Disneyland 1972 Love the old s
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327811

Bình chọn: 9.00/10/781 lượt.

c tiếp truyền đạt sau đó mời anh nhận xét một chút?" Lời vừa dứt, còn mặt dày ôm chầm Mễ Kha làm bộ muốn hôn mặt cô.

Mễ Kha nghiêng đầu tránh thoát, đá vào bắp chân Hình Khắc Lũy một cái, ánh mắt xẹt qua phòng khách, lại phát hiện không có bóng dáng người nào, cô xác định lập trường cùng Hình Khắc Lũy đứng cùng một chiến hào, trêu chọ An Cơ: "An doanh trưởng, sao lại một mình đến đây, cách mạng chưa thành công hả?"

Hình Khắc Lũy gật đầu phụ họa: "Lúc trẻ không cố gắng, lão Đại cố nén bi thương!"

Chuyện của anh và Hướng Vi toàn bộ đoàn đều biết, An Cơ nhíu mày: "Xem tôi và cậu, ai lấy đăng kí trước, có dám hay không?"

Hình Khắc Lũy phản ứng nhanh chóng, nắm tay Mễ Kha, tỏ vẻ đáng thương: "Vợ yêu, về việc anh có dám hay không, đáp án chính là một câu nói của em à."

Mễ Kha rút tay véo anh một cái: "Lợi cho anh!"

Thấy anh bị cự tuyệt bộ dáng vẫn là hưởng thụ, An Cơ mỉm cười "Không phải tôi nói cậu Hình Khắc Lũy, không nên nuông chiều quá, cũng khá vất vả rồi." Cuối cùng ranh mãnh nháy mắt mấy cái với Mễ Kha

Sau lần đối kháng lần trước, Hình Khắc Lũy và An Cơ gặp nhau là gây chiến. Nghe thế anh phản bác: "Vợ của tôi không nuông chiều thì nuông chiều anh à? Tôi cứ thích làm vui lòng bảo bối, anh làm sao?"

Làm sao? Đánh ngươi! An Cơ một bên cười, một bên động thủ, Hình Khắc Lũy cũng không khách khí, mặt cười cười nghênh đón. Mắt thấy hai đại quan quân đã ba mươi tuổi đầu điên cuồng đánh nhau trong phòng khách, Mục Khả đẩy Hạ Hoằng Huân: "Anh không quản còn đứng xem náo nhiệt."

Hạ Hoằng Huân cười: "Anh đây tay chân yếu ớt sao quản được bọn họ? Anh ngồi đây nhìn chằm chằm, xem bọn hắn người nào đập vỡ đồ của mình, bắt họ bồi thường."

Đang nói chuyện với chính ủy Ninh An Lỗi, Lệ Hành thản nhiên tiếp lời: "Chị dâu, chị không phải lo lắng, đây mới là vòng thứ nhất, lát nữa trên bàn rượu, họ sẽ còn ầm ĩ hơn."

Mục Kha chống nạnh: "Mấy người đàn ông các cậu, sao lại trẻ con như thế!" Nhìn về phía Hình Khắc Lũy và An Cơ, cô rống: "Đánh về nhà đánh, nếu ai dẫm lên tiểu Hắc, tôi sẽ không khách khí á!"

Lời còn chưa dứt, đang nói chuyện với Hạ Hi, Mễ Kha chợt thét lên lao về phía Hình Khắc Lũy. Tốc độ rất nhanh, lực rất mạnh, khiến Hình Khắc Lũy sợ hết hồn. Vững vàng tiếp được cơ thể cô đang lao đến, anh vội hỏi: "Làm sao vậy?"

Cả người giống như con khỉ bám lấy người Hình Khắc Lũy, Mễ Kha khóc kèo them âm thanh nức nở nói: "Chíp bông..." Đôi tay giống như có ý thức ôm chặt cổ anh.

"Chíp bông? Thứ gì vậy?" Hình Khắc Lũy ôm cô bộ dáng như ôm đứa nhỏ, nghiêng đầu nhìn một chút, dưới chân ngoe nguẩy cái đuôi của Hắc Hầu Tử, không nhịn được cười vang. Không chỉ anh, tất cả mọi người đều cười ầm lên. Hóa ra, vì sợ tất cả các động vật có lông, Mễ Kha bị con chó Labrador mà Hạ Hi nuôi dọa sợ.

Tiểu Hắc thấy mọi người cười vui vẻ, ngọ nguậy cái đầu giống như không rõ chân tướng. Chờ một lúc lâu không thấy Mễ Kha nhìn đến nó – vốn ai nhìn cũng thích,tiểu Hăc phẫn nộ cọ cọ vào chân chủ nhân ở bên cạnh, mất hứng gầm gừ hai tiếng.

Hạ Hi vuốt bộ lông mượt mà của nó: "Nói cho mày biết không được dọa Kha Kha, cẩn thận Hình Khắc Lũy xử lý mày, biết chưa?"

Giống như hiểu được lời nói chủ nhân, Hắc Hầu Tử cúi gầm đầu nằm ở bên cạnh Lệ Hành, tìm kiếm sự bảo vệ.

Dưới ánh mắt mọi người, Hình Khắc Lũy đang rất hưởng thụ vợ bé nhỏ bám dính anh, vỗ nhẹ lưng Mễ Kha, anh dụ dỗ: "Em xem em, bộ dáng đáng yêu biết bao nhiêu? Ngay cả tiểu Hầu tử cũng thích em..."

Hạ Hi cắt đứt lời anh: "Là chó, cám ơn!"

"Đúng đúng là chó, một con chó được đặt tên là con khỉ chó, ái, chị dâu sao chị đánh em? Chị dám nói nó không phải gọi Hắc Hầu Tử? Tham mưu trưởng anh quản lý thế nào, chị dâu ngay trước mặt vợ em táy máy tay chân, không tốt tí nào." Tiếng nói vừa xong, Hình Khắc Lũy nghiêng người né tránh bước chân Lệ Hành đưa tới đạp chân anh.

Sợ động vật có lông, tật xấu này Mễ Kha không đổi được.

Vì vậy để hóa giải sợ hãi của cô, Hắc Hầu Tử tội nghiệp bị nhốt vào phòng ngủ.

Ngồi một lúc, An Cơ xem thời gian đi ra ngoài, Mễ Kha mới biết: Bộ đội có truyền thống, chính là Lễ mừng năm mới, thì doanh trưởng đều thay chiến sĩ đứng gác. Thân là phó doanh trưởng, anh cũng canh gác thay cho chiến sĩ. Ngoài ra, đêm Giao Thừa ở đoàn 5-3-2 cô mới biết các liên đội đều ở phòng ăn liên hoan, mà thân là đoàn trưởng Hạ Hoằng Huân cùng Lệ Hành tất cả đều đi canh gác thay chiến sĩ.

Đối với doanh trại, Mễ Kha rất là xa lạ. Vì để cho cô mở mang hiểu biết, Hạ Hằng Huân để Hình Khắc Lũy mang cô đi tham quan. Chẳng qua Hình Khắc Lũy bây giờ không phải là người của đoàn 5-3-2 cho nên anh cũng không lộ mặt, chỉ dẫn Mễ Kha tới một số nơi, sau đó giải thích cho cô hiểu.

Trước khi ra ngoài, Mễ Kha cũng giống chị dâu đứng dậy, giúp Hình Khắc Lũy sửa lại quân trang. Đến lúc này cô mới hiểu được, vì sao dù sắp sang năm mới anh vẫn còn nghiêm túc mặc quân trang. Thì ra, tối nay đối với quân nhân bọn họ mà nói, càng phải nghiêm chỉnh.

Trên đường đến liên đội, Hình Khắc Lũy giải thích tường tận cho Mễ Kha: "Bây giờ em đang ở chỗ này, bình thường rất nhiều chiến sĩ đều sinh hoạt