i ba năm. Những điều này ông đều biết hết.
Khi nghĩ đến Lê Thấm, trong lòng Kính Nhân đế lại càng thêm đau đớn. Ông còn tưởng nha đầu của ông đã trưởng thành rồi, đã hiểu biết lễ nghi rồi nhưng chính ông cũng không ngờ được, đó có lẽ đều là bởi sự kiện kia. Hết thảy tội lỗi đều do tự ông tạo thành, báo ứng hôm nay ông nhận được là xứng đáng. Sau khi ông chết, ông cũng không muốn hại Thấm Nhi cho nên mỗi ngày ông đều cố gắng uống thuốc. Dù sao ông cũng nhất định phải nhìn thấy Thấm Nhi thành hôn, đến lúc đó ông mới có thể an tâm ra đi. Còn có một mối họa lớn trong lòng Kính Nhân đế chính là lão thất phu Chu thái sư đã được người cứu ra, nghĩ một chút là có thể biết ai làm việc này. Nếu Chu gia chỉ vì muốn cứu một mạng Chu thái sư, ông cũng không keo kiệt mà tha cho lão ta nhưng nếu đó là để bọn chúng ngóc đầu trở lại, Kính Nhân đế nhất định sẽ không nể tình cảm phụ tử thêm nữa.
Lê Thấm ngồi trên bàn đu dây ở Tuyệt Trần cung, ngẩn ngơ nhìn bầu trời.
“Muốn đến thăm ông ấy thì đi đi, sợ là cũng không còn bao nhiêu ngày nữa.” Mộc Tử Ảnh đi đến phía sau nàng, ngả mái đầu vẫn ngửa lên một lúc lâu của nàng vào lòng mình sau đó nhẹ nhàng xoa bóp cổ nàng.
Lê Thấm vùi đầu vào lòng hắn, ôm hắn thật chặt, bả vai run rẩy, nghẹn ngào: “Tử Ảnh ca ca, ta đi rồi nhưng chỉ dám vụng trộm đứng ngoài cửa nhìn chứ không dám đi vào. Ta…ta không thể ngờ được phụ hoàng trở nên suy nhược đến vậy. Thân mình người luôn khỏe mạnh, vì sao Nhu phi phải hại phụ hoàng chứ, rõ ràng phụ hoàng luôn yêu Nhu phi nhất mà. Chẳng lẽ là vì phụ hoàng không truyền ngôi vị hoàng đế cho Đằng vương huynh sao?”
Hai tay Lê Thấm xiết chặt, nhỏ giọng khóc òa, thì thào: “Ta nên hận ông ấy, nhưng hiện giờ lại chẳng thể nào hận được. Cử nghĩ đến việc ông ấy bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi, ta rất sợ. Những điều tốt mà phụ hoàng dành cho ta cứ hiện lên. Ngoại trừ sự việc năm năm trước, ông ấy đối với ta rất tốt, có bảo bối nào cũng sẽ nghĩ đến ta đầu tiên. Tử Ảnh ca ca, chàng nói xem, có phải ta là một kẻ chẳng có tiến bộ gì không. Ta vẫn cho rằng mình là một người yêu ghét rõ ràng nhưng khi vấp phải chuyện này, ta lại không thể hiểu rõ mình là thương ông ấy hay là hận ông ấy…”
Mộc Tử Ảnh nhẹ nhàng vuốt lưng nàng, thanh âm dịu dàng, “Thấm Nhi, mọi người đều thay đổi, cứ mãi rối rắm điều đó làm gì. Nếu nàng vô tình với ông ấy, lúc này nào có vì bệnh tình của ông ấy mà rối loạn. Nhu phi đã chết rồi, thái tử cũng không bao giờ bị phế, đều đã là chuyện quá khứ cần gì phải canh cánh mãi trong lòng.” Dứt lời liền nâng mặt mèo nhỏ trong lòng lên, xoa xoa một chút sau đó khẽ cười nói: “Đi đi, thăm ông ấy, miễn cho ngày sau nàng phải hối hận.”
“Ừm!” Lê Thấm gật mạnh đầu, nín khóc mỉm cười, cúi xuống nhắm ngay môi mỏng của hắn, hôn mấy cái thật to. Không để nàng kịp lùi xuống, Mộc Tử Ảnh ôm lấy vòng eo nàng, níu lấy đầu lưỡi nàng biến chúng thành một nụ hôn dài, nhìn mặt nàng ửng hồng, hắn mỉm cười nhéo nhéo mũi nàng, “Nhìn nàng gần đầy cảm xúc đều hạ thấp, tha cho nàng đấy. Sau khi đại hôn, ta sẽ đòi lại bằng hết.”
Sau khi Lê Thấm nghe xong lời này liền xấu hổ không chịu được, nàng đấm ngực hắn một cái rồi chạy đi.
Mộc Tử Ảnh cười to hai tiếng ha ha, nhìn làn váy của tiểu nha đầu khẽ tung lên theo bước chạy của nàng, ra đến cửa cung còn vụng trộm giơ nắm đấm về phía hắn, hắn chỉ đành mỉm cười lắc đầu. Ở trong lòng hắn, Lê Thấm vừa đơn giản vừa đáng yêu, chưa bao giờ điêu ngoa tùy hứng như trong mắt người ngoài. Hắn muốn bảo vệ sự đơn giản đáng yêu đó của nàng nên có một số việc, hắn vĩnh viễn cũng không thể cho Lê Thấm biết được.
Mộc Tử Ảnh cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, trắng nõn như ngọc, đột nhiên hắn nắm tay lại, giống như mạnh mẽ nắm lấy cái gì. Thân hình chợt lóe, Mộc Tử Ảnh đề khí bay qua tường cung, tránh khỏi thị vệ và cung nhân, đi thẳng đến một nơi.
Bên trong cung điện nguy nga lộng lẫy đã sớm cho người lui hết ra ngoài, một tay Mộc Tử Ảnh đặt sau lưng, đứng trong cung điện to lớn, ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử ngồi trên ghế cao.
“Quốc sư đại nhân, mọi chuyện đều chuẩn bị tốt rồi chứ? Bản cung đã nghe theo đề nghị của khanh, nếu không thể nhổ bọn chúng đến tận gốc, bản cung sẽ tổn thất rất lớn.” Thanh âm nữ tử ngồi bên trên có chút trong trẻo mà lạnh lùng, trong điện mờ tối, bóng dáng của bà như ẩn vào chiếc ghế tím vàng, thoạt nhìn trông thực cô đơn.
Mộc Tử Ảnh cười, “Hoàng hậu nương nương lo lắng nhiều rồi, theo tính tình của Chu thái sư, lão làm sao có thể cam chịu ở dưới người khác, trong vòng hai tháng thôi, nhất định lão ta sẽ xúi giục Bình Võ vương khởi binh tạo phản.”
người ngồi trên trầm mặc một lát mới lên tiếng, “Như thế thì không còn gì tốt hơn, chỉ có trừ khử được đảng của Chu quý phi và Bình Võ vương, ngôi vị hoàng đế của Nhất Nhi mới vững chắc được. Mấy năm nay vất vả cho quốc sư rồi.”
Mộc Tử Ảnh không quan tâm, “Hoàng hậu nương nương khách khí rồi, nếu không phải nhờ hoàng hậu nương nương năm năm trước hủy chứng cớ thay thần thì nay thân phận của thần đã sớm bại lộ. Chuyện của Thấm Nhi cũng phải đa tạ người, cũng may nương nương