cứ thái
độ gì đối với lời chào ‘Quý khách’. Dáng vẻ hoàn toàn lơ đểnh.
Thế nhưng…
Rất bá đạo! Ta thích!
Vì vậy, ta xích lại gần, cười hì hì. “Vậy quý khách chờ một chút nha.”
Bởi vì, chưa từng nhìn thấy heo cũng đã nếm qua thịt. Ta tìm trong
tiệm cắt tóc các loại công cụ, thí dụ như khăn mặt, dầu gội, và một chai nước khoáng. Sau đó, bắt đầu âu yếm gội đầu cho Yêu quái đại nhân.
Nhân viên làm trong tiệm cắt tóc cũng không ngăn cản ta, hoặc có lẽ, căn bản là không phát hiện ra ta.
Nhưng thật ra, hai bên trái phải đều có năm ba người cũng đang ngồi
đợi, một số cảm thấy bất mãn nói mình tới trước. Ta cũng làm như không
nghe thấy.
Ta nhẹ nhàng xịt nước lên đầu hắn cho ướt tóc, sau đó xoa dầu gội
lên, bắt đầu gội một cách nhẹ nhàng. Ta gội đặc biệt tỉ mỉ, không dám
dùng lực quá mạnh cũng không dám không dùng sức. Khéo léo đến mức hắn
buông quyển tạp chí trên tay xuống, tựa nửa người trên ghế sô pha. Chỗ
tựa lưng của sô pha cũng không cao, còn chưa tới vai hắn.
Một lát lại nghe được giọng nói mang theo từ tính của hắn, “Có phải tôi đã từng gặp cô?”
“Ừm.”
“Ồ…” Hắn nhắm mắt lại, không nói tiếp nữa.
Ôi, không nhìn thấy được khuôn mặt hắn…
Ta dứt khoát đảo đến trước mặt hắn, đứng đối diện với hắn tiếp tục
vân vê. Tiếp theo ở khoảng cách gần, đánh giá khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết của hắn. Ngay cả khi đầu đầy bọt trắng cũng có một loại mỹ cảm đặc
thù —— Chỉ tiếc, đôi mắt ta thích nhất lại đang nhắm chặt.
Nhìn xuống chút nữa, wow… Ngươi nói xem, nếu ta ngồi lên đùi hắn thì tư thế đó có tà ác lắm không nhỉ?!!
Chỉ có điều, tư thế gội đầu của ta bây giờ cũng đã khiến xung quanh sản sinh một loại yên tĩnh quen thuộc rồi.
Một lát sau Yêu quái đại nhân cũng mở mắt ra.
Nhìn ta chằm chằm.
Ta chớp chớp mắt, chỉ thấy một giọt xà phòng từ trên trán hắn nhẹ nhàng trượt xuống, tạo ra một đường cong đặc biệt mê người…
Ta dùng phần mu bàn tay coi như sạch sẽ, cẩn thận tỉ mỉ lau đi, sau đó cười cười.
Chỉ thấy con ngươi nửa mông lung nửa suy nghĩ của hắn nhìn ta chằm
chằm, sau đó nghiêng thân trên đến gần ta hơn, tựa hồ đang quan sát ta.
Chỉ trong nháy mắt, đột nhiên ta nhận ra điều gì, thốt lên một câu.
“Quý khách, anh cận thị à?” Chẳng lẽ hắn bị cận mà không chịu đeo kính?
Nếu như ngay cả hình dáng con người cũng không nhìn rõ, vậy lúc nãy hắn
lật tạp chí, rốt cuộc là xem cái gì?
Nhưng mà hắn lại khôi phục tư thế ban đầu, hỏi một đằng, trả lời một nẻo. “Giọng nói của cô, hình như tôi có chút ấn tượng.”
“À…” Ta vui vẻ, “Vậy có phải là đặc biệt dễ nghe, đặc biệt êm tai, đặc biệt…”
“Cô là ai vậy?!” Lời nói của ta đột nhiên bị cắt đứt. Quay đầu lại nhìn, nhân viên cửa hàng đang kinh ngạc nhìn ta.
Kinh ngạc? Bởi vì tay ta đầy xà phòng sao?
Nhưng Yêu quái đại nhân vẫn miễn cưỡng nói tiếp. “Còn nhớ sáng nay cô đã nói cái gì đó.” Tiếp theo, hắn không coi ai ra gì, tiếp tục dựa
người trên ghế sô pha, còn nhẹ nhàng ngáp một cái. “Tay nghề cũng không
tệ lắm, tiếp tục đi.”
Vừa nghe hắn nói xong, ta liền biết rằng Nghiêm Tử Tụng cũng không
phải vật trong ao, bèn hé miệng cười cười sau đó hí ha hí hửng sát lại
gần.
Cười đến cảnh xuân đầy mặt.
Nhân viên cửa hàng kia vốn đang muốn nói gì đó nhưng có vài tân sinh
viên chờ lâu quá, nổi giận thúc giục hắn đôi câu, mà đoán chừng đây cũng là lần đầu hắn trông thấy một người không phải nhân viên cửa hàng lại
đi gội đầu cho khách, một lúc cũng chẳng biết nên phản ứng thế nào, bèn
buông một câu: “Thôi bỏ đi, gội nhanh lên nha!”
Không giải quyết được gì!
Ta liền lon ton chạy ra phía sau Nghiêm Tử Tụng. Không phải nói chứ
tóc hắn sao mà đen quá thể, lại còn vừa mềm vừa mỏng. Ngón tay xuyên qua mái tóc hắn, cảm giác rất sung sướng, rất vui vẻ.
Xả nước cho hắn xong, lại cầm một chiếc khăn mặt giúp hắn lau tóc
thật nhẹ nhàng. Sau đó lại nhịn không được lau luôn mặt cho hắn, trông
thấy tóc mái của hắn quá dài, che lấp gần nửa chân mày. Lúc sau, có lẽ
hắn cảm nhận được đường nhìn nóng rực của ta, bèn chậm rãi mở mắt ra…
Đó là một ánh mắt ẩn chứa mê ly, như say như không. Lần thứ hai ta bị điện giật! Đúng thật là, người gì mà lúc nào cũng phóng điện được ha!
Thần thái đặc biệt này chất chứa trong hai tròng mắt của hắn, chỉ riêng hắn mới có.
Ta nhìn chăm chú – mê mẩn…
Nhưng chỉ một khắc sau, hắn đột nhiên đẩy tay ta ra, lôi tuột chiếc
khăn xuống. Hiển nhiên cũng không thèm ngó ngàng đến ta, đứng lên. Sau
đó tùy tiện xoa xoa tóc, nhìn ta bằng nửa con mắt, “Tính tiền đi.”
Ta cười, “Cho anh thiếu đó!” Nói không chừng sau này sẽ là người một
nhà. Đến lúc đó, bánh bao nhà em cũng cho anh hết, ăn đến chết cũng
không lấy tiền!
Ôi, nếu như tình yêu là một cuộc chiến, xem ra ta đã thất bại thảm hại.
Mối tình này có nhật nguyệt chứng giám, đủ để rung chuyển đất trời!
Nghiêm Tử Tụng cũng không tỏ vẻ dị nghị, lướt qua mọi người rồi đi ra cửa.
Ta kiên quyết ném đại khăn mặt đi, đuổi theo.
Lúc đó, trời đã tối rồi. Nhưng trên bầu trời vẫn còn lưu lại một chút ánh sáng mơ hồ như khói. Có lẽ là do hai bên đường đã bật đèn cả rồi.
Sân trường cũng không bởi vậy
