ếp tục dốc sức vì Đại Chiêu quốc ta, lòng trung tâm này khiến trẫm phải ngợi khen lớn! Người đâu, còn không mau tới đỡ thái sư nghỉ tạm.”
Người còn chưa kịp đến đỡ thái sư, Mộc Tử Ảnh vẫn đứng yên lạnh nhạt không nói chợt mở miệng, “Hoàng thượng không cần lo lắng, trên người thần có thần dược, chỉ cần cho thái sư uống một viên, thần đảm bảo không quá thời gian một chén trà là có thể tỉnh lại.” Nói xong, lại lấy từ trong lòng ra một bình thuốc nhỏ, đưa cho thị vệ nâng thái sư.
Kính Nhân đế đến lúc này mới thở phào, “Quốc sư lúc nào cũng hóa giải ưu phiền của trẫm, trẫm vô cùng cảm kích.”
Mộc Tử Ảnh hơi cúi đầu, cũng không trả lời, tựa như đang nhận lấy hết phần cảm kích này của thiên tử.
Mọi người đối với việc này là thấy nhưng không thể trách, không phải không biết có gì không ổn nhưng năm năm này, Kính Nhân đế luôn tôn trọng như thế với quốc sư, dân chúng cũng vì vậy mà càng yên tâm tôn sùng vị thần trong lòng họ, hình tượng quốc sư Mộc Tử Ảnh cũng càng ngày càng trở nên cao hơn.
Chu thái sư đang giả bộ bất tỉnh trong lòng nhất thời nóng như lửa đốt. Quốc sư thì ai mà không tin, nếu sau khi uống xong viên thuốc mà còn không tỉnh lại sợ là mọi người đều hiểu rằng ông ta đương giả bộ bất tỉnh. Chu thái sư còn đang rối rắm không biết khi nào thì nên mở mắt mà bên kia Tạ Hàm đã bắt đầu kích động bẩm báo.
“Hoàng thượng! Hôm nay vi thần muốn khởi tấu một người, người này chính là Chu thái sư vừa mới té xỉu!” Lời lẽ của Tạ Hàm nghiêm khắc lạnh lùng, thanh âm cao cao quanh quẩn toàn bộ hiện trường.
Ngay sau đó, toàn trường yên tĩnh.
Kính Nhân đế trợn mắt nhìn, “Lớn mật! Chu thái sư là nguyên lão hai triều của Đại Chiêu quốc, tại sao ngươi lại dám nói xấu trung thần của Đại Chiêu quốc ta?!”
Chu thái sư thường lấy tên mình phát cháo cùng lương thực cho người dân ở những huyện nghèo khó, ở trong lòng dân chúng đã có một danh tiếng cực tốt. Dân chúng tin tưởng Chu thái sư là một trung thần, , phần tôn kính này cũng giống như đối với quốc sư đương triều Mộc Tử Ảnh, hay đối với Kính Nhân đế cũng vậy.
Tạ Hàm lại dập đầu hai cái thật vang, “Từng lời vi thần nói đều là sự thật! Vi thần chỉ là người đơn thế mỏng, nhiều năm qua giả vờ nghe lệnh Chu thái sư, bất đắc dĩ phải thông đồng làm bậy, từ lâu trong tay đã nắm giữ rất nhiều chứng cứ phạm tội.” Nói xong liền lấy từ trong tay áo ra một tập giấy thật dày, cúi đầu trình lên.
Kính Nhân đế đến gần hắn, không đợi thị vệ trình lên mà tự tay lấy luôn. Tạ Hàm đang quỳ xuống nhân lúc ông đang lật xem mà nói tiếp: “Chu thái sư không những kết bè kết cánh, mà còn nhiều lần âm mưu phái thích khách sát hại quốc sư đại nhân! Vụ thích khách ở Tường Vân tự cùng với mũi tên vừa rồi, theo vi thần đó đều do Chu thái sư làm ra!”
Lời này vừa nói ra, bầu không khí yên lặng như bị xé rách, có cái gì đó nổ bùng ra, nhất là dân chúng bên ngoài khi nghe lời này, khiếp sợ rất nhiều nhưng giận dữ còn hơn thế nữa.
Tạ Hàm làm như không nghe thấy nói tiếp: “Chu thái sư từng âm thầm thu mua lương thực và vải vóc của các lương thương bố thương, khống chế áo cơm dân chúng, thắng được món lợi kếch sù, dùng việc phát cháo cho dân để che giấu sự hám lợi của mình. Nếu có lương thương bố thương nào không chịu nghe lời sẽ bị Chu thái sư lấy lí do mưu phản để chiếm đoạt toàn bộ gia sản! Từ lúc quốc sư đại nhân xuất hiện, Chu thái sư nhìn trúng uy vọng của quốc sư, có ý mượn sức quốc sư đại nhân.” Nói đến đây lại theo bản năng liếc nhìn Mộc Tử Ảnh một cái, phát hiện khuôn mặt của người nọ có chút xanh trắng, bỏ qua khó hiểu trong lòng tiếp tục nói: “Chắc bởi vì quốc sư đại nhân từ chối không giúp Chu thái sư, Chu thái sư lại kiêng kị quốc sư cho nên mới mấy lần phái người đến giết, cũng may quốc sư có thần tiên phù hộ mới tránh được bao nhiêu lần ám sát. Không chỉ thế này, còn có…”
Sau khi nghe xong, Kính Nhân đế mặt rồng đại biến.
Chu thái sư đang té xỉu rốt cuộc cũng không giả bộ nổi nữa, sau khi đã suy nghĩ kỹ bèn từ từ mở mắt, nghe được những lời tố cáo của Tạ Hàm, liền kích động hoảng sợ quỳ xuống trước mặt Kính Nhân đế, kêu khóc: “Hoàng thượng, vi thần thực oan uổng! Tên tiểu nhân Tạ Hàn này oán vi thần bình thường không có chiếu cố hắn cho nên mới làm giả chứng cớ muốn bôi xấu trong sạch của vi thần. Lòng trung thành của vi thần đối với hoàng thượng có trời đất chứng giám, vạn mong hoàng thượng điều tra cẩn thận, trả lại công bằng cho thần! Nếu hoàng thượng dễ dàng tin vào lời nói của tiểu nhân, thần nguyện đâm đầu chết ở chỗ này, chứng minh trong sạch của vi thần!”
Tay Kính Nhân đế run run cầm một xấp giấy dày chứng cứ phạm tội, giận dữ quát: “Trẫm cũng không muốn tin tưởng Tạ Hàm dễ dàng nhưng chứng cớ trên tay trẫm vô cùng xác thực, thái sư còn muốn nói dối nữa sao?”
Chu thái sư chỉ không ngừng dập đầu kêu oan, tuổi ông ta đã già, bộ dáng đáng thương kia khiến người ta rất tin vào việc thực sự ông ta bị oan, hơn nữa lại có thêm rất nhiều đại thần không ngừng bước ra cầu xin, Kính Nhân đế chỉ hạ lệnh đem nhốt vào đại lao Hình bộ, không cho người nào đến thăm cũng sai người điều tra kĩ c