Mễ đã muốn rơi vào trạng thái mê loạn, thở hồng hộc, lắc mông, lắc lắc mông, nói không trọn vẹn: “ Ừ, ba giây, ba giây cái gì? Ba giây để cho tôi tách chân ra sao? Ha ha, anh trai, người ta đã sẵn sàng rồi, tại sao ngài còn mặc? Đến đây, đến đây, buông thả chính mình nha.”
Hai tay Ngải Mễ vội vàng cởi dây nịt của Hoắc Phi Đoạt.
Vèo….Rầm!
Ngải Mễ như một cái túi bị Hoắc Phi Đoạt đá ra xa sáu, bảy mét.
“A!”
Ngải Mễ ngã thật mạnh vào góc tường, toàn thân đau nhức, đáng thương nhìn Hoắc Phi Đoạt: “Hoắc tổng, ngài…”
Hoắc Phi Đoạt chán ghét nói: “Tôi vừa mới nói cho cô ba giây ra khỏi phong tôi, cô không nghe.”
Ngải Mễ phun ra một ngụm máu tươi, ngẻo đầu, ngất đi.
Hoắc Phi Đoạt nhấn nút call: “Quản gia nhanh chóng cho người lên dọn dẹp đi!”
Hoắc Phi Đoạt cau chặt chân mày đẹp, quan sát y phục của mình một chút.
Mới bị người phụ nữ này chạm qua, tại sao lại thấy ô uế như vậy chứ?
Hoắc Phi Đoạt đi về phía phòng tắm cực lớn của hắn, một lúc sau, từng món y phục từ ngoài vào trong, tất cả đều bị hắn ném ra ngoài.
Tiếp theo, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy ào ào.
Quản gia dẫn theo vài người đàn ông cao to đi vào, chỉ vào người phụ nữ hôn mê trong góc, vài người đàn ông im lặng đi qua, dùng một tấm thảm cuốn người phụ nữ trực tiếp khiêng ra ngoài.
Quản gia đi đến cửa phòng tắm nhặt từng món quần áo lên đem ra ngoài.
Lập tức có hai người phụ nữ vào phòng khử trùng.
Vài phút ngắn ngủi, trong phòng liền khôi phục lại không khí trong lành, ga giường, áo gối, thảm, nệm, gối dựa hoàn toàn mới.
Vòi sen phun nước ấm rơi trên thân thể cường tráng.
Hoắc Phi Đoạt nhắm mắt lại đứng dưới vòi nước như một vi thần, khiến cho nước chảy lên tóc hắn. Da thịt của hắn co dãn săn chắc, cả người đều là cơ bắp khỏe mạnh, từng khối thịt hết sức to lớn nhô lên, phát ra vẻ đẹp lộng lẫy.
“Ai…” Hoắc Phi Đoạt nhắm mắt lại hướng về phía nước, nhịn không được khẽ thở dài.
“Tại sao lại có người không giống như những người phụ nữ đáng ghét khác, thấy tôi liền dựa sát vào tôi chứ?”
Hắn nói “có người”, chỉ mình hắn biết rõ đó là người đặc biệt nào.
Cô gái kia sẽ không đến đây nữa, còn muốn trốn ra xa, giống như hắn là một loại dịch bệnh, đáng ghét!
Trong đầu đột nhiên hiện ra đêm hôm đó, cơ thể nhỏ nhắn xinh đẹp bày ra, cưỡng chế cô, xuyên vào trong cơ thể cô, có một mùi vị mất hồn.
Cọ!
Trước mặt Hoắc Phi Đoạt run rẩy thật mạnh, đột nhiên cảm thấy dâng nào trên.
Cái kia nhỏ bé như vậy, quả thật làm cho người ta cực kì sợ hãi.
“Shit! Chưa từng thất bại như vậy.”
Hoắc Phi Đoạt dùng nắm đấm hung hăng đánh vào tường, toàn bộ cơ bắp đều nổi lên.
Nếu vóc dáng hắn tắm vòi sen bị phụ nữ nhìn thấy, đoán chừng người phụ nữ nào nhìn đều phải hóa thành nước ngay tại chỗ. A Trung đi vào phong khách thì thiếu chút nữ ngã khuỵu xuống.
Mồ hồi, Cố thiểu cởi mở thật, dám làm phòng khách lộn xộn như thế này.
A Trung nhìn bên trong thấy, Cố Tại Viễn hai chân mở ra cưỡi trên người trên người một nữ nhân, không chỉ có một người, nhiều cái đầu đầu vây quanh bộ phận mấu chốt của hắn.
Ngựa đực!
“Ta nói Cố thiếu gia, không thịnh hành chơi như vậy chứ? Ngươi còn để cho người khác sống không? Không thể chỉ vì mình sảng khoái, mà làm người khác mù mắt chứ!” A Trung quát.
Cố Tại Viễn híp mắt, thoái mải rầm rì, chẳng muốn nhìn A Trung một cái, miếng lung tung lầm bầm, “Cứ như vậy…oh…thoải mái….cứ như vậy,,,,,mau hơn chút nữa….A Trung, gia không đếm xỉa tới ngươi…..tùy tiện chọn một rồi mang đi mà hưởng. Ai yêu, em cắn lên nó rồi! Cẩn thận một chút”
A Trung mặt đen như than.
Mới nghĩ đến sau lưng còn một bé vị thành niên, muốn đi che mắt người lại, cái cô bé kia đã lách qua, giống như Tiểu Bao Tư, chạy đến chỗ Cố Tại Viễn, nhìn từ trên cao xuống quát, “Hoắc Phi Đoạt đâu? Hoắc Phi Đoạt ở đâu?”
Cố Tại Viễn híp mắt hưởng thụ, ‘Anh hai đang vui vẻ hưởng thụ, Ngã Mễ nhất định sẽ phục vụ tốt nha! Nữ nhân kia, trình độ rất giỏi!”
“Ngươi đi chết đi”
Ngũ Y Y hung hăng đem cái gối to nện lên đầu Cố Tại Viễn, còn dung sức nhấn lên, tùy tiện níu lấy một người hỏi, “Phòng Hoắc Phi Đoạt ở đâu?”
“Lầu hai phí nam…….”
Quản gia đần độn trả lời xong, Ngũ Y Y nhanh chân chạy lên lầu.
Quản gia nháy nháy mắt, chậm lụt đi tới chổ A Trung, “ A.. A Trung, người vừa rồi là ai vậy?”
A Trung nhún vai, “Người có thể vào phong lão đại , ông nói thử xem”
Quản gia chớp chớp mắt nghe thật sự không hiểu.
Cố Tại Viễn bên kia kêu thảm thiết, “Ai dám nện gối vào lão tử, ai? Con mẹ ngươi nói tên cho ta! Ta giết chết cả nhà ngươi! Dám đập đầu lão tử! Âỷ, sao lại nghe âm thanh phụ nữ vậy?’
Ngũ Y Y hai con mắt bốc lửa dùng sức đẩy cửa phòng Hoắc Phi Đoạt.
Thở hỗn hễn, đứng chống nạnh trong phòng.
Cô cũng không biết tại sao mình lại tức giận như vậy, vừa nghe Cố Tại Viễn nói mang theo mấy người phụ nữ đến cho Hoắc Phi Đoạt, cô cái gì cũng không nhớ, không để ý tới Tiêu Lạc , liền theo A Trung đến đây.
Tức giận! Thật tức giận a!
Có nữ nhân dám để ý tới Chú Hoắc của cô,.
Không thể!
Cảm giác trong đầu cứ loạn cả lên, Ngũ Y Y không biết từ lúc nào liền thành”Chú Hoắ
