yên
Văn Đế.
Bởi vì hai vợ chồng Cung Cẩm Lan ngày ngày bên nhau, nếu có con thì đã có
từ lâu rồi, mười mấy năm không chút động tĩnh, sao lại trùng hợp thế,
Cung phu nhân vừa vào cung liền mang bầu?
Coi như đó là của huyết mạch Tuyên Văn Đế, thì xử lý thế nào cũng là một
vấn đề khó quyết định, bởi vì danh nghĩa đó là con của Cung Cẩm Lan. Hơn nữa Cung phu nhân giờ đang ở cung Trường Bình, gần như bên cạnh Cung
Khanh cả ngày lẫn đêm. Nếu hạ thuốc, ngộ nhỡ Cung Khanh ăn nhầm thì hối
cũng không kịp.
Trước kia Độc Cô Hoàng hậu vẫn kiềm chế được lòng ghen tuông với Cung phu
nhân, nhưng từ khi Cung Khanh thành Thái tử phi, Cung phu nhân sẽ thường xuyên chạm mặt Tuyên Văn Đế, vừa nghĩ tới hình ảnh hai người vụng trộm
bên nhau, mối hận mấy chục năm lại bùng lên, chỉ nghĩ nhất định phải
tuyệt hậu hoạn một xác hai mạng mới được.
Chuyện này nên xử lý thế nào?
Độc Cô Hoàng hậu suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy có lẽ sắp xếp như một tai nạn ngoài ý muốn là hay nhất.
Chẳng mấy chốc đã nửa tháng trôi qua, tết Nguyên Tiêu.
Xưa nay Tuyên Văn Đế vốn thích náo nhiệt, lại bởi vì tin từ biên quan gửi
về toàn tin thắng trận, vì thế tâm tình càng thêm hứng khởi. Hạ lệnh tết Nguyên Tiêu hành cung phải chuẩn bị thật long trọng náo nhiệt, tuyên bố là tạo ra một phố Trường An ở hành cung Nam Hoa.
Sau giờ ngọ, nội thị ở hành cung bận đến chân không chạm đất, tất bật bố
trí. Khắp nơi giăng đèn kết hoa, hoa lụa phất phơ, tràn ngập không khí
vui mừng. Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, đèn cung đình đèn màu đèn kéo quân đèn thủy tinh đều được thắp sáng, khiến hành cung tráng lệ huy
hoàng, lung linh như ngọc, tựa cảnh tiên.
Cung yến Tết Nguyên Tiêu vẫn theo lệ cũ mời Duệ Vương và Giang Vương phi.
Bởi vì Cung Khanh, Cung phu nhân cũng nhận lời tham dự.
Độc Cô Hoàng hậu vừa nhìn thấy Cung phu nhân liền không khống chế được quan sát chằm chằm eo Cung phu nhan. Nhưng Cung phu nhân vốn có vòng eo thon nhỏ, áo mùa đông lại dày, so với nửa tháng trước vẫn không khác gì.
Dùng xong bữa tối, Tuyên Văn Đế đề nghị mọi người đến sau núi ngắm trăng. Ngắm trang ở hành cung Nam Hoa có sự thú vị rất riêng.
Bởi vì muốn dẫn suối nước nóng từ trên núi xuống, hành cung xây tựa vào
núi, trên sườn núi xây không ít đình lầu. Đình nào cũng sáng đèn, cây
hai bên đường cũng treo đèn, ánh đèn hồng nhạt quanh co chiếu lên tận
đỉnh núi. Trăng mới lên, ánh đèn lung linh, sườn núi như một áng mây tạo bởi ánh sáng lung linh.
Đình lớn nhất trên đỉnh núi tên là Quan Tiểu Đình, giờ đã đèn đuốc sáng
choang, lung linh mờ ảo như đặt trên một áng mây, vầng trăng tròn như
treo trên mái đình cong cong.
Tuyên Văn Đế hứng thú dẫn Độc Cô Hoàng hậu, A Cửu, mấy Thái Phi và Cung Khanh Cung phu nhân đi theo hành lang lên đỉnh núi, theo sau có Giang Vương
phi và Duệ vương. Vẫn không thấy Mộ Linh Trang, A Cửu thấy kỳ quái, thầm nghĩ, cô ta từ Giang Nam quay về kinh là bởi vì đã đến tuổi lấy chồng,
muốn tìm một hôn sự ở kinh thành, hôm nay hôn sự chưa thành sao người đã trở về? Hơn nữa, chuyện hòa thân cũng qua rồi, đâu cần tiếp tục tránh
đến Giang Nam.
Hướng Thái phi và mấy Thái phi khác dù có hứng thú ngắm trăng, nhưng thể lực
không đủ, đi thêm mấy tòa đình liền dừng chân nghỉ ngơi.
Tuyên Văn Đế dẫn theo những người còn lại đi trước.
Hướng Thái phi ân cần dặn dò: “Thanh Thư, cháu và Khanh nhi đều mang bầu, đừng đi nữa, tới tòa đình kia hãy dừng chân đi.”
Tuyên Văn Đế sắc mặt cứng đờ, theo bản năng đưa mắt nhìn eo Cung phu nhân.
Cung phu nhân còn chưa cảm nhận được, Độc Cô Hoàng hậu đã bắt quả tang cái nhìn của Tuyên Văn Đế.
Quả nhiên quan tâm tất loạn.
Tâm trạng hứng khởi gió mát trăng thanh của Tuyên Văn Đế tan thành tro bụi trong nháy mắt.
Nàng có bầu.
Ông ấy im lặng đi trước, nhìn tiểu đình như đặt trên một áng mây. Đột nhiên cảm thấy xa xôi, bước chân nặng nề, hứng thú tẻ nhạt.
Cung phu nhân và Cung Khanh là phụ nữ có thai, dù sức khỏe tốt nhưng cũng lo bất trắc, chỉ đi thêm một tiểu đình liền dừng chân nghỉ ngơi.
Bên trong đình ấm áp như xuân, bốn phía che bởi gấm dày, giữa đình đặt một
chậu than, lửa hồng chiếu lên gấm như rồng lửa rất vui mắt. Ghế đá trong đình đều bọc đệm dày, trên bàn là những trái cây khó kiếm.
“Hoàng thượng đúng là biết hưởng thụ.” Cung phu nhân khoanh tay, híp mắt dựa
lưng vào đệm, đưa mắt lướt xuống chân núi ngắm đèn rồi trầm trồ.
Dân chúng cũng đã ra đường dạo phố, trên núi lấp lánh ánh đèn như đom đóm đêm hè, đẹp mê người.
Cung Khanh nhìn cảnh nghĩ người, không khống chế được nhớ dịp này năm trước, hắn xuất hiện giải cứu nàng như thiên thần bảo vệ. Thầm nhớ mà sinh
tình.
Cung phu nhân thấy con gái ngẩn ngơ, biết là đang nhớ con rể, liền trấn an:
“Hắn dưới một người mà trên muôn người, tuy là xuất chinh, nhưng có
không ít người chăm sóc, con đừng lo lắng, ưu tư không tốt cho đứa con
trong bụng, sau này đứa bé chào đời sẽ nhăn nhó cả ngày.”
Cung Khanh cười: “Con biết.”
Độc Cô Hoàng hậu đi thêm hai đình thì dừng chân, nói với Tuyên Văn Đế:
“Hoàng thượng, thiếp thân thấy mệt không thể phụng bồi. A Cửu, Duệ
Vư
