chuyện gì à? Vỗn dĩ anh không như vậy a! Lần đầu tiên em gặp anh, lúc nào anh cũng thất thần. Không được thất thần! Không được!”
Hoắc Phi Đoạt trả lời qua loa: “Anh không thất thần, đây không phải là đang tỉ mỉ thưởng thức món ăn do em nấu sao?”
Phúc Hi tinh nghịch nghiêng đầu, gương mặt nhỏ nhắn đến trước mặt Hoắc Phi Đoạt: “Mùi vị thể nào? Anh muốn ăn thêm một miếng nữa không?”
Hoắc Phi Đoạt giả vờ trợn mắt: “Một miếng nữa? Em muốn anh no chết à?”
A Trung đứng ở xa, đổ mồ hôi lạnh thay Hoắc Phi Đoạt.
Từ lúc Lão đại nói ra từ nồi lẩu, hắn đã toát mồ hôi lạnh thay Lão đại rồi.
Tiêu Lạc bưng chén thuốc Đông Y vừa nấu xong đến trước mặt Y Y. Thế nhưng Y Y đã ngủ thiếp đi trên ghế salon.
Cần phải đánh thức nha đầu này để cho cô uống thuốc a!
Tiêu Lạc do dự một lúc, nhẹ nhàng đẩy Y Y: “Y Y! tới giờ uống thuốc rồi, thức dậy uống thuốc rồi ngủ tiếp.”
Ngũ Y Y như một con mèo con, lông mi dày khẽ động, miễn cưởng mở mắt, lẩm bẩm: “Thật khỏe rồi…Có thể không uống không?”
Tiêu Lạc thật muốn cúi xuống hôn lên gương mặt cực kỳ đáng yêu của nha đầu này.
“Không phải là sợ Hoắc Phi Đoạt lấy đầu của em làm bóng đá sao?”
Ngũ Y Y trợn to hai mắt, quả nhiên chú Hoắc là một loại thuốc tốt làm cho tinh thần người khác phấn khởi.
“Đầu quan trọng, đầu quan trọng.” Ngũ Y Y liền nhớ tới, ngồi thẳng người lại.
Cô nhìn chén thuốc, bị dọa sợ kêu lên một tiếng “A”. “Đen như vậy a? Cái này có thể uống được sao?”
“Không có biện pháp. Thuốc Đông Y đều như vậy cả.”
Ngũ Y Y lấy cái mũi nhỏ nhắn của mình ngửi ngửi, lập tức dùng hai móng vuốt nhỏ quạt mùi khó ngửi: “Nôn, khó ngửi quá, em đều muốn ói ra, nhưng làm sao uống vào a? Em không uống, không uống.”
Tiêu Lạc thở dài: “Vậy cũng tốt, đem đầu làm banh đá đi.”
Nhắc tới chuyện này, Ngũ Y Y hạ mắt xuống, từ từ đưa móng vuốt nhỏ lên giật lấy chén thuốc.
Ngũ Y Y cắn răng tức giận, nheo mắt lại nói: “Chết thì chết! Thà uống thuốc đắng chết còn tốt hơn bị chú Hoắc đá vào đầu! Em uống!”
Ngũ Y Y nhắm mắt lại, nín thở, cầm chén thuốc lên uống.
“Tốt lắm, tốt lắm, bã thuốc còn lại không cần uống.” May nhờ Tiêu Lạc lấy lại chén thuốc kịp thời nếu không Y Y đã đem cặn bã thuốc uống vào hết.”
“Ôi, đắng chết tôi, đắng chết tôi rồi!” Ngũ Y Y há hốc miệng, lẽ lưỡi.
Tiêu Lạc đưa đến một chén nước sạch, cô cầm lấy uống ừng ực hết.
Tiêu Lạc đứng ở cửa nhìn Ngũ Y Y nằm trong chăn, hắn cười ấm áp nói: “Ngủ ngon nha, dù sao ngày mai không đi học, cũng không có việc gì để làm, em đi ngủ đi.”
“Ồ, em biết rồi. Anh ngủ ngon.” “Ô, em biết rồi. Anh ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Tiêu Lạc đóng cửa phòng lại.
Ngũ Y Y chép chép miệng, đôi mắt to nhắm lại.
Không nhịn được lầm bầm lầu bầu: “Chú Hoắc thật độc ác, lại cho tôi uống thuốc đắng như vậy, hận chú chết đi được! Lão đại Hắc bang đúng là lòng dạ độc ác! Aiz, tôi thật xui xẻo a, làm sao mà đắt tội với người này chứ? Ông trời ơi, tôi thề, tôi đảm bảo, tôi đi trên đường có nhìn thấy chuyện gì đi nữa tuyệt đối sẽ không xen vào. Amen.”
Thì thầm lung tung, Ngũ Y Y từ từ tiến vào mộng đẹp.
Trong mộng, quay trở về lúc cô mới biết đi học, cô thấy mình tập tễnh đi về phía mẹ, bà ngồi xổm cách cái bàn nhỏ vài mét nhìn cô cười dịu dàng, bà dang hai cánh tay ra nhìn về phía cô, cưng chiều gọi: “Y Y đến đây, đến đây với mẹ.”
Rốt cuộc Y Y cũng ngã vào trong ngực mẹ mình, được mẹ bế lên hôn vài cái ở trên mặt.
“Y Y, mẹ rất yêu con, con chính là trái tim nhỏ bé của mẹ.”
Ánh mắt của bà rất đẹp giống như vầng trăng sáng lấp lánh, tràn đầy tình yêu.
Mẹ….
Hai hàng nước mắt trong suốt chảy xuống khóe mắt của Ngũ Y Y.
Trong một kho hàng âm u, một người con trai cả người đầy máu bị treo ngược lên.
Bốn năm người đàn ông lực lưỡng vậy quanh hắn, những người đó trong tay cầm cây thiết côn nhỏ thay phiên nhau đánh lên người con trai kia.
“A…”
“Tha cho tôi đi…A”
“Cầu xin các người, tôi nhận tội, cầu xin các người tha cho tôi đi….Là Ngũ Nhân Lệ bảo tôi làm, thật sự là cô ấy…”
Cậu bé năn nỉ không kịp thở.
Trên mặt hắn chảy đầy máu, một bên mắt bị sưng lên, cả người đều là vết thương, vừa nói chuyện vừa phun ra ngoài một ngụm máu tươi.
Một tên tiểu tử nói chen ngang: “Ai bảo mày không có mắt, dám đụng đến người phụ nữ của Lão đại? Ngũ Y Y kia, mày dám động vào sao? Nói cho mày biết tiểu tử ngốc, hôm nay mày chỉ có đi mà không có về. Ngày mai, trong khe núi, sẽ có tin tức mày bị tai nạn xe hơi.”
“Hả? Hu hu hu, Cầu xin các người đừng giết tôi….”
Một tên phiền phức nói: “Anh, tên này khóc rất phiền, trực tiếp dứt khoát với nó đi, đánh một gậy vào ót, chỉ có một bộ não, thật lằng nhằng, phí một sợi dây thừng.”
Cậu con trai bị treo ngược trên không cả người run rẩy.
Hắn hối hận tột đỉnh.
Một tên tiểu tử khác nói: “Không được, anh Trung đã điện thoại đến thông báo, Lão đại tức giận nói muốn cho tên tiểu tử này chết thê thảm, nếu để hắn chết nhanh như vậy, Lão đại hỏi tới, anh em mình sẽ bị cắt đứt chân.”
Mọi người vừa nghe không nói thêm gì. Một tên cầm đầu hung ác nói: “Còn nói cái gì, đánh đi, một gậy đánh một gậy, đánh cho đến khi nào tên tiểu tử này trầy