ao là tốt rồi. Còn một tin tốt nữa, nhân chuyện này, ta đã tước chức tể tướng của nàng, phế nàng làm một nữ quan ngũ phẩm bình thường.”
Lý Ánh Cúc nghe xong thì sắc mặt đại biến, “Tước chức quan của nàng? Lăng, sao ngươi không thương lượng trước với ta?”
Thấy Lý Ánh Cúc phản ứng như vậy, Hàn Lăng không khỏi ngây ngốc, “Làm sao vậy?”
“Nàng vốn rất bất mãn trong lòng, hôm nay ngươi làm như vậy, chỉ sợ sẽ khắc sâu hơn những phẫn hận đó, ta e tương lai nàng sẽ…”
“Nhất định ta không để nàng có cơ hội quấy rối nữa, ta muốn nhân cơ hội này bài trừ nàng. Đợi hôn lễ hoàn thành, ta dự định để Đình Phái tiếp tục điều tra, nếu như Diệp Tuyết Mạn không phải tự sát mà bị nàng ta giết chết, vậy sẽ dứt khoát tiêu trừ nàng để tránh hậu họa.” Hàn Lăng nói như chém đinh chặt sắt, đối phó với người như Tô Lý Trân, không thể mềm lòng.
Thấy Lý Ánh Cúc vẫn lo lắng, Hàn Lăng an ủi, “Bà bà, ngài yên tâm, ta sẽ xử lý thỏa đáng, tuyệt không để người khác có cơ hội làm hại Lý Dật Thanh, xúc phạm tới danh dự của Thất Hiền pháp sư!”
“Nhưng ta vẫn có cảm giác không yên tâm…”
“Đừng nghĩ quá nhiều, tất cả đã có ta.”
Lý Ánh Cúc trầm tư, một lúc sau đột nhiên hỏi: “Vừa rồi nghe ngươi nói hôn lễ gì đó, là ai muốn thành thân?”
Hàn Lăng thoáng lo lắng, đáp: “Ba ngày sau, ta và Đình Phái chính thức thành thân.”
“Ngươi và Đình Phái?” Lý Ánh Cúc vì khó tin mà cao giọng hỏi, “Lăng, sao ngươi lại vô duyên vô cớ thành thân với Đình Phái?”
“Ta và Đình Phái đâu phải là vô duyên vô cớ, bà bà…” Hàn Lăng dừng một chút, tiếp tục nói: “Xem ra, sau này phải gọi ngài là Lý di. Lý di, ngài cũng biết, ta và Đình Phái biết nhau đã nhiều năm, hôm nay chúng ta đều cảm thấy đã đến lúc kết hôn.”
“Vậy Phong nhi thì sao? Hắn làm sao bây giờ?” Lý Ánh Cúc vừa về nên với những chuyện gần đây đều không biết.
“Hắn… hắn cũng sẽ có cuộc sống của mình. Đình Phái là minh chủ giang hồ, ta và hắn đã thương lượng, sau này sẽ giúp Vi Phong đoạt lại giang sơn.”
“Có phải là Đình Phái uy hiếp ngươi không? Vì trợ giúp Phong nhi, ngươi mới đồng ý thành thân với hắn, có phải không?” Lý Ánh Cúc đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
Mắt Hàn Lăng chợt lóe lên quang mang khác thường, nàng thanh yết hầu, mỉm cười nói, “Sao lại như vậy được. Quan hệ giữa ta và Đình Phái tốt hơn mọi người nghĩ nhiều. Chúng ta thành thân là chuyện tất yếu.”
“Vậy Lạc Lạc thì sao?
“Lạc Lạc đi theo chúng ta, dù sao Đình Phái đã sớm coi hắn như con ruột.”
“Như vậy có công bằng với Phong nhi không? Phong nhi mới là phụ thân của hắn!”
“Sau khi Vi Phong phục quốc rồi thì con nối dòng sẽ thành quần kết đội.” Vừa nói, đáy lòng Hàn Lăng vừa dâng lên một tia khổ sáp mà ngay chính nàng cũng không phát hiện.
“Phong ni có biết ngươi muốn thành thân không? Gần đây hắn có đến tìm ngươi không?”
“Ta cũng không rõ. Từ sau lần đó hắn cũng không tới tìm ta.” Hàn Lăng nói dối, thật vất vả mới đưa ra được quyết định, nàng không muốn để xảy ra bất cứ việc gì ngoài ý muốn, “Sắp trưa rồi, hôm nay Lý di ở lại đây dùng bữa nha.”
Lý Ánh Cúc đang tinh thần hoảng hốt, tâm loạn như ma, một lúc sau đứng dậy, “Ta chợt thấy đau đầu, muốn đi về trước.”
“Đau đầu?” Hàn Lăng cũng lập tức đứng lên, lo lắng đỡ lấy nàng, “Ta truyền Tô thái y tới xem cho ngươi.”
“Không sao đâu, chắc là do đi đường xa thôi.”
“Vậy hãy vào phòng ta nghỉ ngơi một chút.”
“Không cần, ta trở về nghỉ ngơi. Ngươi đừng lo lắng, ta không sao.” Lý Ánh Cúc vỗ nhẹ lên mu bàn tay Hàn Lăng, nhìn nàng rồi đi ra cửa.
Hàn Lăng nhìn theo bóng lưng nàng. Lúc lâu sau thì tỉnh ngộ, nàng nghĩ Lý Ánh Cúc có lẽ là vì chuyện nàng muốn hoàn toàn tách rời khỏi Vi Phong mà cảm thấy khổ sở.
Thở dài, Hàn Lăng cũng đi ra đại sảnh, tới ngự thư phòng. Vừa ngồi xuống không lâu thì Phiền Thần Bác cầu kiến.
“Hôm nay Kỳ Lân hoàng đế đến, không biết có chuyện gì?” Hàn Lăng nghi hoặc nhìn hắn. Sau cuộc nói chuyện với nàng hai ngày trước, hắn chưa từng xuất hiện, hôm qua nàng tới chỗ ở của hắn thì tùy tùng lại nói hắn đã ra cung.
“Ngươi… dường như dang sợ?” Phiền Thần Bác cũng không lập tức trả lời mà ý vị thâm tường hỏi một câu.
Thấy Hàn Lăng không lên tiếng, chỉ là bình tĩnh nhìn hắn, hắn không khỏi cười, “Bổn hoàng lần này tới là muốn nói lời từ biệt, bổn hoàng rời khỏi quốc gia đã có một thời gian, đã đến lúc trở về.
“Vậy…”
“Việc hôm trước ngươi nói đúng là có chút đạo lý, nhưng bổn hoàng vẫn vô phương xác định lựa chọn trong lòng. Tuy nhiên có một chuyện, bổn hoàng chắc chắn muốn nói cho ngươi, bổn hoàng quyết định phá lệ một lần, kết giao tri kỷ với ngươi!”
Hàn Lăng mừng như điên, mặc dù hắn không chính thức cho biết ý định khác nhưng việc này đã chứng tỏ hắn đã bị nàng đánh động, nàng tin chắc sau này thiên hạ sẽ hòa bình, các quốc gia sẽ hòa bình chung sống.
————
Căn phòng vốn rộng rãi lúc này lại có vẻ chật chội.
【 Dạ 】,【 Hắc 】,【 Cao 】, ba nam nhân khôi ngô, đứng thẳng bên trái giường, mắt nhìn thẳng lên giường lớn.
Cẩm Hoành, Cốc Thu và Ti Thải đứng ở bên phải, cũng nhìn chăm chú vào hai phụ tử đang nằm trên giường, trên mặt ai cũng biểu lộ thần sắc bi trướng.
“Phong
