XtGem Forum catalog
Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322770

Bình chọn: 7.00/10/277 lượt.

n đem công lao này chia cho Huệ vương đây mà.

Vả lại, Hoàng thượng còn đặc biệt sai Thạch tướng quân giúp Huệ vương truy bắt trùm thổ phỉ, đây chẳng phải là ngầm đồng ý để Huệ vương và Thạch tướng quân lập công sao?

Tống Ý Mặc nhíu mày. Trong nháy mắt mà nàng đã nghĩ tới rất nhiều chuyện.

Thái tử phi của Thái tử Cảnh Thế Sơ chính là con gái của công chúa Trường Tín, em gái của Cảnh Nam Thiên.

Tình cảm giữa Cảnh Nam Thiên và công chúa Trường Tín rất tốt đẹp, hai người sống nương tựa vào nhau từ thuở bé. Tới khi Cảnh Nam Thiên khởi binh giành chính quyền, công chúa Trường Tín và vị hôn phu của bà ta là Thân Đình đã gom góp được rất nhiều tiền tài dành cho chiến trường nên giải quyết được vấn đề chi phí cho chiến tranh. Khi Cảnh Nam Thiên giành được thiên hạ, ông ta đương nhiên phong thưởng hậu hĩnh cho Thân Đình và công chúa Trường Tín. Tới khi Thái tử trưởng thành, Cảnh Nam Thiên lại càng không để ý tới một thực tế là con gái của công chúa Trường Tín luôn ốm đau bệnh tật mà quyết định cho Thái tử cưới con gái của công chúa Trường Tín làm Thái tử phi.

Cảnh Nam Thiên dùng vũ lực để có được thiên hạ. Sau khi ổn định triều chính, mặc dù đã mời các nhà nho tới dạy lễ nghĩa cho Thái tử nhưng tận đáy lòng ông ta rốt cuộc vẫn có chút yêu thích những người vũ dũng. Người sáng suốt sẽ âm thầm phát giác ra vì Huệ vương rất vũ dũng nên Cảnh Nam Thiên cũng sủng ái Huệ vương nhiều hơn một chút. Chẳng qua vì phía Thái tử có công chúa Trường Tín ủng hộ nên địa vị coi như cũng được củng cố.

Hiện nay Thái tử phi vừa mới qua đời, nếu Thái tử đánh mất sự ủng hộ của công chúa Trường Tín, đánh mất sự yêu thương của Hoàng đế, vậy thì…

Tống Ý Mặc khẽ biến sắc mặt, hơi thở có chút rối loạn. Nếu Thái tử không giữ đượcvị trí mà bị Huệ vương chiếm lấy, đến lúc đó, chỉ cần một ánh mắt của Khương quý phi là Hầu phủ sẽ tan thành tro bụi ngay.

Thạch Khang thấy sắc mặt của Tống Ý Mặc có biến đổi thì tưởng nàng sợ hãi không dám đi theo nên không khỏi hô lên, “Sao thế? Sợ rồi à? Tôi nói cho cậu biết, có cha tôi ở đấy rồi thì một cọng tóc của chúng ta cũng không mất đi được đâu.”

Tống Ý Mặc vừa đỡ trán vừa nói, “Đột nhiên tôi hơi đau đầu, không đi được đâu.”

Thạch Khang cực kỳ mất hứng mà lẩm bẩm mấy câu. Nhìn lại thời gian cũng không còn sớm, sợ mình tiếp tục nán lại sẽ làm lỡ thời gian xuất binh, Thạch Khang không cố gắng khuyên nhủ Tống Ý Mặc nữa mà xoay người rời đi.

Tống Ý Mặc tiễn Thạch Khang xong lại ôm gối ngồi một lúc. Nàng nghĩ ngợi lung tung nhưng không nghĩ ra được cái gì. Mặc dù được tập tước vị nhưng chung quy Tống Ý Mặc vẫn còn nhỏ tuổi và không có chức vụ thực sự nên không có cách nào thâm nhập được vào triều chính, càng không có cách nào thăm dò được các việc hệ trọng của triều đình, ví dụ như chuyện vị trí của Thái tử có thể đang lung lay, hay Huệ vương có thể sẽ được ngồi vào vị trí ấy. Nàng chỉ mơ hồ phỏng đoán chứ không thể thực sự nắm được chứng cớ nào.

Tống Ý Mặc lại trầm tư một lát. La phu nhân tuy thủ đoạn lợi hại nhưng chung quy vẫn quanh quẩn trong nhà nên chưa chắc đã phán đoán chính xác về những chuyện trọng đại bên ngoài. Nàng do dự một lúc, không biết nên thảo luận chuyện này với ai thì mới được đây?

Thanh Mai vẫn chờ ở bên ngoài phòng khách thấy Thạch Khang đi rồi mà Tống Ý Mặc vẫn chưa ra thì lo lắng cất tiếng gọi. Thấy Tống Ý Mặc không trả lời, nàng ta đành phải vén mành đi vào.

“Tiểu Hầu gia, trời không còn sớm nữa, ngài nên về thư phòng viết chữ đi ạ. Hoàng ẩn sư có dặn ngày mai phải nộp rồi.”

Nghe thấy Thanh Mai nói thế, Tống Y Mặc liền hồi phục lại tinh thần. Nàng ồ lên một tiếng rồi nói, “Thiếu chút nữa quên mất còn có bài vở chưa xong.” Tống Ý Mặc nói xong liền đứng dậy rời khỏi thư phòng.

Hoàng ẩn sư mà Thanh Mai vừa nói tới chính là thầy giáo do La phu nhân nhờ anh trai là La Minh Nhiên tìm hộ để dạy dỗ Tống Ý Mặc. Không ai biết tên thật của Hoàng ẩn sư là gì. Sau khi vào Hầu phủ, ngoại trừ những lúc giảng bài thì thời gian còn lại ông ta đều ở trong thư phòng đọc sách không ra khỏi cửa. Người trong Hầu phủ gọi ông là Hoàng ẩn sư.

Hoàng ẩn sư nguyên là nhà nho của triều đại trước. Ông nguyện ý ẩn danh tới làm thày giáo cho Tống Ý Mặc thực ra cũng có lý do.

Năm ấy, khi Cảnh Nam Thiên phá thành, các đại tướng vào thành đa số đều cướp đoạt rất nhiều tài sản quý giá, chỉ có Tống Khản không biết trong lòng nghĩ gì mà sau khi tiến vào hoàng thành lại chỉ đánh tới ngự thư phòng và mang đi rất nhiều sách cổ cùng với sách hiếm chỉ có một bản duy nhất. Khi Cảnh Nam Thiên yên ổn ngồi trên ngai vàng, ông ta đã dựa vào sổ sách còn lại để lấy lại một vài tài sản quý báu của các đại tướng sung vào quốc khố. Về phần đám sách cổ và các sách quý hiếm chỉ có một bản do Tống Khản mang đi, vì chúng không có trong sổ sách nên không bị đòi lại.

Hoàng ẩn sư thăm dò được chuyện bên trong Hầu phủ có chứa rất nhiều sách cổ và sách nguyên bản nên không cần La Minh Nhiên thuyết phục, ông ta lập tức sảng khoái đồng ý đến Hầu phủ làm thày giáo cho Tống Ý Mặc, điều kiện là ông ta có thể tùy ý ra vào thư phòng trước