n Nhạc Lỗi quá nhiều, tất nhiên, về nhà
chồng sẽ có nhiều trói buộc và không hài lòng, thứ hai, gả cho Duệ
Vương, chỉ sợ sau này thường xuyên phải gặp Mộ Thẩm Hoằng. Vừa nghĩ tới
hắn, lòng nàng nảy ra một cảm xúc khó mà nói rõ.
Hướng Thái phi trải qua một đêm hồi hộp, hôm sau liền ngọc thể bất an, cũng
chẳng có gì khó hiểu, tuổi cao sao chịu được tâm trạng lên xuống mấy
phen. Bệnh này là vì hôn sự của Cung Khanh, về tình về lý nàng đều nên
đi thăm. Hơn nữa, Cung Khanh cũng muốn vào cung để hỏi Thái phi, rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhắc tới tiến cung, Cung Khanh liền mơ hồ đau đầu, nhưng tương lai gả cho
Duệ Vương, chỉ sợ sẽ phải tiến cung hàng tháng. Đây là chuyện không
tránh được. Ngoài A Cửu, còn một người nàng không muốn gặp là Thái tử Mộ Thẩm Hoằng. Nhưng giờ nàng đã được chỉ hôn với Duệ Vương, dù có gặp Mộ
Thẩm Hoằng, hắn cũng không thể làm gì, nói thế nào, nàng cũng đã “có
chủ”.
Tâm tâm niệm niệm không nên gặp hai người này, éo le làm sao, mới đến cửa cung đã gặp A Cửu chuẩn bị xuất cung.
Nhìn thấy Cung Khanh, A Cửu lập tức có cảm giác cừu nhân tương kiến hai mắt
vằn đỏ. Đã trải qua lần đả kích và suy sụp đầu tiên trong đời, A Cửu
quyết đoán coi Cung Khanh là kẻ thù số một, nhưng vì giáo huấn đêm qua,
cô ta không thể phát tác trực tiếp như trước. Thứ nhất cô ta sợ chọc
giận Thẩm Túy Thạch, thứ hai Cung Khanh nay đã là Duệ Vương phi .
Khí trời càng ngày càng nóng, khi Cung Khanh đứng trước mặt Cửu Công chúa
mặt nàng đã ửng hồng như thoa son, lại thêm làn da trắng nõn nà, càng
tôn lên dung nhan xinh đẹp như hải đường say ngủ, khó mà diễn tả bằng
lời.
Dung mạo tuyệt thế này, khó trách… Vừa nghĩ tới hành động lời nói của Thẩm Túy Thạch tối qua, A Cửu lại thấy tan nát con tim.
“Cung tiểu thư lại tiến cung sao.”
A Cửu lạnh nhạt nói một câu, gượng gạo đè nén cơn tức tối trong lòng.
“Hồi Công chúa, tôi đến thăm Thái phi.”
“Vậy ngươi đi đi.”
Cung Khanh ngẩn ra, sao hôm nay lại tự dưng buông tha cho nàng? Chẳng lẽ là
vì thân phận nàng giờ đã thay đổi? Nàng không khỏi buồn cười, không
trách được ai nấy đều chen nhau tiến thân, quả nhiên đứng trên cao mới
bị ít người dẫm lên đầu, đứng ở vị trí cao nhất thì có thể dẫm lên tất
cả.
Đến cung Trùng Dương, đúng lúc gặp Tiết thái y ra về.
Hướng Thái phi mệt mỏi nằm trên giường, thấy Cung Khanh liền tươi tỉnh hơn.
“Bà ngoại cô ngài đã khỏe hơn chút nào chưa?”
“Không có việc gì, tại tối qua… ” nói đến đây, Hướng Thái phi cho lui hết
người hầu, kể lại một lượt những phen nguy hiểm tối qua.
Cung Khanh thầm nghĩ: quả nhiên là đoán không sai, căn bản không hề nhắc đến Nhạc Lỗi.
Hướng Thái phi thấy nàng cúi đầu không nói, liền cười nói: “Khanh nhi, Duệ Vương chẳng lẽ không tốt hơn Nhạc Lỗi sao?”
Cung Khanh cười bất đắc dĩ, chuyện đã đến nước này, nói nữa cũng còn ý nghĩa gì.
Hướng Thái phi sợ nàng không vui, liền tìm lời tán dương Duệ Vương, thậm chí còn nói đến đời trước.
“Năm đó mẹ của con không gả cho lão Duệ Vương, rốt cuộc hôm nay con lại gả đến Duệ Vương phủ, đúng là duyên phận.”
Cung Khanh không muốn làm Hướng Thái phi mất hứng, vì thế không nói gì, lòng không cho là đúng. Duệ Vương rốt cuộc là chốn gửi gắm tốt hay không,
căn bản nàng không thể xác định, dù vài năm gần đây thường gặp hắn ở
cung yến, nhưng chưa bao giờ nói chuyện. Hắn là người như thế nào, chỉ
có sau hôn lễ mới biết. Hơn nữa, hắn là cháu ruột của Tuyên Văn Đế, địa
vị cao quý hơn nhà họ Cung, tương lai nếu hắn muốn nạp thiếp nàng làm
sao ngăn cản? Nhưng giờ ván đã đóng thuyền, cũng chỉ có thể đối mặt, hy
vọng Duệ Vương là một người dễ chung sống, có thể sống cùng nàng trọn
đời không xa lìa không vứt bỏ.
Về nhà, Cung Khanh kể lại chuyện đã nghe với Cung phu nhân.
Cung phu nhân lập tức có cảm giác bị lừa, giận dữ nói: “Cô cũng thật quá
đáng, sao có thể khăng khăng tự quyết định như thế. Rốt cuộc là con lập
gia đình hay là bà cụ lập gia đình, không ngó ngàng gì ý kiến của người
khác lại tự mình quyết định.”
Cung Khanh nhủ thầm, con chính là lo sợ điều đấy, mới nhân mấy ngày tiến
cung liên tục cường điệu, thế mà vẫn không ngăn được tâm tư muốn làm dây tơ hồng của lão nhân gia.
Cung phu nhân còn chưa nguôi cơn tức, quản gia đi vào báo là Giang Vương phi tới chơi.
Cung phu nhân lập tức nói: “Mau mời.”
Người tới không chỉ có Giang Vương phi, còn có Duệ Vương.
Cung Khanh nhìn thấy hắn không khỏi đỏ mặt. Chào hỏi hai người xong nàng liền lui vào trong tránh dị nghị.
Đã là đầu hè, hoa viên Cung phủ rất rực rỡ, cả vườn hoa như một tấm gấm
tươi đẹp. Hoa tường vi đang đúng độ nở rộ, vô cùng tươi tắn.
Cung Khanh ngồi trên xích đu, thất thần ngắm hoa.
Hôn sự rốt cục đã xác định, nếu không có gì thay đổi, ước chừng mùa xuân
tới sẽ gả cho Mộ Chiêu Luật. Nghĩ đến lúc đấy, nàng lại có chút hồi hộp, không thể diễn tả thành lời, tóm lại căng thẳng lo lắng nhiều hơn vui
mừng. Dù sao, đối với nàng mà nói, Duệ Vương chỉ như người xa lạ.
Khi Mộ Chiêu Luật bước qua cửa tròn bỗng thấy ngơ ngẩn. Một thiếu nữ đang
ngồi trên xích đu, mắt khẽ nhắm, mặt hoa da phấn
