ơng, đi cùng Hoàng thượng đi.”
Duệ Vương một mực cung kính đáp vâng, đi tiếp cùng Tuyên Văn Đế. Tuyên Văn
Đế đã chẳng còn hứng thú ngắm trăng nào, khó khăn bước tiếp.
Giang Vương phi tất nhiên cũng không tiện đi theo, vì vậy ở lại cùng Độc Cô Hoàng hậu.
A Cửu hứng thú hừng hực, cùng Duệ Vương và Tuyên Văn Đế đi tiếp. Cung nữ nội thị đi sau cầm đèn soi đường núi sáng như ban ngày.
Độc Cô Hoàng hậu ngồi trong đình, tán gẫu với Giang Vương phi một hồi nói đến hôn sự của Duệ Vương.
Giang vương phi trả lời: “Đã bắt đầu chuẩn bị, Thuần Vu đại nhân đã chọn được ngày lành, là ngày hai mươi tháng hai.”
Độc Cô Hoàng hậu gật đầu, đang định nói Tuyên Văn Đế có ý ban cho Duệ Vương một mảnh đất phong làm quà cưới, đột nhiên, Giang Vương phi quỳ rạp
xuống đất, dập đầu tạ tội.
Độc Cô Hoàng hậu bị Giang Vương phi làm giật mình, hỏi: “Cô làm sao đấy?”
Giang vương phi dập đầu nói: “Thần phụ đáng chết, không biết dạy con, xin Hoàng hậu ban tội.”
Độc Cô Hoàng hậu vừa nghe liền biết liên quan đến Mộ Linh Trang, ngạc nhiên nói: “Linh Trang thông minh lễ phép, sao Vương phi lại nói thế?”
Giang Vương phi nơm nớp lo sợ đáp: “Mấy ngày trước, Cao Xương Vương đề nghị
Công Chúa hòa thân, trên triều có người đề nghị để Linh Trang thay Công
chúa đi hòa thân. Linh Trang nghe được tin xong liền bỏ nhà ra đi.”
Độc Cô Hoàng hậu nghe xong ngẩn ra, thầm nghĩ, nha đầu kia thật can đảm.
“Thần phụ và Chiêu Luật vội vàng phái người tìm kiếm, thần phụ cho là con bé
trở về Giang Nam, ai ngờ mấy hôm trước mới hay, con bé… “
“Rốt cuộc là sao?”
“Trên đường về Giang Nam, lúc đi qua Đồng Châu xe ngựa bị hỏng, không biết
thế nào lại gặp Thẩm đại nhân, sau đó… con bé ở lại Đồng Châu.” Giang
Vương phi ấp úng, nói trong đứt quãng nên mãi mới xong, dứt lời đã vã mồ hôi lạnh.
Độc Cô Hoàng hậu nghe xong thấy đúng là không thể tưởng tượng nổi, khó lòng tin được.
“Ở lại Đồng Châu rồi sao?”
Giang Vương phi thật sự thấy khó mà mở miệng, nhưng không nói hậu quả càng
nghiêm trọng, đành phải cắn răng nói tiếp: “Chiêu Luật phái người đón
về, con bé nói, nó và Thẩm đại nhân đã … lén quyết định chuyện chung
thân.”
Độc Cô Hoàng hậu đứng bật dậy, không biết là giận hay là cười, trách mắng:
“To gan lớn mật, một mình trốn đi, lại còn lén quyết định chung thân,
truyền ra ngoài thử hỏi thể diện hoàng gia để đi đâu?”
Giang Vương phi phủ phục dập đầu: “Thần phụ không biết dạy con, xin Hoàng hậu nương nương trách phạt.”
Hôn sự của con cháu hoàng thất đều phải được sự ân chuẩn của đế hậu và Khâm Thiên Giám. Mộ Linh Trang không những tự quyết định, còn là với người
mà đế hậu có ý kén làm phò mã. Giang Vương phi khi nghe tin đấy thiếu
chút nữa là ngất xỉu
“Giờ con bé ở đâu?”
“Đã mang về nhốt trong nhà, xin Hoàng hậu nương nương trách phạt.”
“Nếu con bé không biết nghĩ đến thể diện hoàng gia, cũng không tôn trọng quy củ hoàng gia, vậy phế hàm Quận chúa.” Độc Cô Hoàng hậu đứng dậy đi ra
khỏi đình.
Giang vương phi lo lắng theo sát, lòng dạ rối bời. Độc Cô Hoàng hậu xử lý như thế có phần ngoài dự tính của bà ấy, vốn tưởng sẽ nghiêm trọng hơn
nhiều. Ai ngờ chỉ là phế hàm Quận chúa của Linh Trang.
Độc Cô Hoàng hậu cũng đang rất rối bời. Khi nghe nói Thẩm Túy Thạch và Mộ
Linh Trang lén quyết định chung thân, đúng là có nổi giận, nhưng nghĩ
lại thấy như trút được một gánh nặng. Như vậy, A Cửu cũng hết si mê mù
quáng.
Từ khi nhìn ra Thẩm Túy Thạch không có tình ý với A Cửu, bà ta kiên quyết
phản đối gả A Cửu cho hắn. Đáng tiếc kẻ trong cuộc mù quáng, A Cửu lại
một lòng si mê Thẩm Túy Thạch, khuyên thế nào cũng không xong. Rút củi
dưới đáy nồi thế này có thể khiến A Cửu hoàn toàn hết hi vọng. Vì thế,
Độc Cô Hoàng hậu tuy lúc đầu tức giận, nhưng bình tĩnh suy nghĩ thì thấy là chuyện tốt.
Ánh trăng dìu dịu, thanh âm câu tịch. Cung nữ cầm đèn cung đình soi đường
đi trước. Lúc này, Tuyên Văn Đế chỉ còn cách khoảng mười bước chân.
Giang Vương phi vốn tưởng Độc Cô Hoàng hậu sẽ chờ Tuyên Văn Đế để cùng
đi, ai ngờ bà ta lại đi về trước, không nói tiếng nào.
Giang Vương phi cũng nhắm mắt đi theo. Đến đình Cung phu nhân đang nghỉ chân thì dừng bước.
Cung Khanh và Cung phu nhân thấy Độc Cô Hoàng hậu, vội đứng dậy hành lễ.
Độc Cô Hoàng hậu cười gật đầu với Cung Khanh: “Con đang có bầu, đừng ngồi lâu kẻo nhiễm lạnh, về đi thôi.”
“Dạ, mẫu hậu.”
Cung khanh ra khỏi đình. Không biết vì sao hôm nay Độc Cô Hoàng hậu đặc biệt thân thiết quan tâm tới Cung Khanh, còn đưa tay cho nàng. Nhất thời
Cung Khanh vừa sợ vừa mờ mịt không hiểu. Mẹ chồng vốn ác cảm với nàng
sao lại bất ngờ đổi tính? Không lẽ là do nàng đang có bầu, khiến càn
khôn nghịch chuyển? Dù nàng không quen, nhưng Độc Cô Hoàng hậu đã đưa
tay nàng cũng chỉ có thể cùng nắm.
Tay Độc Cô Hoàng hậu rất rộng, như tay đàn ông, nắm tay nàng rất có lực.
“Mẫu hậu.” Sau lưng có tiếng A Cửu, Độc Cô Hoàng hậu liền dừng bước, chờ nhóm Tuyên Văn Đế.
Cung phu nhân và Giang Vương phi đứng sau Độc Cô Hoàng hậu. Nhìn Độc Cô
Hoàng hậu nắm tay con gái mình, Cung phu nhân thầm nghĩ: quả nhiên là mẹ quý nhờ con,
