hận cũng ngơ ngác:
- Ta đâu có sắp xếp hắn là yêu quái. Thiệu Khải Đăng, 20 tuổi, là con người, sinh ra và chết như một con người mà… .
Thần số phận bắt đầu công cuộc… lục hồ sơ lưu trữ của mình. Bên cạnh, phượng hoàng cũng tham gia, tuy chẳng biết là chủ nhân của mình cần tìm gì:
- Tiểu phụng… Ngươi làm cái gì vậy?
Đã muộn mất rồi. Khi thần số phận định thần nhìn lại, căn phòng lưu trữ
nhỏ bé đã la liệt giấy tờ… Công trình sắp xếp cả mấy ngày trời. Trong
khi đó, con phượng hoàng kia vẫn tỉnh queo, tiếp tục xốc xốc, lục lục:
- Giúp chủ nhân.
- Ừ. Lát nữa mình ngươi dọn đó nhé! Để ngay lại đúng vị trí cũ cho ta.
- Chuyện đơn giản thôi mà. Đồ của chủ nhân của được mỗi cái bìa ngoài,
bên trong cũng có sắp đặt thẳng thướm gì đâu. Tôi nói với chủ nhân rồi - Lưu cái đám giấy tờ này làm gì cho mệt. Ăn no chỉ có mỗi công việc là
sắp xếp số phận cho người khác, không nhớ nổi thì làm thần số phận làm
gì.
- Ngươi nói không phải là không có lý - Thần số phận
thở dài - Ta cũng muốn như vậy lắm. Tiếc là… Thế giới này có biết bao
người, mà số phận mỗi người không giống nhau. Không chép ra, ta làm sao
mà nhớ được để tránh xếp đặt trùng cơ chứ.
- Người cứ
toàn gánh cái khổ vào mình. Theo tôi, cứ đặt cho bọn chúng số phận cơ
bản là được, chuyện đời chúng tự chúng quyết định. Người không thể cái
gì cũng làm sẵn cho chúng được. Bao nhiêu người như thế, sai lầm hay thế nào chẳng biết, khi có chuyện toàn đổ thừa cho chúng ta thôi. Tôi nghe
cũng đầy tai rồi.
Vẻ bức xúc của phượng hoàng khiến thần
số phận bật cười. Biết sao được, cũng chẳng biết trách ai. Thôi thì cứ
làm cho xong trách nhiệm của mình đã…
- Đây rồi… Thiệu
Khải Đăng, quê ở Trà Kính. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo,
năm 6 tuổi thì bị bệnh dịch, cả nhà qua đời. Sau đó hắn lang thang hành
khuất, được thu nhận vào một gia đình làm quan, làm công cho họ. Năm 20
tuổi gặp gỡ tiền duyên kiếp trước của mình là tiên đá, sau đó nàng giúp
đỡ hắn làm quan. Sau đó, tiên đá về trời, còn hắn lấy công chúa con vua, sống an nhàn tới năm 55 tuổi thì chết.
Số phận của một con người chỉ vỏn vẹn qua vài dòng tóm tắt đó nhưng không phải là đã có rất nhiều khác biệt sao?
- Trong này, hắn đâu phải là ăn cướp. Sao bây giờ lại làm tướng cướp?
- Ta không biết. Lộn tùng phèo cả rồi.
- Còn ai trùng tên với hắn không?
- Có vài người. Thiệu Khải Đăng sống ở thời không 21, 28 tuổi, chưa vợ
chưa con. Thiệu Khải Đăng sống ở thời không 19, 59 tuổi nè. Thiệu Khải
Đăng sống ở thời không 34…
Thần số phận ngẩng lên:
- Thiệu Khải Đăng sống ở thời không 34… tuổi chưa rõ. Thân thế không rõ… Số phận không được định… Quá khứ tối đen…
Phượng hoàng chộp ngay cuốn sổ:
- Đây là thời không 16 mà. Thiệu Khải Đăng ở thời không 16…
Dáng điệu cũng vô cùng ngơ ngác, phượng hoàng nhìn lại chủ nhân của mình:
- Tình trạng của Thiệu Khải Đăng ở thời không 16, trong hiện tại là… đã chết. Vậy người dưới kia là Thiệu Khải Đăng nào? Thiên đế hiện lên bên giường của Nương Tiên. Con gái của ngài đang say giấc ngủ. Lòng ngổn
ngang trăm mối. Từng tiếc nuối vì gã hồ yêu kia có nơi có chốn, nhưng
bây giờ đã rõ người đang sống cùng con gái của ngài lại là một yêu quái
cấp cao, khả năng giấu mình cực tốt, lại có cảm giác sợ hãi. Hắn quá bá
đạo, quá ngang tàng, nếu một mai Nương Tiên không chịu đựng nổi, làm sao thoát khỏi hắn đây:
- Nương tử…
Bỗng dưng hắn cất tiếng gọi. Dịu dàng, tha thiết. Những ngón tay thon dài khẽ di
chuyển trên gương mặt thanh tú của nàng. Hắn yêu nàng, nhìn không biết
chán những đường nét của người ngọc. Bỗng chốc, hắn cúi xuống ôm ghì
Nương Tiên vào ngực xiết chặt, không để nàng thoát ra. Nương Tiên trong
cơn mê khẽ nhăn mặt, có lẽ là đau. Thiên đế xót con, định ra tay bảo hắn buông nàng ra ngay lập tức, nhưng lúc ấy sau lưng ngài có ai đó chạm
vào:
- Thiên đế…
Là phượng hoàng. Hắn có vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
- Cái gì?
- Về nhà gấp, có chuyện bàn…
- Ta không rảnh nói chuyện phiếm với thầy trò ngươi.
- Chúng tôi cũng không rảnh. Về mà giải quyết chuyện của người kìa…
Nó hóa thành một cơn gió, bay đi mất.
Thiên đế đành lưu luyến nhìn con gái, rồi cũng tiếp bước theo sau. Thiệu Khải Đăng nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, đôi bàn tay lại ôn nhu săn sóc,
vén từng sợi tóc cho nàng. Trên thiên giới, phượng hoàng nhẹ nhàng đáp
xuống:
- Chủ nhân, Thiên đế về…
- Ừ! Tội phạm của chúng ta về…
Giọng nói chua như giấm. Thiên đế không khỏi ngạc nhiên:
- Cái gì hả?
- Mọi chuyện rối tung rối mù đều do ngươi và cái đám thuộc hạ khốn kiếp
của ngươi - Thần số phận đã thay chiếc áo màu xanh dương. Mỗi lần thay
áo là tình cảm thay đổi, áo xanh dương mấy ngàn năm không thèm mặc, hôm
nay mặc, chứng tỏ là giận dữ cực điểm rồi:
- Tự mình xem đi…
Là cảnh dưới địa phủ. Hỗn loạn, một luồng khí đen mà có tiếng nói, đang hét ầm lên:
- Bồi thường gì chứ? Ta không cần. Trả đồ lại cho ta, đá của ta!
Lão diêm vương đang không ngừng nài nỉ:
- Ngươi không nên làm lớn chuyện. Đá của ngươi thiên đế đã mang về thiên
giới rồi. Nó sẽ được sung sướng, còn có thể