ó.”
La Phương Khê tiếp lời, “Ý Châu cũng nói sẽ không quên ân tình này của em đâu.”
Thân Hàm Thu đang muốn nói tiếp thì thấy Tô Lũ và Trần Song Ngọc tới gần bắt chuyện, nàng ta liền im lặng không nói gì nữa.
Tô Lũ và Trần Song Ngọc tươi cười vấn an rồi lại xì xầm to nhỏ, “Chị Thu và chị Khê đang nói chuyện gì vậy? Sao bọn em tới đây lại không nói nữa?”
“Người lớn nói chuyện, mấy đứa nhỏ các em tò mò cái gì?” La Phương Khê cười cười trách mắng Tô Lũ và Trần Song Ngọc một câu.
Trần Song Ngọc bất mãn nói, “Hai chị chẳng qua chỉ hơn bọn em có hai ba tuổi, sao lại tự cho mình là người lớn được?”
Trong khi các nàng vui đùa ở nơi này thì Công chúa Trường Tín lại đang cùng vài người họ hàng nói chuyện. Sau khi vào phòng tân hôn hỏi thăm Tống Ý Châu, khi ra tới bên ngoài thư phòng của Cảnh Thế Viêm, đúng lúc trông thấy Cảnh Thế Sơ trốn tránh trong thư phòng đi ra, Công chúa Trường Tín liền dừng lại nói chuyện với hắn.
Mấy người họ hàng lập tức thức thời cáo lui rồi rời đi.
Công chúa Trường Tín thấy xung quanh không có ai liền nhàn nhạt hỏi, “Thuận vương đã thành thân rồi, hôn sự của Huệ vương chắc cũng sớm diễn ra thôi. Không biết Thái tử điện hạ có ý định gì không?”
Cảnh Thế Sơ biết Công chúa Trường Tín đang vòng vo hỏi mình xem có ý định liên thân lần nữa hay không, có ý định cưới Thân Hàm Thu hay không. Nghĩ có tránh cũng không thể tránh được việc này, hôm nay hắn không trả lời thì ngày mai Công chúa Trường Tín cũng sẽ tìm tới yêu cầu trả lời, hắn liền nói, “Cô ạ, sau khi Hàm Hạ qua đời, trong lòng cháu rất đau xót. Mỗi khi nhìn thấy Hàm Thu cháu lại nghĩ tới Hàm Hạ, trong lòng càng thêm thương cảm. Với lại, hiện giờ cháu thực sự không lòng dạ nào nghĩ tới chuyện này.”
Cảnh Thế Sơ không gọi danh vị của Công chúa Trường Tín, không gọi mẹ vợ, chỉ vô cùng thân thiết gọi bà ta là cô, cũng nói cho Công chúa Trường Tín biết, cho dù Công chúa Trường Tín có phải là mẹ vợ của mình hay không thì bà ta vĩnh viễn là cô ruột của mình, địa vị của bà ta trong lòng mình sẽ không bao giờ thay đổi. Nhưng ý tứ bên trong mấy câu nói đó cũng rất rõ ràng, hắn sẽ không có ý định cưới Thân Hàm Thu.
Công chúa Trường Tín cũng là người thông minh. Bà ta nói tiếp, “Cháu nghĩ mọi việc đã tốt đẹp rồi sao? Cháu cần phải hiểu, Hoàng thượng vẫn cần một người em gái như ta, Hoàng thượng cũng rất yêu thương Hàm Thu và hy vọng Hàm Thu có thể trở thành con dâu mình. Giờ Thế Viêm đã cưới vợ, nếu cháu không có ý định với Hàm Thu thì chỉ còn lại Thế Đan thôi.”
Trước đây Cảnh Thế Sơ cũng không tin Công chúa Trường Tín lại chuyển hướng nhanh như vậy, hôm nay chính tai nghe thấy bà ta nói thế, lúc này mới tin lời phụ tá nói, hắn không khỏi thầm than: Cô à, cô việc gì phải làm thế? Cô chỉ cần an phận thủ thường, dựa vào danh vị công chúa, dựa vào ký ức và tình cảm của cháu dành cho Hàm Hạ thì tương lai có đăng vị cũng vẫn sẽ tôn trọng cô. Nhưng cô lại…
Cảnh Thế Sơ mặc dù ôn hòa nhưng có một số việc cũng rất kiên quyết. Hắn lập tức nói, “Hàm Thu là con gái của cô, cô muốn gả em ấy cho ai, cháu không có quyền can thiệp.” Nói xong hắn phất tay áo bỏ đi luôn.
“Ngươi…” Công chúa Trường Tín giận đến trắng bệch cả mặt. Nếu trước đây Cảnh Thế Sơ không cưới con gái mình thì liệu có thể ngồi lên vị trí thái tử không? Hiện giờ vị trí đã ổn rồi, nó liền dám bất kính với mình. Hừ, mình có thể làm cho nó ngồi yên ổn ở vị trí đó thì cũng có thể làm cho nó ngồi cũng không xong.
Trong bữa tiệc cưới này của Cảnh Thế Viêm, có người gặp mặt rất vui vẻ, có người lại ra về với tâm trạng chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Tống Ý Mặc coi như hết sức vui vẻ ra về.
Mặc dù bận rộn cả ngày nhưng chưa thấy Tống Ý Mặc trở về, La phu nhân cũng không yên tâm đi ngủ. Đợi tới khi Tử Hạ tới báo Tống Ý Mặc đã về, gánh nặng trong lòng bà mới được hạ xuống.
Tống Ý Mặc đi vào phòng La phu nhân cười nói, “Mẹ lo cho con à? Khi Lâm quản gia tới đón con, con cũng chưa uống nhiều mà.”
La phu nhân thấy Tống Ý Mặc không có vẻ gì là say rượu mới thở hắt một hơi. Bà nói, “A Mặc, giờ con không giống trước đây nữa, cơ thể có nhiều thay đổi. Nếu con uống quá chén chỉ sợ sẽ lộ ra dấu vết làm người ta nghi ngờ.”
Tống Ý Mặc nói, “Mẹ, con biết rồi!”
La phu nhân lại hỏi kiệu hoa được rước qua những nơi nào, Tống Ý Châu có bị xóc nảy không, rồi lại hỏi chi tiết về việc Cảnh Thế Viêm với Tống Ý Châu bái đường và nhập tân phòng.
Tống Ý Mặc cũng biết trong một khoảng thời gian ngắn La phu nhân không thể không lo lắng cho Tống Ý Châu nên nhất nhất trả lời. Nàng lại cười nói, “Thuận vương điện hạ rất quan tâm tới chị cả, chị ấy lại là người độ lượng khéo léo. Ai cũng tán thưởng hôn sự này, mẹ yên tâm.”
La phu nhân nghe nói mọi việc của Tống Ý Châu đều ồn thỏa, tại bữa tiệc Cảnh Thế Đan cũng chỉ ồn ào mấy câu mà không làm khó bọn họ, liền gật đầu nói, “Cũng coi như thuận lợi.”
Tống Ý Mặc lại thấp giọng nói, “Con nghe một người hầu trong thư phòng của Thuận vương nói Công chúa Trường Tín và Thái tử điện hạ hình như ầm ĩ một trận trong thư phòng và ra về có vẻ không vui.”
“Bọn họ cãi nhau vì chuyện gì con
