Insane
Mỹ Nhân Đá

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328175

Bình chọn: 10.00/10/817 lượt.



chôn chân tại chỗ, trong khi người kia nhanh chóng rời đi. Cả đám fan

hâm mộ dĩ nhiên không bỏ lửng cơ hội vây lấy cô, người ôm, kẻ sờ, bày tỏ tình cảm nồng nhiệt. Bị đụng chạm trong khi bản thân không làm gì được, Lục Hàm không biết làm gì ngoài cách hét to:

- A!

- Lục Hàm. Nghe nói cô…

Đang say sưa trong sự vui thích bỗng dưng cả đám người đều dừng hẳn lại.

Không dừng lại mới lạ! Ví dụ thình lình đang đi đứng bình thường, bỗng

nhiên bị tạt một xô nước đá vào mặt , thử hỏi bạn có nhảy dựng lên

không?

- Mấy người có biết xấu hổ không? Làm cô ấy thành ra như thế. Thật là quá đáng mà.

Là Nương Tiên. Tiểu Tiên của hắn, nàng thật là dũng cảm. Càng lúc càng

đáng yêu. Nàng đã chủ động ra tay, đương nhiên người làm tướng công, làm sao để nương tử của mình một mình “làm anh hùng gây họa” được. Dẹp loạn nhanh nhất, à… có lẽ là bắt chước Diệp Vũ Tường, dùng súng. Mấy hôm

trước, Khúc Huy có đưa cho hắn, nói “anh hai không cần vệ sĩ thì cầm nó

theo để phòng thân”.

- Đoành…

Tiếng súng chát chúa và giọng Thiệu Khải Đăng càng chát chúa hơn:

- Biến đi hết. Nếu không đừng có trách ta! Khúc Huy dù biết anh

hai cá tính không bình thường nhưng cũng không cần không bình thường đến thế chứ? Giữa quán trà nổ súng khiến người ta hỗn loạn. Tin tức nhanh

chóng lên Internet, khắp nơi đều biết. Sử dụng súng trái phép không phải là chuyện nhỏ, lại khoa trương đến vậy, thật là không biết làm sao?

- Cần có luật sư không?

Viên cảnh sát hỏi chiếu lệ. Loại công tử ăn no rửng mỡ dạng này, thế nào mà chẳng có luật sư biện hộ cho:

- Tôi chính là luật sư.

Khúc Huy tốt nghiệp 2 trường đại học, tuy nhiên từ khi về đây, bằng cấp thứ

hai chẳng mấy khi được dùng đến. Chuyện của “anh hai” có thể để người

khác lo, song lại có thể ảnh hưởng đến tổ chức, Khúc Huy cảm thấy không

yên:

- Thế thì mời…

Anh hai quả là anh

hai. Thiệu Khải Đăng hết sức bình tĩnh. Chân khẽ gác lên bàn, tay chống

lên cằm, cơ bản hắn vốn không để ý những lời viên cảnh sát kia đang hỏi:

- Này… Không cần phải giả điếc vậy chứ? Này…

Viên cảnh sát có lẽ cũng đã đến giới hạn chịu đựng, đập bàn, hét tướng lên.

Cùng lúc đó, Khúc Huy bước vào.Nhìn thấy nhau, cả hai đều có không ít

ngỡ ngàng:

- Tiểu Huy.

- Chào anh. - Khúc Huy vẫn bình thản như cũ, tay giơ ra - Tôi là Khúc Huy là luật sư đại diện cho ông Thiệu.

Ra là vậy. Bàn tay người đó ngừng lại, rồi giọng cũng nhẹ tênh:

- Vâng. Tôi là Thái Triển Tâm. Là người chịu trách nhiệm vu án này. Mời anh ngồi!

- Anh Tâm, vậy tôi ra ngoài nhé?.

- Ừ. Cậu đi đi!

Khúc Huy là một người bình tĩnh. Ngay cả khi đối diện cùng người bạn thời

thơ ấu,anh vẫn không có cảm xúc gì rõ rệt. Triển Tâm hít một hơi dài,

vào thẳng vấn đề:

- Ông Thiệu không có giấy phép sử dụng

súng, lại không xuất trình được giấy tờ gì. Chúng tôi sẽ truy tố ông ấy

tội sở hữu vũ khí trái phép. Còn hành động dùng súng tấn công người nữa. rất nguy hiểm nên có thể tạm giam thêm để điều tra.

Lại

còn không mang theo chứng minh. Thật là không nói nổi mà. Khúc Huy cố

nén tiếng thở dài, chậm rãi lấy từ trong cặp ra một số giấy tờ:

- Đây là giấy phép sử dụng súng bên Mỹ cấp. CMND tôi cũng có mang đến,

còn nữa chúng tôi cũng mong phía cảnh sát các anh xem xét lại một chút. - Hắn cười nhẹ - Theo tôi biết, tình hình lúc đó là rất hỗn loạn. Đám

người hâm mộ của Lục Hàm vô cùng kích động, thân chủ tôi không có ý tấn

công ai cả. Tôi cũng sẽ nhờ người bên xét nghiệm hiện trường xem xét

đường đi của viên đạn, xem nó là cố ý nhắm vào người khác, hay chỉ là

một phát bắn chỉ thiên. Trong trường hợp này, đó là phòng vệ chính đáng, có thể nộp phạt, nhưng không cần phải bị tạm giữ như ý cảnh sát các

anh. Đúng là cực phẩm. Thiệu Khải Đăng thú vị nhìn Khúc Huy. May mắn

thật, kiếm được người thế này, lo gì nữa. Nghĩ lại, trong 3 sinh vật cổ, hắn đúng là sung sướng nhất rồi.

- Ông Thiệu. Phía trước có tài xế chờ sẵn, ông về trước đi! Tôi ở lại làm một số thủ tục.

- Ừ.

Đi qua Khúc Huy, Thiệu Khải Đăng chợt dừng lại. Tay vỗ nhẹ lên má anh:

- Ngoan. Em phải cười nhiều lên, nhóc Huy ạ!

Nhóc Huy? Khúc Huy sau phút cứng người thì cũng bật cười. Anh hai thật là…

- Mày không hối hận sao?

Không cần quay lại cũng biết đó là ai. Triển Tâm!

- Tao sau này sẽ làm cảnh sát.

- Tao cũng vậy!

- Mình sẽ học trường cảnh sát chung, ra trường làm ở một khu. Như ba tao với ba mày vậy.

- Ừ.

Hai đứa nhỏ. Hai nụ cười tít mắt y hệt nhau. Khúc Huy còn nhớ rõ, khi đó

anh nằm trên giường bệnh, nhưng vẫn cười. Cười vì những trò thằng bạn

thân ngày nào cũng làm khiến anh vui. Ba anh và ba Triển Tâm là bạn

thân, cùng làm cảnh sát. Cả hai đều thương yêu con của mình. Vì quá

thương anh, ông Khúc đã chấp nhận làm tay trong cho xã hội đen. Cảnh sát mà buôn bán ma túy, đương nhiên khi bị phát hiện sẽ bị nhiều người

khinh bỉ. Song ba của Triển Tâm không như vậy. Ông ấy hiểu và thương ba

Khúc Huy lắm - đều cùng làm cha mà. Nhưng rồi cũng chính ông, trong vòng xoáy số phận cay nghiệt, đã nổ súng bắn chết bạn mình. Vì ông ấy lầm

đường, và đã gây ra quá nhiều chuyện không thể