Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mưu Sắc

Mưu Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323425

Bình chọn: 7.5.00/10/342 lượt.

àng việc này. Thực ra, số đại thần cầu xin đều là người được Chu thái sư cắm vào, nếu không phải lo lắng việc Chu thái sư mà đổ thì bọn họ sẽ bị liên lụy theo thì ai dám có lá gan gánh lấy cơn tức của hoàng thượng.

Ngoại trừ việc ngoài ý muốn này, hết thảy mọi thứ ở đại lễ tế trời đều coi như viên mãn. Đại lễ chấm dứt, bách quan tụ tập thành từng tốp rời đi, đáng tiếc có những thứ lại không thể rời đi được. Chỉ trong vòng một ngày, các loại tin tức xấu xí về Chu thái sư đã truyền khắp kinh đô, sau đó từ từ truyền đến khắp các châu huyện…

Con ngươi lạnh lẽo của Mộc Tử Ảnh rốt cuộc cũng xuất hiện ý cười, hắn nghiêng đầu nhìn vết máu trên cánh tay mình, nhìn theo Kính Nhân đế đang ngồi trên long liễn đã đi xa không khỏi cười lạnh một tiếng. Ở trong mắt người khác, hắn là tiên nhân được thần phù hộ, một mũi tên độc không thể làm hại tới hắn mà ở trong mắt Kính Nhân đế, hắn đã dần mất hết tác dụng, sống chết của hắn đã không còn liên quan gì đến ông ta. Nếu không phải hắn đã sớm có chuẩn bị, lúc này độc đã xâm nhập vào phủ tạng, không thuốc nào cứu được! Kẹp một túi máu heo trong nách, lại thêm thính lực của hắn rất tốt, chỉ cần nghiêng người tránh thoát mũi tên độc kia, rồi ép mạnh túi máu, tạo một vết thương giả là được.

Mộc Tử Ảnh biết rõ, vị đế vương có bề ngoài nhân nghĩa kia thực ra đã sớm không thể chấp nhận sự tồn tại của hắn, uy vọng thanh danh của hắn chính là do Kính Nhân đế tạo nên nhưng không có một đế vương nào sẽ dễ dàng tha thứ cho một thần tử có danh vọng còn cao hơn cả mình. Chẳng qua

Kính Nhân đế chỉ muốn hắn làm quân cờ đối phó với Chu thái sư, nếu không phải bởi vì chuyện của hắn với Thấm Nhi, sau này Kính Nhân đế nhất định sẽ lấy mạng của hắn. Hắn có thể lấy Lê Thấm, có thể làm phò mã Đại Chiêu quốc, sau này sẽ cùng một lòng với hoàng thượng, công chúa, sẽ cam tâm tình nguyện giúp tân hoàng đăng cơ. Khi hắn làm phò mã sẽ không còn là vị tiên nhân trong mắt người khác như cũ, mà là một phàm nhân sinh động, lực ảnh hưởng cũng dần dần nhỏ đi.

Kính Nhân đế đã sớm sắp xếp xong, chẳng qua hắn là biết thời biết thế, trong khi ông ta tính kế, hắn cũng tính kế lại ông ta.

“Công tử, người bị thương sao?” Triệu Ly nhíu mày nhìn vết máu trên cánh tay Mộc Tử Ảnh, lo lắng hỏi một câu. Chu thái sư đã bị bắt, chứng cứ phạm tội đủ để khép ông ta vào tội chết, công tử rốt cuộc cũng có thể báo thù, hắn cũng cảm thấy hả hê. Nhưng hắn không muốn công tử chỉ vì báo thù mà dùng cả tính mạng của mình. Mộc gia nay chỉ còn có công tử mà thôi.

“Triệu Ly, ta không sao, trở về thôi.” Mộc Tử Ảnh nhẹ nhàng đẩy hắn một cái sau đó lên kiệu đi theo

sau long liễn của hoàng đế, văn võ bá quan cũng theo sát sau đó.

Trong lòng có một thứ càng ngày càng rõ ràng, thì ra…hắn đã sớm có một người để nhớ mong, không bỏ xuống được, không cắt đứt được. Mộc Tử Ảnh nhếch khóe miệng, nhắm mắt lại, khuôn mắt tươi cười của Lê Thấm lập tức xuất hiện trong đầu hắn. Bên ngoài Tuyệt Trần cung thực im ắng, chỉ có hai cái đèn lồng to ngẫu nhiên đung đưa theo gió. Mộc Tử Ảnh lạnh nhạt liếc mắt một cái, chờ Triệu Ly đẩy cửa lớn rồi lững thững bước vào.

Mới vừa vào cửa, Mộc Tử Ảnh đột nhiên dừng chân lại, đối diện với đôi mắt long lanh ý cười của Lê Thấm.

“Thật là nhàm chán, nên ta mới đến đây tìm một ít kinh thư của chàng xem, ở đây cũng không có hạ nhân đến làm phiền.” Lê Thấm giải thích, hai gò má hơi phiếm hồng, càng tăng thêm vẻ mê người cho khuôn mặt nhỏ nhắn.

Hai mắt Mộc Tử Ảnh khóa trên khuôn mặt xấu hổ nhỏ nhắn một hồi lâu sau đó nhìn lướt qua bàn nhỏ phía sau nàng. Đĩa quế hoa cao chỉ còn lại một chút vụn, xem ra nha đầu đã đợi hắn rất lâu rồi. Thân mình mỏi mệt của Mộc Tử Ảnh mềm xuống, dịu dàng dần dần lan tỏa trong mắt.

Triệu Ly ở phía sau trong lúc hai người đang liếc mắt với nhau bèn thức thời lui ra ngoài.

Lê Thấm đi qua nào ngờ vừa vặn chống lại cơ thể nghiêng ngả cuả Mộc Tử Ảnh, mảnh vải thấm máu chói mắt lọt vào mắt nàng. Lê Thấm đầu tiên là ngây ngốc, sau đó hoảng hốt kêu lên, chạy nhanh sang bên cạnh nhìn chằm chằm vào cánh tay nhiễm máu, mày nhíu lại, kinh hoảng: “Đây là làm sao vậy? Tử Ảnh, đại lễ tế trời đã xảy ra chuyện gì, vì sao chàng lại bị thương, tại sao phụ hoàng không tuyên thái y đến? Có nặng lắm không, nhiều máu như vậy…nhiều như vậy a...”

Tiếng nói líu lo không dứt, Mộc Tử Ảnh nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang không ngừng lải nhải kia, đột nhiên cười khẽ một tiếng, tóm nàng vào trong lòng, thanh âm trầm thấp, “Thấm Nhi yên tâm, ta không sao. Máu này là máu heo, ta sớm đã có phòng bị, không ai có thể ám toán được ta.”

Lê Thấm nghe xong lời này, tâm tư cẳng thẳng mới được thả lỏng.

“Hôm nay mí mắt ta nhảy liên tục, tâm thần bất an, nghe nói đội ngũ đã quay trở lại liền lập tức đến đây chờ chàng, bị Bích Chi và Nguyệt Dung hai nha đầu xấu xa đó biết được cười nhạo ta thật lâu.

Chàng nói xem, chàng phải giúp ta thế nào?” Lê Thấm cố tình gây sự, bĩu môi, đấm vào vai hắn, nhìn cánh tay vẫn còn vương máu heo kia mà giật mình, ghét bỏ nhăn mũi lại, đầu chuyển sang nơi khác.

Mộc Tử Ảnh cúi đầu cười, “Nàng