Ring ring
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326202

Bình chọn: 10.00/10/620 lượt.

động phóng túng chưa từng có, kích thích thần kinh cô.

Giống như chọc thủng lớp cửa giấy, ánh sáng tràn vào,

lửa tình bùng cháy không gì ngăn được. Thiên Trần khao khát được anh âu yếm,

khao khát âu yếm cùng anh, cả hai hết mình chiếm hữu. Phải, đúng là chiếm hữu.

Cô nhìn vào mắt Tiêu Dương ham muốn chiếm hữu cháy rực trong đó. Anh là của cô.

Cô là của anh.

Bàn tay hơi lạnh của Tiêu Dương thò vào trong áo cô,

Thiên Trần giật thót, toàn thân ớn lạnh. “A Dương!”.

“Reng!”. Tiếng chuông điện thoại trong phòng vang đột

ngột, Tiêu Dương bàng hoàng sực tỉnh buông cô ra.

Thiên Trần nhìn Tiêu Dương, mười giờ tối, có lẽ là mẹ

gọi. Cô thầm thở dài, nhấc máy, “Vâng, mẹ, con đang viết bài, Tiểu Vũ trong nhà

tắm, vâng, mẹ ngủ sớm đi... Ngày mai ạ, ngày mai rất bận, con phải đến triển

lãm nhà ở, rất nhiều công ty muốn quảng cáo trên mạng. Vâng, qua triển lãm rồi

tính... vâng, con tắt máy đây”.

Tiêu Dương mở ti vi, đang phát sóng bộ phim Lộc đỉnh

ký. Anh biết mẹ Thiên Trần kiểm tra cô, anh không muốn Thiên Trần khó xử. Đồng

Tư Thành sắp về nước, những gì có thể làm anh đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ

Đồng Tư Thành trở về. Nghĩ tới tương lai, lòng anh lại sáng lên hi vọng. “Thiên

Trần, lại xem ti vi, vừa ăn vừa xem”.

Thiên Trần gác lại lời mẹ dặn ngày mai phải về nhà.

Trong phim là cảnh Vi Tiểu Bảo đánh trống khua chiêng

đưa mấy bà vợ về Dương Châu. Thiên Trần cười: “A Dương, trong tiểu thuyết của

Kim Đại Hiệp anh thích nhất vai nam chính nào?”.

“Vi Tiểu Bảo!”

“Em ghét đàn ông đa tình!”.

“Đàn ông đều thích thế, ha ha!” Tiêu Dương véo mũi cô,

vừa bế cô vừa xem.

Thiên Trần vừa gặm miếng sườn rán vừa nói: “Em thích

Kiều Phong, rất đàn ông!”.

“Một người cục cằn như vậy, em không thích đàn ỏng

phong tình?”.

“Hào hiệp, độ lượng, rất đàn ông! Em đọc truyện đến

đoạn anh ta tự sát, cũng thấy cay mắt”. Thiên Trần bón cho Tiêu Dương miếng

thịt, “A Dương, vậy anh thích nhân vật nữ nào?”.

Tiêu Dương nhìn cô, rút tờ giấy ăn đưa cho cô, không

trả lời.

“Nói đi, anh thích ai? Nhiều người nói, đàn ông nhất

định thích Song Nhi, chịu khó nhẫn nhịn, Vi Tiểu Bảo thích cô gái nào cũng

không ghen, ngay cả Tiểu Chiêu cũng thế”. Thiên Trần biết Tiêu Dương thích kiểu

phụ nữ như vậy.

Anh cười cười không nói. Thiên Trần liếc anh, đột nhiên

giơ tay cù vào người anh, “Có nói không?”.

Tiêu Dương cười ré, nhảy dựng lên: “Đừng, Thiên Trần,

anh rất sợ nhột”.

Thiên Trần cười khúc khích, “Không hề gì, những người

sợ nhột đều yêu cuộc sống”.

“Sao lại thế?”.

“Bởi vì mẫn cảm, người mẫn cảm thường đặc biệt quan

tâm đến người xung quanh, phản ứng rất nhanh, lại còn…”.

Tiêu Dương cười đăm đăm nhìn Thiên Trần. Cô nói say

sưa lát sau ngừng lại. Mỗi lần Tiêu Dương nhìn cô với ánh mắt thế này, cô lại

như bị lạc trong đó.

Anh đi đến tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, đột nhiên bế

xốc cô. “Ôi”! Thiên Trần bị bất ngờ, kêu lên, cười sung sướng, đấm anh túi bụi,

hai tay vòng ôm cổ anh, những cử chỉ mạnh mẽ đột ngột của anh luôn làm cô thích

thú.

Gió lay bức rèm, bên ngoài cửa sổ có tiếng mưa nhỏ,

Thiên Trần gục vào ngực anh thầm thì: “Mưa rồi”.

“Có mang áo ấm không? Ngày mai nhiệt độ xuống thấp”.

Tiêu Dương vuốt ve sống lưng nhẵn mịn của cô.

Thiên Trần ngẩng lên hôn anh, “Em không mang, em mượn

áo của Tiểu Vũ. Không biết Tiểu Vũ tối nay liệu có rét cóng”.

“Cô ấy bận suốt đêm à?”.

“Vâng, sắp có hội chợ nhà ở, chỗ nào cũng triển lãm,

làm pa nô, hộp đèn quảng cáo, Tiểu Vũ nói bận suốt đêm”.

“Em yêu, em có thể bận, nhưng phải giữ sức, không để

cảm lạnh, nghe chưa?”.

Thiên Trần lại ôm anh, anh luôn quan tâm cô như vậy.

Lại chợt nhớ, lúc tối mẹ gọi điện nói dì cô đã giới thiệu một đám rất tốt, đang

hẹn gặp, cô lấy cớ bận đã thoái thác, nhưng còn lần sau? Lòng lại u ám, “A

Dương!”.

“Sao?”.

“Anh đã xem Nhân mộng

hồ
chưa?”.

“Chưa”.

“Em xem rồi, một câu chuyện tình rất đẹp, vẻ đẹp đơn

sơ, và phong cảnh như tranh”. Thiên Trần nghĩ đến đôi tình nhân trong phim lại

thấy buồn.

Tiêu Dương ôm chặt cô, “Anh thích tính cách sôi nổi

của Vi Tiểu Bảo!”.

“Không được, anh ta quá nhiều vợ, hừ!”.

“Được!”. Tiêu Dương cười, dàn hòa vỗ về cô. Mưa to

dần, Thiên Trần lặng lẽ ngủ thiếp, Tiêu Dương nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, xuống

giường đi ra khép cửa sổ.

Anh đứng cạnh cửa sổ châm thuốc hút, khói thuốc xanh

nhạt quẩn quanh. Ánh mắt anh chợt u uẩn, Nhân mộng hồ anh đã

xem, nhưng không muốn nói với cô. Thiên Trần nhạy cảm, lương thiện, anh không

muốn cô tiếp tục lo lắng cho tương lai của hai người, không muốn Thiên Trần của

anh giống cô gái bất hạnh trong bộ phim đó.

Mưa thu mỗi lúc một lạnh. Tiêu Dương ngoái nhìn Thiên

Trần đang ngủ, se sẽ thở dài, dập tắt điếu thuốc, lên giường nhẹ nhàng ôm cô

vào lòng.

Nghiêu Vũ đang theo dõi thợ lắp hộp đèn quảng cáo ở

mặt tiền khu chung cư mới của tập đoàn Gia Lâm, bên trong đèn sáng trưng, tiếng

người ồn ào. Hộp kính lớn dài sáu mét, rộng một mét rưỡi, được hai chiếc xe ray

nâng lên lắp đặt. Một hộp khác kích thước nhỏ hơn đang chờ lắp.

Nghiêu Vũ đứng cạnh Tiểu Trư