Polly po-cket
Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327475

Bình chọn: 9.00/10/747 lượt.

ợc câu trả lời nào.

Ta liền ngồi vào bàn số 23. Vị trí này vừa vặn có thể thưởng thức khuôn mặt nhìn nghiêng của hắn.

Cảnh đẹp trước mắt, tâm tình phấn khởi.

Phục vụ đi tới hỏi ta có cần dùng gì không, ta cầm thực đơn, nói: “Chờ chút.”

Nhưng đúng vào lúc này, Nghiêm Tử Tụng đột nhiên ngẩng đầu. Chỉ trong nháy

mắt, ta đã cho rằng lỗ tai hắn đang run lên giống như tai động vật. Sau

đó, hắn liếc nhìn về phía ta.

Ta thoải mái nhếch miệng cười với hắn, còn vẫy vẫy tay.

Nhưng hắn chỉ nheo nheo mắt lại, rất rõ ràng là không nhìn rõ được mặt mũi

của ta. Ánh mắt dừng lại chỉ trong chốc lát rồi lại quay đầu, tiếp tục

ăn.

Cô gái ngồi bên cạnh hỏi: “Sao vậy?” Sau đó cũng quay đầu tìm kiếm xung quanh.

Tất nhiên ta không dự định để ý đến cổ, mà chậm rãi tiếp tục cầm thực đơn, gọi món bánh ga-tô phô mai.

Chẳng lâu sau, cửa quán cà phê đột nhiên bị đẩy bật ra.

Căn phòng vốn thuộc hệ sắc thái mờ tối đột nhiên bị ánh nắng mặt trời ngoài cửa chiếu rọi, hấp dẫn tầm nhìn của mọi người.

Một cô gái mặc chiếc váy màu đỏ thẫm xuất hiện trước cửa, tựa hồ như đang

tìm kiếm ai đó. Mái tóc màu nâu trầm được uốn kiểu lượn sóng. Rõ ràng

phục sức của cô ta rất trang nhã, nhưng màu son môi đỏ thẫm thì lại

chẳng chịu phối hợp với chúng chút nào, chỉ có điều, không hiểu sao lại

phù hợp với cô ta một cách bất ngờ – tạo nên một cá tính mãnh liệt.

Quyến rũ, thành thục, lại còn có vẻ giỏi giang.

Nói thật nha, ta còn chưa thấy ai có thể hợp với màu đỏ giống như cô gái đó.

Đúng là tiểu mỹ nhân, tiểu mỹ nhân a!

Quay đầu lại thoáng nhìn, không hổ là Yêu quái, gặp không sợ hãi, thậm chí cũng chẳng thèm ngẩng đầu.

Ta len lén nghĩ, cứ chỉ vừa rồi của hắn, có đúng là đã nhận ra giọng nói của ta rồi không?

Mơ hồ phát hiện ra người trong quán cà phê lại tiếp tục ồn áo xáo động một lần nữa.

Lần thứ hai ngẩng đầu, Đại Thần chậm rãi đến gần bên cạnh cô gái áo đỏ, đứng lại.

Sau đó, cô gái áo đỏ buông cánh tay đang giữ cửa ra, trả lại cảnh mờ tối cho không gian của quán.

Sau đó, cô ấy đi nhanh như sao xẹt, thẳng đến chỗ ta ngồi.

Chỉ sau một khắc, cái eo thon nhỏ của cô ta đã đứng trước mặt ta rồi. Cong

miệng mỉm cười, dáng vẻ tươi cười đó chỉ trong nháy mắt đã tạo cho ta

cảm giác quen thuộc. Sau đó, ta nghe thấy cô ta mở miệng, giọng nói sang sảng và chắc chắn, “Tương! Hiểu! Mạn!”

Oái, ta lục soát trong kho ký ức của mình nhưng vẫn không thể tìm ra tư liệu của cô ta.

Nhưng vẫn cấp tốc nhẹ nhàng đứng dậy, khẽ gật đầu chào hỏi cho phải phép, mỉm cười đáp trả: “Xin chào người xa lạ.”

Sau đó nhìn qua tứ phía gật đầu mỉm cười, ý bảo mọi người cứ việc an tâm.

Thoáng liếc khóe mắt sắc qua nhìn Nghiêm Tử Tụng lần nữa. Hắn hơi nhíu mày,

lẳng lặng ngồi yên tại chỗ, phỏng chừng đã biết cái tên mà cô gái áo đỏ

vừa gọi chính là ta, sau đó rút tờ khăn giấy ra nhẹ nhàng lau khóe

miệng, trực tiếp nói với cô gái ngồi bên cạnh hắn một câu, ngắn gọn mà

đầy uy lực, “No rồi, đi.”

Đúng lúc này, Đại Thần đi thẳng về phía trước.

Nói thì chậm nhưng diễn biến xảy ra rất nhanh, phục vụ đã bưng chiếc bánh

ga-tô đi ra, chuẩn bị chỉ trong chốc lát nữa sẽ đặt bánh ga-tô xuống

trước mặt ta.

Bánh ga-tô, Đại Thần, cô gái áo đỏ, Yêu Quái Đại Nhân…

Ta cấp tốc quét mắt nhìn một lượt, phân tích tình huống hiện tại: Đại Thần cùng cô gái áo đỏ đích thực là cùng nhau đến, Nghiêm Tử Tụng chuẩn bị

rời khỏi, quả ô mai trên chiếc bánh ga-tô thoạt hình rất tươi ngon…

Ồ, ta nhớ là đồng chí Hoàng Vinh từng nói, Nghiêm Tử Tụng rất khó liên hệ được khuôn mặt của ai đó với tên của họ.

Chỉ trong phút chốc, ta bất ngờ đứng dậy, hô to một tiếng: “Nghiêm Tử Tụng!”

Tất cả mọi người trong quán cà phê đồng loạt dời mắt về bên này.

Ta đoạt lấy chiếc bánh ga-tô trong tay phục vụ, vọt đến trước mặt Nghiêm

Tử Tụng, nắm lấy tay trái của hắn, động tác nhanh gọn đặt bánh ga-tô vào trong tay hắn, mỉm cười ngọt ngào: “Cái này, anh cứ mang theo đi đường

mà ăn.”

Sau đó tiện thể nhớ kỹ ta luôn!

“…” Nghiêm Tử Tụng

chậm rãi đưa mắt nhìn chiếc bánh ga-tô trong tay, thậm chí ta còn có cảm giác huyệt thái dương của hắn hình như đang co giật.

Nhưng có lẽ

trước khi phát hỏa hắn còn cần có một quá trình để xác định. Vì vậy, lại thấy hắn nghiêng thân về phía trước, nghiêng đến gần ta —— mãi cho đến

khi hắn nhìn thấy rõ khuôn mặt của ta, nhe răng ra nói: “Quả nhiên là…”

Ta trực tiếp nhón lấy một quả ô mai trên mặt bánh nhét vào miệng hắn, ngăn không cho hắn nói tiếp. Sau đó tiện thể quẹt phần kem dính trên ngón

tay lên má trái của hắn, tạo thành một đường kem dài.

Nhằm tạo cho hắn ấn tượng sâu sắc.

Bất ngờ phát hiện, vẻ mặt ngơ ngác ngu ngơ của hắn lúc này thật sự rất mê

người, cười cười, dứt khoát quẹt tiếp một đường bánh kem lên giữa trán

hắn ——

Thật sự là yêu nghiệt cộng với màu bánh kem, vô cùng đáng yêu và đầy mị hoặc.

Lúc này mới hiền hòa khả ái nhìn cô gái bên cạnh hắn, mỉm cười ngọt ngào nói. “Vậy đi thong thả nhé, không tiễn!”

“…” Nghiêm Tử Tụng trầm mặc mấy giây, sau đó hắn nhíu chặt chân mày, bất

ngờ chậm rãi tuồn quả ô mai đang ngậm vào miệng, tinh tế nhấm nhá