đầu lưỡi vào trong , tận tình hưởng thụ .
Hàn lăng càng thêm ngượng ngùng, trong đầu truyền đến1 cảm giác căn bản là không giống với trước đây!
"Tiểu lăng, cháo gà ngon lắm, mau ăn khi còn nóng." Đang lúc đỉnh điểm thì hàn mẫu hốt nhiên đẩy cửa đi vào. Phòng ngủ vốn không lớn, tự nhiên nhìn xuống bà không khỏi thất kinh , thấy hai vợ chồng trên giường nếu không phải cháo gà đựng trong bọc , đã sớm rơi xuống đất rồi .
"Phong, phong , mau đứng lên!"
"Không được lần này chiều theo ý trẫm đi." Hiển nhiên, quá mức say mê Vi phong, căn bản không biết chuyện gì xảy ra.
"Hỗn đản, mẹ đang nhìn thấy đó !" Hàn lăng dùng sức, nổi giận đẩy hắn ra .
Rốt cục, Vi phong kinh hãi, rất nhanh ngẩng đầu, trốn tránh ánh mắt hàn mẫu, vội vàng không tự nhiên quay mặt qua chỗ khác.
Khó xử qua đi, hàn mẫu tức giận, "Tiểu lăng, mẹ bình thường như thế nào dạy con, dù là trong khuê phòng hay chăng nữa, cũng không nên như vậy không hề tiết chế cũng không hề ra thể thống gì hết."
Hàn lăng khuôn mặt càng đỏ hồng, tyhaaps giọng nói, "Mẹ đi vào sao không gọi một tiếng."
"Ta gõ cửa rồi mới vào. Ngươi nhìn ngươi, bị mê hoặc thành thế này . Con gái gì đâu, một chút mắc cỡ cũng không có." Cảm xúc không kìm nén hàn mẫu là người từng trải lẽ ra rõ ràng cũng hiểu, nhưng bà nhất định không nhượng bộ, nói gì thì nói bà cũng không vừa mắt Vi phong .
Hàn lăng lộ vẻ xấu hổ, không hề... lên tiếng, chỉ lúng ta lúng túng cúi đầu.
"Tốt lắm, đừng kích động nữa , uống nhanh đi."
"Sao!" Hàn lăng nội tâm xấu hổ không giảm, nhẹ nhàng tiếp nhận cháo gà.
Hàn mẫu đã ở trên ghế dựa lớn ngồi xuống, như có điều suy nghĩ chìn chăm chú Hàn lăng, một hồi lâu thì chậm rãi hỏi” "Tiểu lăng, mẹ có chuyện giấu ở trong lòng thật lâu, hôm nay muốn hỏi rõ ràng."
Hàn lăng dừng lại thoáng cái, "Mời mẹ nói."
Hàn mẫu thoáng cái dường như nghiêm mặt nhìn Vi phong, tầm mắt lại lần nữa trở lại Hàn lăng câu hỏi đã bị đè nén đã lâu "Tại bệnh viện hôm trước y tá nói con đã từng sinh con rồi ?"
Hàn lăng ngẩn người, suy nghĩ một chút, không có câu trả lời ngay.
"Tiểu lăng ——" hàn mẫu kéo dãi giọng.
"Lăng lăng, ngươi kể chi tiết cho nói cho mẹ nghe đi." Đặt tiểu nữ ngủ xuống Vi phong ngồi dậy.
"Tiểu lăng, mấy năm nay cuối cùng chuyện gì đã xảy ra, con sống như thế nào, còn nữa, con cùng a phong đã sinh một đưa con trai sao?" Hàn mẫu một hơi hỏi ra những nghi hoặc trong lòng, lại nhân tiện mắng luôn Vi phong.
Rốt cục, Hàn lăng do dự rồi nghiêm túc nói: "Mẹ, kỳ thật, mấy năm qua con không ở trong núi mà là... Xuyên qua thời gian đến nơi khác , một nơi cách chúng ta mấy ngàn năm. Con không phải không nghĩ đến việc trở về, mà là căn bản không thể về!"
Hàn mẫu khiếp sợ trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Tiếp theo, Hàn lăng kể lại bản thân như thế nào xuyên qua đến Dụ trác hoàng triều nhân cơ hội thay Vi phong giải thích, "Kỳ thật, a phong cũng không phải ...gì đó cũng không hiểu ,hắn không phải người sống trên núi, hắn là hoàng đế, có địa vị cao nhất, cho nên tính cách hắn lạnh lùng cao ngạo , cho dù đi tới đây, trong 1 khoảng thời gian ngắn cũng đã rất nhiều. Bất quá, mẹ yên tâm, hắn rất thương con, thật sự rất thương, sủng ái con, yêu con."
Hàn mẫu vẫn đang lo lắng vừa mới nghe được những điều này, khó có thể đón nhận ngay!
Hàn lăng hơi thở gấp gáp, cảm xúc phập phồng.
Vi phong nắm chặt tay Hàn lăng bình tĩnh trấn an Hàn lăng.
Vài phút trôi qua đi, hàn mẫu từ khiếp sợ cũng thông qua được, "Tiểu lăng, ý của con là, con còn đi tiếp sao? Chừng nào đi? Lại lần nữa rời xa mụ mụ?"
Hàn lăng trầm ngâm, cuối cùng bất đắc dĩ gật đầu.
"Không, ta không cho phép con đi nữa! Nếu đã trở về, nên ở luôn đừng rời đi." Hàn mẫu mãnh liệt đẩy Vi phong ra, tự mình nắm tay Hàn lăng , lớn tiếng nói.
Hàn lăng thấy thế, nước mắt tràn mi , "Mẹ, con có lỗi với mẹ, có lỗi với mẹ, nhưng con phải đi,con phải trở về."
"Cái gì trở về? Nhà của con ở chỗ này! ! Còn có, con đi rồi mẹ làm sao bây giờ? Con cũng đã biết, mấy năm mẹ sống như thế nào mà? Vất vả lắm con mới trở về, rồi lại phải rời khỏi, chẳng lẽ con muốn mẹ lại lần nữa thống khổ sao?"
"Mẹ..."
"Tiểu lăng, thật sự nhất định phải đi sao?" Hốt nhiên, một giọng nói đau thương vang lên, là hàn phụ.
"Ba..."
"Hai người nói gì, ta ở phòng bên cũng nghe được . Chính là tiểu lăng, con nhẫn tâm để cho mẹ con lại lần nữa đau đớn vì mất con sao? Kể từ năm đó, mẹ của con thường xuyên mất ngủ ,nửa đêm gặp ác mộng , sau đó không ngủ tiếp được, trong lòng con cũng không có cha sao. Mẹ con sở dĩ già hơn trước nhiều là do quá lo lắng đó."
Hàn lăng cảm thấy rất áy náy, đau lòng ôm hàn mẫu, "Mẹ, con có lỗi với mẹ, là lỗi của con, có lỗi với, có lỗi với..."
"Mẹ không cần ngươi nói xin lỗi, mẹ chỉ cần ngươi ở lại! Tiểu lăng, nếu như cảm giác xấu hổ với mụ mụ, vậy ở lại đây đi, vĩnh viễn ở lại bên cạnh mụ mụ có được hay không? Có được hay không? Nhiều nhất, ta cũng không trách a phong , ta sẽ đối đãi với con rể tử tế mà."
"Mẹ, không phải như vậy..."
"Đó là như thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn muốn làm hoàng hậu, hoàng hậu có cái gì tốt? Ở đó lạc hậu , cái gì cũng kh