Ring ring
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324652

Bình chọn: 8.00/10/465 lượt.

hy vọng ta có thể mượn cuộc chiến này lập

uy định quốc, tương lai trị quốc bình thiên hạ dễ dàng hơn.”

“Đạo lý đấy thiếp biết, nhưng không đành lòng… không thể đành lòng…” Mắt

nàng phủ một màn sương, dòng lệ yếu đuối trực chờ nơi hàng mi. Hắn dùng

ngón trỏ cuốn một lọn tóc của nàng, chậm rãi nói: “Còn một nguyên nhân

nữa, khiến ta không thể không thân chinh.”

“Nguyên nhân gì?”

“Nàng.”

Cung Khanh ngẩn ra, hỏi ngược lại một câu: “Thiếp?”

“Đêm Nguyên Tiêu mấy tên Ba Tư bắt cóc nàng là vì muốn hiến cho Cao Xương

Vương. Lần này sứ thần Cao Xương khẩu xuất cuồng ngôn, khăng khăng đòi A Cửu hòa thân, thì ra không biết người phương nào đưa bức họa của nàng

cho Cao Xương Vương, nói là A Cửu, vì thế Cao Xương Vương mới khăng

khăng đòi A Cửu. Sự ấy còn nhịn thì có gì không thể nhịn, ta nhất định

phải tự tay chém chết Cao Xương Vương mới giải được mối hận trong lòng.”

Cung Khanh ngẩn ra, tuyệt đối không ngờ còn có uẩn khúc này. Đột nhiên nàng

nghĩ tới Hướng Uyển Ngọc, chẳng lẽ là cô ta làm ra? Hướng Đại Trụ vốn

sống ở Cao Xương, mấy năm nay vẫn qua lại với đám người Cao Xương vào

thành buôn bán. Bức họa của nàng khó lòng lọt ra ngoài, nhất định là

Hướng Uyển Ngọc lén truyền ra.

Cung Khanh không dám nói ra điều đang hoài nghi, lòng thầm tức giận Hướng

Uyển Ngọc trả thù riêng bất chấp lợi ích chung, vì trả thù A Cửu mà để

ân oán cá nhân kéo thành quốc gia đại sự, tất cả cũng là A Cửu gieo gió

gặt bão, nếu không phải cô ta ỷ thế hiếp người, gây thù khắp nơi, đâu có chuyện ngày hôm nay.

“Phu quân, nếu ngài đi, chuyện thiếp có bầu biết tính thế nào?” Đây chính là vấn đề khiến Cung Khanh lo lắng nhất.

Mộ Thẩm Hoằng cười xoa bụng nàng: “Để chuẩn bị cần một thời gian, nàng đừng sốt ruột. Mà không biết chừng nàng đã có rồi?”

Nàng không biết nên khóc hay nên cười, đẩy tay hắn, “Ngài không có thần nhãn, làm sao biết đã có.”

“Không tin ta và nàng đánh cuộc, đêm đấy nhất định có rồi.”

“Đánh cuộc gì?”

Hai người cười đùa một hồi, tạm thời đặt chuyện Cao Xương sang một bên.

Sau khi sứ thần Cao Xương rời kinh, Cao Xương Vương bắt đầu khiêu khích ở

biên giới, định thừa dịp mùa đông lạnh giá chiếm chút thời cơ. Chuyện

cỏn con Tuyên Văn Đế không để vào mắt, chỉ hạ chỉ An Tây Đô Hộ phủ gia

tăng đề phòng, lại cho Binh Bộ gia tăng chuẩn bị chiến tranh, trong

ngoài triều vì chuyện này mà không khí nặng nề căng thẳng, khác xa lúc

bình thường.

Chuẩn bị chiến tranh xong, chuyện chinh phạt Cao Xương liền được đưa ra nghị sự.

Cuối cùng Tuyên Văn Đế không màng ý kiến Độc Cô Hoàng hậu, giữa triều đình

tuyên bố Thái tử lãnh binh xuất chinh, mong con trai tạo dựng phong công vĩ nghiệp, bất thế anh danh.

Độc Cô Hoàng hậu nghe tin thiếu chút nữa thì ngất. Không chờ Tuyên Văn Đế

từ điện Cần Chính trở về liền vội vã dẫn người đến cung Càn Minh.

Khi Độc Cô Hoàng hậu tới các quan đã ra về, trong điện chỉ còn hai cha con Tuyên Văn Đế.

Độc Cô Hoàng hậu nặng nề đi tới ngai vàng, toàn thân run rẩy nhìn Tuyên Văn Đế, cắn răng nói hai tiếng “Hay lắm”, dứt lời nước mắt tuôn rơi.

Tuyên Văn Đế lên tiếng: “Tử Đồng đừng giận, chuyện này ý trẫm đã quyết, Hoằng nhi cũng tình nguyện.”

Mộ Thẩm Hoằng đỡ Độc Cô Hoàng hậu ngồi xuống: “Mẫu hậu đừng lo lắng. Cao

Xương nho nhỏ không đủ đe dọa, mẫu hậu hãy cho là nhi thần đi biên quan

thể nghiệm và quan sát dân tình. Mấy tháng sẽ về.”

“Trên chiến trường đao thương không có mắt.” Độc Cô Hoàng hậu lau nước mắt,

bỏ qua sự uy nghi và sắc sảo của Hoàng hậu, chỉ là một người mẹ sợ mất

con trai.

Tuyên Văn Đế thản nhiên nói: “Năm đó trẫm xuất chinh, cũng không thấy Hoàng hậu lo lắng thế này.”

Độc Cô Hoàng hậu u oán, “Hoàng thượng sao có thể so sánh với Hoằng nhi?”

Tuyên Văn Đế vừa nghe liền biến sắc.

Mộ Thẩm Hoằng vội nói: “Ý mẫu hậu là Hoằng nhi không anh minh thần vũ bằng phụ hoàng.”

“Chuyện này đã định, Tử Đồng không cần nói thêm nữa.” Tuyên Văn Đế đứng dậy đi thẳng.

Độc Cô Hoàng hậu nghẹn ngào nói: “Hoằng nhi, tại sao con phải xuất chinh.”

Mộ Thẩm Hoằng cười: “Mẫu hậu, giang sơn này là của nhà họ Mộ, có ai xuất

chinh hợp tình hợp lý, tận tâm tận lực hơn nhi thần. Chẳng lẽ mẫu hậu

lại thiếu lòng tin ở nhi thần như thế? Nhi thần đọc binh thư từ nhỏ, cần mẫn luyện võ công, cưỡi ngựa bắn cung đao kiếm công phu cũng không kém

phụ hoàng. Tại sao phụ hoàng đi được mà nhi thần lại không đi được?”

Độc Cô Hoàng hậu chỉ lắc đầu, không phải thiếu lòng tin ở con trai, mà là con cái hiếm hoi, chỉ sợ bất trắc.

Trở lại Đông Cung, Mộ Thẩm Hoằng nói ngày xuất chinh với Cung Khanh. Cung

Khanh nghe xong thấy nặng nề, tính ra cũng chẳng còn mấy ngày. Mới tân

hôn đã phải chia lìa, hai người đều không nỡ, ôm nhau ngậm ngùi, cung nữ thái giám thấy thế lập tức lui ra.

Mộ Thẩm Hoằng kề tai Cung Khanh thì thầm: “Hôm nay đã thấy chu kỳ chưa?”

Cung Khanh đỏ mặt, lắc đầu. Không ngờ hắn còn nhớ hơn cả nàng, hôm qua chưa

thấy chu kỳ, hắn liền tin tưởng khẳng định là đã mang bầu. Nàng vẫn chưa dám tin, ngộ nhỡ đến chậm mấy ngày?

“Ta đã nói rồi, đêm hôm đó nhất định là mang bầu. Gọi Thái y đến xem là