Mưu Sắc

Mưu Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323275

Bình chọn: 9.5.00/10/327 lượt.

Nhi, va chạm với công chúa, còn nghĩ bản cung sẽ bỏ qua cho nàng ta sao?”

Ngô ma ma cúi thấp đầu, “Sơ Yên nói, Hi quận chúa đã đồng ý sẽ cầu xin cho nàng ta, chỉ là không cẩn thận làm đổ nước trà, không phải tội chết. Sơ Yên cũng không biết ý định của Hi quận chúa, nàng ta nói nếu biết sẽ tuyệt không dám mạo phạm công chúa.”

Tiết hoàng hậu cong môi một cái, lạnh lùng mà xa cách, “Lời khai đã viết chưa?”

Ngô ma ma gật đầu, “Đã viết rồi, cùng đã điểm chỉ.”

Sau một lát trầm mặc, Tiết hoàng hậu thản nhiên nói: “Đem người đi xử lí.”

Ngô ma ma một chút cũng không bất ngờ, cúi đầu đáp: “Dạ.”

“Đúng rồi.” Tiết hoàng hậu gọi bà lại, “Đem tờ khai bỏ vào thư gửi đi, lần này ta cho Đoan vương gia một ân tình, trong lòng ông ta cũng nên tự có quyết định đáp lại.”

“Lão nô hiểu rồi.” Ngô ma ma rời khỏi Phượng Loan điện.

Tiết hoàng hậu nhìn theo bóng người càng ngày càng nhỏ, đôi mắt dõi ra xa, có chút trống rỗng mất hồn.

Tin tức Kính Nhân đế tứ hôn cho công chúa và quốc sư đại nhân nhanh chóng lan truyền toàn bộ kinh đô, rồi dần dần lan đến các địa phương khác. Mọi người sôi trào.

Quốc sư thế mà lại cùng với tiểu công chúa đế hậu sủng ái nhất kết thành phu thê?! Bọn họ không chỉ kinh ngạc bởi điều này mà bởi vì tiểu công chúa tuy có diện mạo xinh đẹp nhưng vẫn quá mức tục khí, sao có thể xứng đôi với quốc sư đại nhân không nhiễm một hạt bụi nhỏ nào?

Nghe nói sau khi các vị tiểu thư nghe được tin tức này, lòng tan nát thành từng mảnh. Nhưng đây là do hoàng thượng tự mình hạ chỉ, hơn nữa nghe nói đó là do quốc sư tự mình cầu cưới, dù bọn họ có cảm thấy không xứng cũng đâu có tư cách nói cái gì. Đương sự đã không quan tâm, bọn họ cũng đâu nhàn rỗi thao thao bất tuyệt mãi được.

___^^___^^___

“Tiểu muội, huynh không đồng ý hôn sự của muội với Mộc Tử Ảnh!” Lê Nhất bình tĩnh nói. Nếu không phải phụ hoàng ở trước mặt văn võ bá quan chỉ hôn, hắn phản đối sẽ khiến phụ hoàng mất hết mặt mũi, nếu không hắn sẽ là người đầu tiên đứng ra.

Lê Thấm nhìu mày, “Vì sao? Mộc Tử Ảnh làm gì đắc tội huynh bao giờ?”

“Huynh mà là loại người nhỏ nhen như vậy sao?” sau khi nghe thấy lời tiểu muội nói, Lê Nhất giận đến tái mặt.

Lê Thấm thẹn đỏ mặt cúi đầu, than thở: “Ngay cả chàng có muôn vàn chỗ không tốt nhưng hôn sự đã được định rồi, phụ hoàng nhất ngôn cửu đỉnh, muội cũng đâu thể nào khiến phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, phá vỡ miệng vàng lời ngọc của phụ hoàng?”

“Thấm Nhi, đại ca chưa bao giờ hại muội. Nếu không thể gả cho một nam nhân thực lòng yêu thương mình, cả đời này của muội sẽ bị phá hủy, bài học của phụ hoàng và mẫu hậu muội còn chưa học đủ sao?” Ngữ khí Lê Nhất chậm lại.

Lê Thấm ngẩn ra, trong lòng rất ấm áp, khóe miệng cong lên, dương dương tự đắc nói: “Muội biết đại ca tốt với muội nhưng làm sao đại ca biết được Mộc Tử Ảnh không phải là phu quân tốt. Tình ý của chàng đối với muội làm sao có thể giả được, điều này muội nhận ra được.”

“Nam nhân mang mục đích tới tiếp cận muội làm sao mà thực lòng cho được!” Lê Nhất thốt ra, thấy tiểu muội ngây người, vội vàng nghiêng đầu không nhìn nàng.

Lê Thấm nhìn chằm chằm huynh trưởng không buông, đôi mi thanh tú nhíu lại, “Ý đại ca là gì?”

“Không có gì, tóm lại, muội nghe huynh, ngoan ngoãn lui lại hôn sự này, phụ hoàng thương muội, nếu muội kiên quyết phản đối, chắc chắn phụ hoàng sẽ lo lắng đến cảm nhận của muội.” Lê Nhất trốn tránh ánh mắt của tiểu muội.

“Đại ca, có phải huynh có chuyện gì gạt muội không?” Lê Thấm hấp tấp nói, trong lòng đã có dự đoán không tốt. nàng thật vất vả mới có được hạnh phúc, thật vất vả mới buông xuống cảnh giác trong lòng, nàng không dám nghĩ tới ý tứ ẩn chứa trong lời nói của đại ca. Mang theo mục đích? Tử Ảnh mang theo mục đích tiếp cận nàng sao?

“…Thấm Nhi, đại ca sẽ tìm cho muội một phu quân khác, lần này ngoan ngoãn nghe lời đại ca được không?”

Lê Thấm nghe cái gì cũng không vào, nàng chỉ chăm chăm nhìn vào hai mắt đại ca mình, hỏi, “Mộc Tử Ảnh gạt muội chuyện gì, không bằng đại ca cứ nói thẳng ra, cho dù ca không nói với muội, muội cũng có biện pháp làm rõ.”

Lê Nhất trầm mặc thật lâu, cuối cùng thở dài một hơi, lấy ra một tập giấy, đưa cho nàng, “Tự mình xem đi. Xem xong nói cho huynh biết muội có còn muốn gả cho hắn không.”

Ánh mắt Lê Thấm chuyển qua tập giấy rất dày kia, lòng đột nhiên trầm xuống, khi đầu ngón tay chạm vào trang giấy không nhịn được run rẩy, cầm tập giấy kia, đọc lướt qua nội dung trong đó, sắc mặt ngày càng khó coi.

“Mộc Tử Ảnh vốn tên là Mộc Cảnh Thu, con thứ dòng trưởng nhà họ Mộc phú thương lương thực nổi danh Giang Nam. Một nhà họ Mộc bởi vì xung đột với Chu thái sư nên bị Chu thái sư lấy một tội danh đày vào thiên lao sau đó…xử tử?” Lê Thấm thì thào lặp lại câu này, đột nhiên cười xùy một tiếng, nhỏ giọng nói: “Muội từng nghe ma ma trong cung nói qua, bảy năm trước quả thật có xảy ra một việc, lương thương Giang Nam cố tình nâng giá gạo lên khiến dân chúng không có tiền mua, thực là độc ác. Khi Chu thái sư thượng tấu việc này lên, phụ hoàng đã chuẩn tấu, giao cho ông ta toàn quyền xử lí.”

“Thấm Nhi…” L


Insane