g Tư Thành lòng cô
bấn loạn, muốn đọc thư, muốn đọc thư để cảm động, để chấp nhận anh, trở lại
ngày xưa.
Trong lòng có một tiếng nói không ngừng khuyên nhủ,
năm xưa Đồng Tư Thành chỉ vì e ngại không trở về, sợ hai người dùng dằng sau
này càng đau khổ, anh muốn tốt cho cô, không muốn cô chờ đợi, anh sợ môi trường
thay đổi, điều kiện thay đổi, con người cũng đổi thay.
Có phải mình đã quá yêu anh? Nghiêu Vũ cũng không
biết. Bốn năm Đồng Tư Thành để lại cho cô bao hồi ức đẹp, chính vì những lời
nói rất dài lúc chia tay của anh, nên cô quyết định một mình ở lại thành phố
này, muốn một mình tự lập, muốn tự khẳng định trong xã hội, muốn chứng minh,
chỉ dựa vào sức mình cũng có thể vui sống hạnh phúc.
Hãy hiểu anh? Tha thứ cho anh? Đồng Tư Thành đã viết
thư, anh nhất định trở về tìm cô. Nghiêu Vũ biết, cô chưa quên anh, nhưng mỗi
lần nghĩ đến cảnh chia tay lòng lại đắng chát. Giơ tay tắt đèn, nằm yên, tự nhủ
đừng nghĩ nữa, tất cả cứ để thuận theo tự nhiên.
Lúc này dưới khu nhà có tiếng xe hơi khởi động, Nghiêu
Vũ sực nhớ biểu hiện kì lạ vừa rồi của Hứa Dực Trung, cô nhảy xuống giường, đi
đến cửa sổ nhìn thấy xe anh ta phóng đi.
Hứa Dực Trung có ý gì? Đầu cô lại rối tung, nghĩ một
lát vẫn không hiểu thế nào, lên giường ngủ.
Hứa Dực Trung quan sát
sự thay đổi trên mặt cô, khi Nghiêu Vũ nói, cả khuôn mặt hồng hào, sinh động,
anh cũng thấy vui lây, thoáng cái cô lại tư lự không nói. Anh không thích vẻ tư
lự xa lạ đó.
Ngày hôm sau Hứa Dực Trung đi làm, có thể nhận ra ngay
đêm trước ngủ không ngon, Đỗ Lối nhanh nhẹn pha trà bưng đến: “Tối qua uống
nhiều rượu, dùng trà này rất tốt”.
Hứa Dực Trung đón cốc trà, uống một ngụm hỏi cô: “Trà
Bát Bảo?”.
“Ha ha, đúng, em cho thêm đường phèn, sau khi uống
rượu cần bổ sung thêm đường, sẽ dễ chịu hơn, nhưng tốt nhất là đường gluco”. Đỗ
Lối mỉm cười.
“Ồ, không ngờ cô có kinh nghiệm như vậy!”. Hứa Dực
Trung cười, một trợ lí bình thường sẽ không nghĩ ra điều đó, sự chu đáo của Đỗ
Lối quả khiến anh cảm phục.
Đỗ Lối chớp mắt, miệng cười cực kì đáng yêu: “Không
phải em có kinh nghiệm, chỉ muốn anh phấn chấn tinh thần, công việc hôm nay sẽ
suôn sẻ”.
Vẻ trìu mến hiện trong đáy mắt, Hứa Dực Trung liếc
nhìn, cô dịu dàng nhìn lại, anh thầm nghĩ, Đỗ Lối lúc này còn quyến rũ hơn một
Đỗ Lối thông minh năng nổ trong công việc. Anh cười, cúi đầu uống trà nói:
“Được rồi, một ngày bắt đầu từ buổi sáng, hôm nay chắc chắn có mở đầu tốt, kế
hoạch trong ngày thế nào?”.
“Mười giờ sáng họp với phòng kế hoạch thảo luận kế
hoạch mở rộng khu chung cư mới, mười hai giờ Hồng Lăng Các có tiệc chiêu đãi
phái đoàn của sở địa chính khu Lâm Giang, ba giờ chiều họp ban lãnh đạo tập
đoàn, bảy giờ tối mở tiệc ở sơn trang suối khoáng tiếp đón tổng giám đốc tập
đoàn Phương Bắc”. Đỗ Lối nói trơn chu, tâm trạng phấn chấn của Hứa Dực Trung
lây sang cô, ánh mắt vui vẻ long lanh của anh khiến cô hài lòng.
Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ sắp mười giờ liền rời văn
phòng, Đỗ Lối cầm tư liệu theo anh đến phòng họp. “Đỗ Lối, liên lạc với Trần
Tuệ An, hôm nay hết giờ làm cô hẹn đưa cô ấy đi chơi, tập đoàn sẽ thanh toán”.
Hứa Dực Trung nói.
“Vâng, mức chi khoảng bao nhiêu? Hôm nay đúng là ngày
may mắn, một chuyện tốt như vậy lại rơi xuống đầu em”. Đỗ Lối cười nói đùa.
“Vừa phải là được, coi như trả công cốc trà Bát Bảo
của cô!”.
Hứa Dực Trung mỉm cười, một Đỗ Lối như thế tốt hơn
Nghiêu Vũ nhiều, thông minh lại hiểu biết. Nghĩ tới tối qua mình vô duyên vô cớ
lái xe đến nhà Nghiêu Vũ, anh lắc đầu, bước nhanh vào phòng họp.
Nghe xong báo cáo kế hoạch mở rộng khu chung cư mới
của tập đoàn, Hứa Dực Trung phấn khởi nói: “Tất cả
quảng cáo khu chung cư này của chúng ta phía Đại Đường đều đang làm, tư liệu
quảng cáo giai đoạn một đã có, còn mô hình đâu? Họ đưa đến chưa? Còn pa nô
triển lãm bên ngoài, hộp đèn quảng cáo khi nào hoàn thành? Không lâu nữa là có
hội chợ triển lãm nhà ở, chung cư mới này sẽ là sản phẩm trọng điểm của tập
đoàn chúng ta trong triển lãm sắp tới, phải đẩy nhanh tiến độ hơn nữa”.
Tiểu Trương tiếp lời: “Đã liên hệ với cô Nghiêu của
Đại Đường. Cô ấy nói, tối nay sẽ lắp hộp đèn ở mặt tiền khu triển lãm. Pa nô và
mô hình ngày mai có thể đưa đến”.
Hứa Dực Trung ngẫm nghĩ nói, “Tối nay khi lắp hộp đèn,
cậu gọi cho tôi, tôi muốn đến xem”.
Tiểu Trương ngạc nhiên nhìn Hứa Dực Trung, cúi đầu ghi
chép. Đỗ Lối mặt không biểu hiện, nhưng lòng dậy sóng. Hứa Dực Trung có ý gì?
Lắp đặt hộp đèn, một việc cỏn con như vậy tại sao phải đích thân đến? Hơn nữa
tối nay anh phải chủ trì tiệc chiêu đãi.
Lòng bỗng cay đắng, lẽ nào Hứa Dực Trung đã thích
Nghiêu Vũ? Chuyện xảy ra thế nào? Hứa Dực Trung chỉ quen cô ta trong bữa tiệc ở
sơn trang lần trước, thời gian chưa quá một tháng, cũng không tiếp xúc bao
nhiêu. Đỗ Lối rất băn khoăn. Chợt nghĩ tới khuôn mặt thanh tú, vẻ lơ đãng và
trang phục thoải mái của Nghiêu Vũ. Sực nhớ, chiều nay hẹn Tuệ An đi phố, nhất
định phải tìm cách thăm dò chuyện này.
Cô chua chát nghĩ, mình đúng là có duyên với Nghiêu
Vũ, tốt n