XtGem Forum catalog
Một Cục Cưng Và Bốn Baba

Một Cục Cưng Và Bốn Baba

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210085

Bình chọn: 10.00/10/1008 lượt.

tiếc, có thương hại ——

Phụ thân ngụy trang rất kém, cái khuôn mặt xám xịt kia, từ đầu đến cuối đều cười rất gượng ép, "Tiểu Xuân, không có việc gì mà, chẳng qua thân thể của con bệnh lâu mới khỏi, dương khí không đủ nên bị suy nhược cơ thể thôi, nghỉ ngơi thật nhiều sẽ khá hơn."

Hắn thông minh như vậy, làm sao mà không nhìn ra phụ thân đang miễn cưỡng đây!

Rồi bất chợt một ngày, hắn nghiên cứu chế tạo ra một loại thuốc mới, kích động muốn đi nói cho cha và mẹ biết, lại ngoài ý muốn nghe được đáp án làm cho hắn vẫn nghi hoặc bấy lâu.

" Ngọc Triệu Long tôi rốt cuộc là tạo cái nghiệt gì vậy, tại sao lại phát sinh chuyện chó má này? Tiểu Xuân rõ ràng xuất sắc như vậy, nó là tương lai và hi vọng của Ngọc gia chúng ta, là gia chủ tiếp theo của Ngọc gia, là con của tôi! Trời ơi, rõ ràng là cố tình, cố tình đổ tai họa xuống đầu nó mà, tôi. . . . . . Ai!"

"Ý của anh là, bênh của tiểu Xuân. . . . . . không có thuốc nào chữa được?"

"Nhiều nhất là sống không quá 28 tuổi, đây là bị nguyền rủa, là lời nguyền không thể giải trừ, thiếu một hồn một phách, cả đời không thể nào có được thành tựu to lớn, càng không thể sống quá 28 tuổi ——"

(Sr m.n vì Ari chen chỗ..nhưng edit chỗ này thấy tức quá đi..sao ai ác độc hạ nguyền rủa lên Anh Xuân..nếu biết là ai ta chém chết >. Bạch Tiểu Hoa không được tự nhiên đẩy hắn ra , tuy rằng nàng không phải tiểu cô nương, hơn nữa đã là mẫu thân một đứa nhỏ , nhưng Ngọc Đường Xuân lại là bằng hữu tốt nhất thậm chí là thân nhân, mấy năm qua cũng chưa bao giờ đối với hắn có cái ý nghĩ không an phận gì. Nhưng Ngọc Đường Xuân hành động luôn làm nàng hết hồn, có chút không biết rõ hắn đang suy nghĩ gì.

"Ngươi, ngươi vừa mới nói cái gì?" Chỉ cảm thấy tiếng nói tinh tế ôn nhu của hắn như như gió xuân lướt qua, quá mức khẩn trương ngược lại không có nghe rõ ràng hắn nói gì đó.

Ngọc Đường Xuân buông nàng ra, thản nhiên nói, "Không có gì, chỉ là nhìn thấy em anh rất cao hứng , thật có lỗi." Hắn thiếu chút nữa đã quên nội tâm của Tiểu Hoa bị thương cũng không ít hơn so với mình , mình vẫn là quá mức cấp tốc, hôm nay được tin tức này làm cho hắn không khống chế được.

Chưa bao giờ, Ngọc Đường Xuân hắn cũng thiếu kiên nhẫn như vậy.

Thời gian nhoáng lên một cái mà qua, mặt trời chiều ngã về tây, đã đến chạng vạng.

Bạch Tiểu Hoa trong lòng thoáng có chút bất an, loại bất an này nguyên tự vu na [cái này chắc là cảm giác có điều gì không lành về người thân'>, chính cô cũng không quá rõ ràng, chính là không ngừng nhìn đồng hồ báo thức trên vách tường.

Tích tắc——

Đã là sáu giờ, nhà trẻ bình thường năm giờ đã tan học,thời gian một giờ , dù thế nào cũng phải đã trở lại, nhưng như trước không có nhìn thấy bóng dáng của Tiểu Bảo.

Nhìn ra bất an của nàng, Ngọc Đường Xuân an ủi, "Đừng có gấp, tiểu hài tử ham chơi mà, cố gắng quấn quít lấy Sở Thiếu Hoa dẫn hắn đi đâu ăn thức ăn nhanh chơi trò chơi, loại tình huống này cũng không phải chưa từng có."

"Điều này tôi cũng biết, nhưng chỉ có cảm thấy được bất an, luôn cảm thấy được có chuyện gì đã phát sinh, tôi xem vẫn là trước liên lạc một chút với Sở Thiếu Hoa đi." Nói xong, liền hành động đánh số gọi điện thoại của Sở Thiếu Hoa.

Thực xin lỗi, điện thoại ngài gọi tạm thời không thể chuyển được, xin gọi lại sau ——

Trong tay điện thoại lời nói đồng chảy xuống, lạch cạch một tiếng ngã trên mặt đất.

Ngọc Đường Xuân nhíu mày, "Xảy ra chuyện gì ?"

Bạch Tiểu Hoa tự nói với mình không cần hoảng, kềm chế trong lòng gợn sóng, tiếng mới vừa rồi run rẩy nói, "Điện thoại của Sở Thiếu Hoa hình như là gọi không được, nhất định là gặp chuyện không may mà. Sở Thiếu Hoa không có khả năng tắt máy, cho dù thật sự phải trở về trễ, hắn cũng sẽ trước liên hệ với tôi, hắn là người cẩn thận như vậy, không có khả năng phạm loại sai lầm này."

Nghe được Bạch Tiểu Hoa phân tích, Ngọc Đường Xuân cũng cảm giác có chút không ổn, vội nói với nàng, "Đi trường học tìm thử xem sao, trước đừng hoảng hốt. Muốn hay không nói cho Sở Vân Hiên?"

Bạch Tiểu Hoa lắc đầu cự tuyệt, "Không cần." Nàng không nghĩ thiếu hắn bất luận chuyện gì, mỗi lần thiếu lại nhiều một lần, sẽ càng thêm dây dưa không rõ.

Ngọc Đường Xuân than nhẹ, "Cũng tốt."

Vì thế, hai người thương lượng một chút, cũng không có nói cho ai cả, liền rất nhanh rời khỏi hội sở y dược.

Tới trường học của tiểu Bảo, đã không có một bóng người, may mắn còn có một vị lão sư có trách nhiệm, đem tình huống nói cho vị nữ lão sư này, nữ lão sư phụ trách nói cho bọn hắn biết, nếu không phải cha mẹ hoặc là người trong nhà, trường học chắc không cho đón bé đi , nói cách khác, tiểu Bảo là được Sở Thiếu Hoa đón, cũng không phải ở trường học bị người bắt đi.

Rõ ràng điểm này, Bạch Tiểu Hoa cùng Ngọc Đường Xuân hai người đều là thần sắc biến đổi.

Sở Thiếu Hoa là Huyền giai cao thủ, tại giới thế tục này có thể gọi là nhân vật có chút thế lực, huống chi hắn còn là người của Thiên Long hội. Nhưng tại đây cành giống kiện hạ [chỗ không hiểu T_T'>, vẫn bị người kèm hai bên, có thể có chút phiền phức.

"Chúng ta dọc theo lộ tuyến tìm xem, có lẽ tiểu Bả