng vẻ vô cùng thanh thoát, sau khi nhìn thấy cô, họ
đều thân mật gật đầu, xem như cũng đã chào hỏi nhau. Tuyết Nhung rất
nhanh tìm được chỗ ngồi thay thế của mình, cô vén chiếc váy đen sang một bên, ngồi xuống ghế, thuần thục kẹp đàn xuống dưới phía cổ, bắt đầu
điều chỉnh âm thanh, tiếng đàn ấm áp vang lên, ngay lập tức hòa vào cùng với những thanh âm ồn ào của các loại nhạc cụ khác trước giờ khai mạc.
Đúng lúc này, trong thời khắc quan trọng vừa gấp gáp vừa vội vàng chuẩn bị
cho giờ mở màn biểu diễn, tấm màn phía sau sân khấu bỗng mở ra, có một
người cầm hoa đi đến. Đó là một chàng trai người Mĩ mặc đồng phục, chàng trai ấy chẳng có chút gì là do dự đi thẳng đến chỗ của Tuyết Nhung
ngồi, lịch lãm cúi người xuống nói: “Cô có phải là Tuyết Nhung không ạ?
Có một ngài tặng cho cô giỏ hoa này, và chúc cô có một buổi tối thật vui vẻ!” Tuyết Nhung vừa ngẩng đầu nhìn, lập tức mặt đỏ bừng lên vì ngượng
ngùng. Lúc này cả dàn nhạc đột nhiên như bất động, mọi người đều dừng
hết những việc đang làm lại, đồ dồn ánh mắt nhìn về phía Tuyết Nhung.
Chẳng cần phải ngẩng đầu nhìn, trong lòng Tuyết Nhung cũng biết lúc này
mọi người đang nhìn cô với ánh mắt như thế nào: có kinh ngạc, có đố kỵ,
có hiếu kỳ và đương nhiên có cả chút gì đó không hiểu. Mọi người có phản ứng như vậy cũng là hết sức bình thường mà thôi, bởi vì thời điểm này
chỉ còn cách thời gian khai mạc hai phút. Tuyết Nhung nhanh chóng nhận
lấy lẵng hoa rồi đi thật nhanh ra phía sau bức màn, đem lẵng hoa đặt ở
bên cạnh chân tường, rồi vội vàng trở về chỗ ngồi của mình, cố gắng tỏ
ra như không có chuyện gì xảy ra. Đúng lúc này, màn từ từ mở ra, người
chỉ huy dàn nhạc thong dong bước vào.
Là Lancer, chỉ có Lancer mới là người lãng mạn và thích thể hiện cho cả thế giới thấy mình là người vô cùng lãng mạn như vậy.
Sau khi trở về nhà, việc đầu tiên là Tuyết Nhung cẩn thận hỏi Lancer, vì
sao anh không nói với em là anh sẽ mang hoa đến tặng? Lancer mở to mắt,
hỏi lại một cách rất ngạc nhiên: “Em yêu à, lẽ nào em không thích được
anh tặng hoa hay sao? Ngày hôm nay đối với em mà nói, chẳng phải là rất
có ý nghĩa hay sao? Nếu như nói trước với em, thì làm gì còn khiến em
ngạc nhiên vui mừng chứ?”
“Cưng à, em biết, nhưng lúc đó sắp đến
giờ biểu diễn rồi, vả lại… vả lại… vả lại mọi người đều ở…” Tiếng của
Tuyết Nhung càng nói càng nhỏ.
“Phải đợi đến lúc đó, đợi đến lúc
mọi người đều ở đó mới mang hoa đến tặng em, như vậy thì mới thu hút
được sự chú ý của mọi người, mới có thể nhận được sự chúc mừng của mọi
người, như vậy có gì không đúng sao? Người phương Đông bọn em có phải là đều cẩn thận quá như vậy hay không?” Tiếng của Lancer càng nói càng to.
“Không có, Lancer, hoàn toàn không có. Chỉ là em đang nghĩ, lần sau nếu như có một trường hợp tương tự như vậy, anh có thể là chí ít thì cũng nói với
em một tiếng, để em còn chuẩn bị tâm lý…” Tuyết Nhung nghĩ, nếu như
trước đó Lancer có gợi ý một chút, thì cô sẽ đợi anh ở cửa thông sang
phía hậu đài, đem lẵng hoa để ở nơi đó. Như vậy có phải sẽ tránh được sự việc phát sinh khiến cô lúng ta lúng túng nhiều như vậy.
“Vì sao anh cần phải gợi ý với em trước? Nếu gợi ý với em trước như vậy, thì đó còn gọi gì là niềm vui sướng bất ngờ nữa? Tặng hoa như vậy thì còn ý
nghĩa gì nữa chứ? Người đàn ông tặng hoa cho người phụ nữ mà mình thương yêu, đó là một việc hoàn toàn chính đáng, và cũng là việc mà người đàn
ông nên làm cho người phụ nữ mà mình yêu thương nhất, điều đó có gì là
không đúng hay sao? Lại còn hà tất phải để ý đến việc người khác sẽ nghĩ gì nữa sao?” Lần này có vẻ như Lancer đã giận thật sự, mặt anh đỏ ửng
lên, ở các lỗ chân lông màu vàng trên mặt còn lấm tấm mồ hôi.
Trong thoáng chốc, Tuyết Nhung bị dọa cho sợ hãi. Đây là lần đầu tiên kể từ
khi quen biết Lancer đến giờ cô nhìn thấy anh nổi cáu với mình. Thì ra,
điều mà trước đây cô cứ ngỡ rằng Lancer sẽ mãi mãi là một người đàn ông
ôn hòa nhã nhặn và rất giỏi trong việc hiểu được tâm ý của người khác,
giờ đây xem ra không đúng như vậy nữa rồi. Tuyết Nhung cảm thấy như có
một cơn gió lạnh đột nhiên thổi qua lạnh buốt sống lưng: Đối với người
đàn ông này, rốt cuộc cô đã hiểu anh ấy được bao nhiêu?
Lần cãi
vã nho nhỏ này tuy cuối cùng cũng kết thúc bằng việc xin lỗi nhau và một cuộc làm tình mãnh liệt vào buổi tối, nhưng rõ ràng sự việc này đã lưu
lại một vết đen trong lòng của mỗi người. Tuyết Nhung dường như đã ý