Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322415

Bình chọn: 9.00/10/241 lượt.

òng Cảnh Thế Đan và Cảnh Thế Viêm cũng biết Cảnh Nam Thiên sẽ không phế bỏ Thái tử. May mà lúc trước bọn họ cũng chiếu cố tới tình anh em và không gây ra chuyện gì với Thái tử nên hiện giờ mới có thể an tọa tại kinh thành.

Nhận thấy Thái tử quả thật có ý muốn tình cảm anh em trở lại thân thiện hữu hảo như xưa, Cảnh Thế Đan và Cảnh Thế Viêm cũng bằng lòng thân thiện hữu hảo. Ba anh em nói chuyện được một lúc mới khôi phục lại không khí thân mật ồn ào trước đây.

Từ Đông cung đi ra, Cảnh Thế Đan lập tức trở về phủ Huệ vương. Đợi tới lúc Quý Bố tới gặp, hắn liền đem chuyện vừa rồi kể cho gã nghe. Cả người toát mồ hôi lạnh, Quý Bố nói, “May mà Huệ vương điện hạ vẫn luôn đối xử cung kính với Thái tử và kiên quyết không cưới Thân Hàm Thu làm vương phi. Nếu không hôm nay ngài đã gặp chuyện không hay rồi.”

Cảnh Thế Đan cười nói, “Thân là hoàng tử vô binh vô tướng, cái dựa vào chỉ là một ý niệm của phụ hoàng mà thôi. Lúc này phụ hoàng có lẽ đang vui mừng vì mấy anh em chúng ta không phản lại Thái tử. Có điều, phụ hoàng cơ thể tráng kiện, ông ấy có lẽ còn ngồi ở ngôi vị hoàng đế hơn mười năm hai mươi năm nữa cũng không có gì lạ. Có phụ hoàng ở đó, chỉ cần chúng ta không gây ra chuyện gì là có thể an hưởng tôn vinh rồi.”

Quý Bố còn chuyện khác muốn hỏi. Gã cười nói, “Huệ vương điện hạ không phải đã xin được ý chỉ để cưới Tống Ý Mặc sao? Sao dạo này ngài lại không có động tĩnh gì vậy?”

Cảnh Thế Đan trả lời, “Tháng tư tới là lễ cập kê của Tống Ý Mặc. Bản vương muốn cầu hôn nàng ấy tại lễ cập kê.”

Dạo gần đây, được La phu nhân dạy dỗ, Tống Ý Mặc cũng học được một chút nữ công và một ít tay nghề nấu nướng. La phu nhân thấy Tống Ý Mặc chuyên chú học tập thì cũng rất vui mừng. Bà thấp giọng nói, “Con đã tới tuổi cập kê rồi, cuối cùng cũng phải lập gia đình. Mấy việc này nên học tập dần dần đi, về sau nhất định sẽ phát huy tác dụng.”

Hai người đang nói chuyện thì nhận được tin Tống Ý Bội đã tới. La phu nhân và Tống Ý Mặc vội ra ngoài đón rồi cùng Tống Ý Bội vào phòng nói chuyện phiếm.

La phu nhân nói với Tống Ý Bội, “Con hiện giờ đã là gái có chồng, không thể cứ một chút lại chạy về nhà mẹ đẻ được, rảnh rỗi thì qua thăm hỏi hầu hạ bố mẹ chồng đi, cũng phải quan tâm chăm sóc họ nhiều hơn một chút mới được.”

Tống Ý Bội kéo tay La phu nhân làm nũng, “Mẹ à, hai tháng rồi con không về, vậy mà mẹ chẳng nhớ con chút nào sao? Chẳng phải vì nghĩ A Mặc sắp làm lễ cập kê nên con mới về bàn bạc một chút xem nên tổ chức lễ cho em nó thế nào sao? Nghĩ lại thì trước đây khi bọn con tới tuổi cập kê, lúc đấy chị em con vẫn là tiểu thư của Hầu phủ nên lễ lạt cũng xem như long trọng. Lễ cập kê của A Mặc hiện giờ chỉ sợ sẽ có chút vắng vẻ thôi.”

La phu nhân nói, “Chuyện này con lo lắng quá nhiều rồi. Trước đây khi còn là tiểu Hầu gia, các mối quan hệ của nó cũng khá tốt đẹp và có không ít bạn tốt. Còn hiện giờ, cả ba chị của nó đang sống rất tốt, ba anh rể lại có quyền thế địa vị như thế, lễ cập kê của nó nhất định sẽ không vắng vẻ hơn so với lễ cập kê của các con đâu.”

La phu nhân nói xong, Tống Ý Bội cũng cảm thấy đúng. Nàng ta không khỏi nở nụ cười, “Nói vậy là con lo vô ích rồi?”

“Chẳng phải thế sao?” La phu nhân lại nói, “Con vẫn nên cẩn thận nghĩ xem nên tặng quà gì cho A Mặc đi!”

Tống Ý Bội gắt giọng, “Mẹ sợ con không có quà sao? Con đã sớm chuẩn bị rồi, bảo đảm A Mặc sẽ thích.”

Tống Ý Mặc cười nói, “Chị cả đã lén nói cho em biết, La Phương Khê, Trần Song Ngọc, còn có đám người Công chúa Cảnh Thế Dung nữa, đều sẽ tới tham gia lễ cập kê của em. Có mấy nàng quý nữ ấy đến đây, chị ba còn sợ buổi lễ không ầm ĩ lên sao?”

Mấy mẹ con nói xong liền cười rộ lên.

*

Chớp mắt đã tới đầu tháng Tư. Từ sáng sớm, cỗ kiệu và xe ngựa của các phủ đã lũ lượt kéo tới ngoài cửa Lê viên để tham gia lễ cập kê của Tống Ý Mặc.

Thạch Khang vốn có mối quan hệ thân thiết với Tống Ý Mặc lúc trước cũng đã sớm cưỡi ngựa tới đây. Hắn một mặt muốn ủng hộ Tống Ý Mặc, một mặt muốn gặp mặt Trần Song Ngọc. Vì đến tháng Sáu Trần Song Ngọc mới tới tuổi cập kê nên hắn phải chờ tới cuối năm mới có thể cưới nàng ấy làm vợ. Thời gian gần đây Trần Song Ngọc cứ luôn ở trong phủ thêu đồ cưới và không tham gia các yến hội nên mấy tháng nay hắn vẫn chưa được gặp nàng.

Mọi người vừa mới tiến vào Lê viên thì bên ngoài bỗng có người hô, “Thánh chỉ đến! Tống thị tiếp chỉ!”

La phu nhân và Tống Ý Mặc đưa mắt nhìn nhau rồi vội vàng ra ngoài tiếp chỉ.

Thánh chỉ đại ý rằng Tống Ý Mặc tài mạo song toàn, xứng đôi với Huệ vương điện hạ, Hoàng thượng đặc biệt tứ hôn, quyết định mùa thu này sẽ tổ chức lễ cưới.

La phu nhân sớm đã được Tống Ý Châu cho biết Hoàng thượng quyết định chọn Tống Ý Mặc làm Huệ vương phi nên lần này tiếp chỉ bà cũng không tỏ ra bất ngờ.

Mọi người bên dưới cũng liên tục trầm trồ, “Tống gia lợi hại thật, đã có một vị Thuận vương phi, một vị thục phi, giờ lại thêm một vị Huệ vương phi nữa.”

Lại có người nói, “A Mặc như vậy thì người bình thường quả thật không dám cưới. Chỉ có Huệ vương điện hạ mới xứng đôi với A Mặc thôi.”

La Phương Khê và Trần Song Ngọc


Duck hunt