Teya Salat
Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213553

Bình chọn: 7.00/10/1355 lượt.

Chu Tử đứng bên ngoài, nhìn vào trong từ khung cửa sổ mở rộng, thấy Triệu Trinh chỉ mặc một cái áo choàng tắm màu trắng, đang đứng trước án thư vẽ cái gì đó.

Nàng lẳng lặng đứng trong sân nhìn vào bên trong.

Tóc Triệu Trinh đã khô, bóng mượt xõa ra sau, có lẽ hắn không thích trong thư phòng quá nóng, chẳng những mở rộng cửa sổ, ngay cả ống tay áo cũng cuộn lên, lộ ra cánh tay thon dài, bàn tay phải đang cầm một cây bút. Dưới ánh nến, dường như hắn đang suy tư về điều gì, trên khuôn mặt anh tuấn tuyệt trần lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.

Chu Tử thầm nghĩ: Không phải là đang vẽ Vương Tích Trân chứ?

Trước cửa sổ Nội thư phòng trồng một khóm trúc, vào đông đương nhiên khóm trúc có chút úa vàng khô héo, bất quá vẫn có thể che được cho một người. Chu Tử lặng lẽ đi tới trước cửa sổ, ý đồ muốn hù dọa Triệu Trinh một chút.

Ai ngờ nàng rón ra rón rén vừa tới gần cửa sổ, còn chưa kịp trốn vào bụi trúc, Triệu Trinh liền ngẩng đầu lên: “Vào đi! Lén lút làm gì!”

Chu Tử thực mất hứng, đẩy cánh cửa thư phòng đang khép hờ ra, bước vào.

Sau khi nàng đi vào, Triệu Trinh đóng cửa sổ lại, sau đó nói với Chu Tử: “Cởi áo choàng ra, ngồi lên ghế đi!”

Chu Tử vừa nghe, không để ý đến việc phải cởi áo choàng trước, nhanh chân bước tới, vừa tới trước án thư nhìn qua, phát hiện Triệu Trinh đang vẽ một bức đặc tả Mỹ nhân đồ, trong bức tranh đã vẽ một khóm trúc, còn chưa vẽ mỹ nhân vào, nàng lập tức thấy cực kỳ vui vẻ, vội cởi áo choàng bên ngoài, cười hì hì đứng bên cạnh án thư, nói: “Thiếp đứng cho chàng vẽ nha!”

Triệu Trinh gật đầu, bắt đầu nhanh chóng vẽ lên. Hắn vẽ rất nhanh, không bao lâu đã vẽ xong.

Chu Tử nhìn vào, phát hiện gương mặt trong bức tranh thật sự là mình, hơn nữa còn là bộ quần áo và trang sức mình đang mặc trên người. Trong bức tranh, Chu Tử đứng bên cạnh một khóm trúc, hơi mỉm cười, vô cùng xinh đẹp đáng yêu. Chu Tử ngắm mãi không thôi, cuối cùng năn nỉ Triệu Trinh: “Chàng đề thêm mấy câu đi!”

Triệu Trinh nhìn nàng một cái, đề bút viết một hàng chữ nhỏ trên bức tranh: “Nhà có con lợn nhỏ, rất béo, cần bán gấp!”

Chu Tử vừa thấy, vô cùng giận dữ, trừng mắt liếc ngang Triệu Trinh, tức giận.

Triệu Trinh nhìn bộ dạng nổi giận của nàng, nội tâm cảm thấy thỏa mãn dị thường, bế Chu Tử lên: “Ngủ thôi!”

Trong phòng ngủ rất ấm áp, lư hương ở góc tường chậm rãi tỏa ra làm hương thơm nhàn nhạt, Triệu Trinh nhẹ nhàng đặt Chu Tử lên giường. Hắn nâng bàn chân Chu Tử lên, cởi bỏ đôi giày thêu cho nàng, sau đó một tay nâng mông Chu Tử lên, tay còn lại cởi tiết khố của Chu Tử.

Chu Tử cũng đã hơi động tình, gương mặt trắng trẻo ửng hồng, đôi mắt to đen ướt át, như phủ một tầng sương mù nhìn Triệu Trinh.

Triệu Trinh hé môi, cúi người hôn Chu Tử.

Triệu Trinh nhớ lúc đầu, ngay cả hôn Chu Tử hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng, nhưng hiện tại hắn đã có thể dùng miệng để trêu chọc Chu Tử.

Cởi cái áo đen mỏng của Chu Tử ra, môi của hắn, dần dần đi xuống, học tập Triệu Tử, cách lớp áo yếm ngậm đầu ngực Chu Tử, liếm láp cắn gặm mấy cái, đầu hắn dừng trên rốn Chu Tử, vươn đầu lưỡi nghịch ngợm liếm xuống rốn Chu Tử, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Tử.

Bốn góc màn được Triệu Trinh sai người đặt bốn viên Dạ minh châu. Ban ngày không nhìn rõ lắm, nhưng trời vừa tối, đặc biệt là sau khi tắt đèn, vầng sáng nhẹ nhàng của Dạ minh châu chiếu rọi lên toàn bộ trong màn giường, cảm giác mờ ảo xinh đẹp.

Lúc này Triệu Trinh khẽ nhướng đôi mắt phượng, hàng mi dài run run chớp chớp trong vầng sáng của Dạ minh châu bao phủ, xinh đẹp như thiên tiên. Chu Tử nhìn hắn, trong lòng cũng hơi chua xót: nàng yêu hắn vì hắn tuấn mỹ, lại chán ghét bởi vì vẻ đẹp của hắn rước lấy nhiều hoa đào vung vãi!

Triệu Trinh thấy Chu Tử lại ngây người nhìn mình, cũng không khách khí nữa, trực tiếp tách hai chân Chu Tử ra, đẩy người đâm vào.

Một trận căng đau truyền đến, Chu Tử mới tỉnh hồn lại, cảm thán những hoa đào vung vãi kia hẳn sẽ không biết cái gương mặt trắng trẻo như nam thần tiên của Triệu Trinh kia ngược lại lúc ở trên giường cũng chỉ là một gã thô kệch mạnh mẽ đâm tới không biết thương hương tiếc ngọc đâu!

Nào ngờ, lần này Triệu Trinh dường như cố tình phủ định kết luận của nàng, bày ra tư thế rất dọa người, nhưng động tác ra vào thật nhu tình như nước. Lúc mới vào, thì nhẹ nhàng, chậm rãi rút ra, cho đến Chu Tử cũng động tình, lúc này hắn mới bắt đầu gia tăng tốc độ, gia tăng độ sâu, ngay cả như vậy, Chu Tử vẫn có thể cảm giác được hắn đang săn sóc và khắc chế.

Sau màn hoan ái, hai người nằm trên giường. Triệu Trinh lại vươn tay sờ lên bụng Chu Tử. Sờ soạng được một lát, mò đến vui vẻ thoải mái, hắn lại bắt đầu suy nghĩ: Hứa đại phu không phải đã nói qua ba tháng, Chu Tử sẽ không sao nữa, nhưng tại sao vẫn chưa mang thai? Chẳng lẽ là mình dùng sức không đủ? Không thể nào, từ sau khi Chu Tử bình phục hoàn toàn, hơn một tháng nay đã cày cấy không ít a, quả thật có thể nói là “ngày ngày rắc hoa, đêm đêm gieo giống” rồi! Hay là đã có mang, mà ta và Chu Tử không hay biết? Cuối cùng, hắn quyết định ngày mai lại mời Hứa đại phu qua xem sao.

Buổi sáng, Triệu Trinh vừa đ